Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 90
Cập nhật lúc: 12/04/2026 11:25
“Thẩm Dao nằm trên giường, giống như chưa thể lấy lại tinh thần được, đôi môi đỏ mọng khẽ mở thẫn thờ nhìn lên trần nhà, mặt tựa hoa đào, kiều diễm động lòng người.”
Hệ thống thấy cô vẫn có vẻ thẫn thờ liền lặng lẽ lên tiếng, ân cần hỏi:
“Ký chủ ơi, cô có cần đạo cụ để giảm bớt mệt mỏi không?"
Thẩm Dao lúc này mới định thần lại, gật đầu nói:
“Cần chứ, dùng cho tôi thêm mấy cái đi."
Hệ thống:
“Được thôi, tôi dùng cho cô thêm mấy cái ngay đây."
Thẩm Dao không quên khen ngợi nó:
“Cảm ơn hệ thống bảo bối ngoan ngoãn hiểu chuyện ân cần nhé."
Hệ thống hì hì cười nói:
“Không cần khách sáo đâu, đây đều là việc tôi nên làm mà."...
Buổi chiều.
Thẩm Dao cuối cùng cũng ngủ đủ giấc, tinh thần sảng khoái bước xuống giường.
Dưới sự giúp đỡ của đạo cụ, tất cả những cảm giác khác lạ và khó chịu trên người cô đều đã tan biến gần hết.
Mấy ngày nay cô cơ bản là chẳng thèm xem điện thoại, toàn chìm đắm trong sự nồng nhiệt với Lục Trạm, nên lúc này vừa xem điện thoại mới phát hiện ra thế mà lại nhận được không ít tin nhắn WeChat.
Đầu tiên là tin nhắn WeChat đến từ người cha Thẩm An Minh và người mẹ Bạch Ngữ Ngưng.
【Thẩm An Minh:
Bây giờ lông cánh cứng rồi, đón sinh nhật mà đến nhà cũng chẳng thèm về lấy một lần sao?】
【Thẩm An Minh:
Tùy con, ta xem xem con có thể tiếp tục cứng đầu được bao lâu.】
【Bạch Ngữ Ngưng:
Dao Dao bảo bối, sinh nhật vui vẻ nhé.】
【Bạch Ngữ Ngưng:
Món quà sinh nhật mẹ chuẩn bị cho con, cha con không cho mẹ mang đến cho con, nên chỉ có thể đợi sau này con về nhà rồi hãy nói.】
【Bạch Ngữ Ngưng:
Đợi thêm một thời gian nữa, lúc nào cha con nguôi giận thì con về nhà đi, một mình ở ngoài cũng thấy xót xa.】
【Bạch Ngữ Ngưng:
Đúng rồi, mẹ giới thiệu phương thức liên lạc của một người cho con, con kết bạn với cậu ấy đi, cậu ấy là cháu trai của dì Chu của con, năm nay hai mươi sáu tuổi, bằng tuổi con đấy, hai đứa có thể tiếp xúc thử xem sao, dù sao con cũng đến tuổi phải cân nhắc những chuyện đó rồi, không thể cứ mãi chẳng có động tĩnh gì như vậy được.】
Thẩm Dao xem xong tin nhắn của họ vẫn chưa nghĩ ra phải trả lời thế nào, nên liền thoát ra ngoài, tiếp tục lật xem những tin nhắn khác.
【Lục Tiêu:
Ha ha ha ha ha ha ha ha hô hô hô hô!
Chúc mừng đúng giờ từ chị em thân thiết đây!】
【Lục Tiêu:
Chúc người chị em tốt nhất tớ yêu nhất, sinh nhật vui vẻ nhé!!】
【Lục Tiêu:
Quà tớ đã đặt cho cậu từ sớm rồi, ở ngay quầy chuyên doanh hãng H ấy, lúc nào cậu nhớ đi lấy nhé!】
【Lục Tiêu:
Thế nào?
Cảm động không?
