Xuyên Nhanh: Trêu Chọc Xong Bỏ Chạy Lại Bị Cuốn Vào Tu La Tràng - Chương 18: Phản Diện Ác Độc Trong Truyện Thanh Xuân Vườn Trường (18)
Cập nhật lúc: 04/07/2026 10:00
"Cố Thanh Hàn, tôi..."
Lời còn chưa dứt, Cố Thanh Hàn đã quỳ rạp xuống trước mặt cậu.
!!!
Vãi chưởng?!
Tình huống gì thế này???
"Cậu làm cái trò gì thế?!" Thẩm Dạ cuống cuồng cúi xuống đỡ cậu ta, "Mau đứng lên cho tôi!"
Cố Thanh Hàn cụp mắt, tuyệt nhiên không có ý định đứng dậy.
Cậu ta quỳ gối trước mặt Thẩm Dạ, sống lưng thẳng tắp, lúc ngước mắt lên nhìn cậu, trong đáy mắt ngập tràn sự nghiêm túc: "Thẩm Dạ, nếu cậu vì chuyện vừa nãy tôi ép cậu nên mới phát bệnh đòi chia tay, vậy thì tôi xin lỗi cậu."
"..." Bàn tay đang định đỡ cậu ta của Thẩm Dạ