Tớ chắc là người đầu tiên gửi lời chúc sinh nhật cho cậu rồi đúng không?】
【Lục Tiêu:
Hì hì hì!
Đúng là tớ mà!】
【Lục Tiêu:
Nhưng mà dạo gần đây vẫn luôn không hỏi cậu, tiến độ tìm chú cún con kém tuổi của cậu đến đâu rồi?】
【Lục Tiêu:
Còn có thể vào đúng ngày sinh nhật 24 tuổi, khụ khụ, thẹn thùng không?】
【Lục Tiêu:
Cười xấu xa.jpg】
Thẩm Dao xem xong tin nhắn của Lục Tiêu, không hiểu sao trong lòng thấy chột dạ vô cùng, nhất là khi nhìn thấy cô ấy nhắc đến mấy chữ chú cún con kém tuổi đó.
Cô nghĩ ngợi, vẫn quyết định cứ từ từ đã, đợi lát nữa Lục Trạm quay về rồi họ sẽ cùng nói cho Lục Tiêu biết chuyện cô và Lục Trạm ở bên nhau, nếu không chỉ có mình cô ở đây mà bị Lục Tiêu truy hỏi dồn dập thì e là chống đỡ không nổi mất.
【Thẩm Dao:
Cảm ơn nhé chị em, quà của cậu lát nữa tớ sẽ đi lấy.】
Giờ này chắc hẳn là sáng sớm ở nước M, không ngờ Lục Tiêu bên đó trả lời ngay lập tức:
【Lục Tiêu:
Chị em à, cậu xem xem hôm nay là ngày mấy rồi?
Sao đến tận bây giờ cậu mới trả lời tin nhắn của tớ thế?】
【Lục Tiêu:
Có gì nói nấy nhé, mấy ngày nay không lẽ cậu lén lút sau lưng tớ đi đâu đó ăn chơi đ-ập phá rồi sao?
Nếu không sao có thể quên mình đến mức ngay cả WeChat cũng chẳng thèm xem thế chứ?】
【Lục Tiêu:
Mau thành thật khai báo rõ ràng tỉ mỉ cho tớ!】
【Lục Tiêu:
Thành khẩn thì được khoan hồng, kháng cự thì bị nghiêm trị đấy nhé!】
Thẩm Dao:
......
Tê tái luôn rồi.
【Thẩm Dao:
Mấy ngày nay bận chút việc nên không xem điện thoại.】
【Lục Tiêu:
Bận cái gì?
Bận tán tỉnh chú cún con sao?】
【Lục Tiêu:
Tớ sơ sơ bấm ngón tay tính toán một chút, theo như thời gian cậu biến mất mà tính thì thế nào cũng phải có ba ngày ba đêm chứ nhỉ?】
【Lục Tiêu:
Chậc chậc chậc......】
Thẩm Dao:
!!!
Không thể không nói Lục Tiêu đoán trúng phóc rồi....
Ngoài những tin nhắn WeChat này ra thì còn có tin nhắn WeChat của Lục Trạm gửi đến từ cách đây không lâu.
Thẩm Dao thấy tin nhắn hơi nhiều nên cố ý để đến cuối cùng mới xem.
【Lục Trạm:
Dao Dao, tôi đã đặt bữa tối cho cô rồi, đại khái sẽ được giao đến vào khoảng tám giờ tối.】
【Lục Trạm:
Lúc tỉnh dậy nếu thấy đói thì trong tủ lạnh có nguyên liệu đã được xử lý sẵn rồi, sau khi lấy ra cứ theo phương pháp hướng dẫn mà cho vào lò vi sóng hâm nóng một lát là ăn được.】
【Lục Trạm:
Phía tôi chắc là tối nay sẽ đến thực địa, lúc đó có lẽ tín hiệu không tốt nên không nhất định gửi được tin nhắn đâu.】
【Lục Trạm:
Dao Dao, mấy ngày tới tôi còn phải ở lại thực địa, một mình cô ở nhà phải chăm sóc tốt cho bản thân nhé.】
【Lục Trạm:
Nhớ nghĩ đến tôi đấy, tôi cũng sẽ nghĩ đến cô.】
【Lục Trạm:
“Đợi tôi nhé.】......”
Chương 145 Sau khi sống chung, cô được tiểu lang quân kém tuổi cưng chiều hết mực 24. Thẩm Dao sau khi trả lời tin nhắn của Lục Trạm xong liền bước ra khỏi phòng chuẩn bị xuống lầu tìm cái gì đó ăn để lấp đầy cái dạ dày.
Cô hiện tại đang ở tầng ba của căn biệt thự, phòng bếp và phòng ăn thì ở tầng một.
Lúc bước xuống cầu thang, cô dường như đột ngột bị mở ra cái công tắc ký ức gì đó vậy......!!!
Cứu mạng với!
Cứu mạng với!
Bất kể là chuyện nào thì lúc này tỉnh táo lại mà hồi tưởng lại đều thấy quá đỗi xấu hổ!
Mặt Thẩm Dao không kìm được mà đỏ bừng lên dồn dập, bước chân xuống lầu cũng trở nên vội vã hơn, hận không thể lập tức bay ngay xuống tầng một để thoát khỏi cái nơi dễ khiến người ta suy nghĩ vẩn vơ này, cũng sợ rằng nếu cứ nghĩ tiếp thì dòng suy nghĩ sẽ phát tán đến mức không thể vãn hồi được nữa.
Cô như chạy trốn mà bước thình thịch thình thịch xuống tầng một, lúc này mới thấy bình tĩnh lại được một chút, cảm giác ngượng ngùng và xấu hổ trong lòng dần dần nhạt đi.
Đặc biệt là lúc đi ngang qua cái khu vực rộng lớn từng được bài trí biển hoa đó, thấy nó đã khôi phục lại dáng vẻ thường ngày, chẳng có một chút dấu vết bài trí nào thì trong lòng càng thấy tự nhiên hơn.
Chỉ là lúc bước vào phòng bếp thì cái ký ức đáng ch-ết đó lại khởi động lại lần nữa......
Thẩm Dao:
......
Vào giây phút này cô hận không thể lập tức xóa sạch một số ký ức trong đầu mình đi cho rồi.
Cùng lúc đó.
Lục Trạm trên chiếc xe đi ra thực địa đang mở máy tính làm việc, còn Hạ Minh ngồi bên cạnh anh thì đang nhắm mắt ngủ khò khò.
Lục Trạm xem xong một nhóm dữ liệu trong máy tính liền thuận tay mở điện thoại ra định gửi vài tin nhắn cho Thẩm Dao.
Sau đó liền đúng lúc nhìn thấy lời hồi đáp của cô cho những tin nhắn anh gửi trước đó vài phút.
【Thẩm Dao:
Ừm, tôi vừa mới tỉnh dậy, đang chuẩn bị xuống lầu tìm đồ ăn đây.】
【Thẩm Dao:
Anh đến đâu rồi?
Còn bao lâu nữa thì đến thực địa?】
Lục Trạm mỉm cười, rồi giơ điện thoại lên hướng về phía cửa sổ xe chụp vài tấm phong cảnh trên đường gửi cho cô.
【Lục Trạm:
Đại khái còn khoảng hơn nửa tiếng nữa là đến đích.】
【Lục Trạm:
Hình ảnh】
【Lục Trạm:
Hình ảnh】
【Lục Trạm:
Hình ảnh】
【Lục Trạm:
Càng đi sâu vào trong càng phát hiện ra phong cảnh rất tuyệt vời.】
【Lục Trạm:
Dao Dao, tôi thực sự muốn đưa cô cùng đi xem thử, chỉ có hai người chúng ta thôi.】
Thẩm Dao lúc đang dùng lò vi sóng hâm nóng những nguyên liệu mà Lục Trạm đã xử lý sẵn trước đó thì nhận được tin nhắn của anh.
【Thẩm Dao:
Thực địa sao?】
【Lục Trạm:
Ừm】
【Lục Trạm:
Mặt đỏ.jpg】
Thẩm Dao:
???
Nên là họ đang ở cùng một tần số sao?
Hay là chính cô đã nghĩ lệch đi rồi?......
Lúc đang ăn cơm, Lục Tiêu đột nhiên gọi cho cô một cuộc gọi video.
Động tác nhai rau của Thẩm Dao khựng lại, trong phút chốc có chút thấy căng thẳng, không biết có nên bắt máy hay không.
Trong lúc cô còn đang do dự thì cuộc gọi đã tự động ngắt, rồi lại lập tức gọi lại lần nữa.
Cuối cùng cô vẫn bắt máy.
Thẩm Dao:
“Tiêu Tiêu, bên chỗ cậu bây giờ chẳng phải là rạng sáng sao?
Muộn thế này rồi mà còn chưa ngủ?"
Lục Tiêu:
“Tớ vừa tham gia tiệc tùng về, chẳng thấy buồn ngủ chút nào cả, đang tinh thần lắm đây."
Lục Tiêu:
“Ơ, bây giờ cậu đang ở đâu thế?
Nhìn chẳng giống ở cái căn phòng cậu thuê gì cả."
Thẩm Dao:
“Ở nhà...... bạn tớ."
Lục Tiêu:
“Ồ~~~~ bạn à, tớ đại khái hiểu rồi, xem ra là cậu có biến thật rồi nha."
Lục Tiêu:
“Đã thế thì tớ không làm phiền đôi tình nhân nhỏ nồng nhiệt các cậu nữa, chuồn đây chuồn đây, hôm khác lại chuyện trò tiếp nhé."
Nói xong cô ấy liền cười híp mắt cúp máy luôn.
Thẩm Dao sững sờ.
Lúc định thần lại thì cuộc gọi đã kết thúc.......
Không lâu sau Lục Trạm gọi tới.
Thẩm Dao nhìn chú cún con điển trai hiện ra trong ống kính, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên.
Lục Trạm:
“Dao Dao, hiện tại chúng tôi đang tạm dừng xe để báo bình an với người mình muốn liên lạc, báo xong là phải đi vào cái khu vực tín hiệu rất kém thậm chí là không có tín hiệu rồi."
Thẩm Dao:
“Ừm, Lục Trạm, sau khi vào đó anh nhất định phải chú ý an toàn đấy nhé, biết chưa?"
Lục Trạm:
“Ừm, tôi sẽ mà."
Lục Trạm:
“Cô hiện tại cảm thấy thế nào rồi?
Còn có chỗ nào thấy khó chịu không?"
Mặt Thẩm Dao đỏ bừng:
“Cũng thấy...... cũng tạm......"
Lục Trạm mặt đầy vẻ lo lắng:
“Cái thu-ốc đó cô nhớ buổi tối cũng bôi một chút nhé......"
Thẩm Dao:
“Ừm."
Lục Trạm:
“Mấy cái ga trải giường đó tôi đều đã giặt sạch và phơi rồi, tầm chiều tối chắc là thu được."
Thẩm Dao:
......
Lục Trạm:
“Đại khái một tuần sau là tôi có thể quay về rồi, Dao Dao, cô ở nhà đợi tôi nhé."
Thẩm Dao:
“Ừm, chúc anh mọi sự đều thuận buồm xuôi gió, tôi đợi anh về."......
Sau đó nữa, Lục Trạm quả thực đúng như lời anh nói, đi vào cái khu vực tín hiệu rất kém thậm chí là không có tín hiệu, Thẩm Dao cũng liên tục mấy ngày chẳng nhận được tin nhắn nào của anh.
Trong mấy ngày anh rời đi này cô bắt đầu bận rộn với việc lựa chọn chất liệu và màu sắc phù hợp cho những bộ quần áo đã thiết kế trước đó, đàm phán với các nhà máy khác nhau, cũng như chốt phiên bản cuối cùng của quần áo mẫu.
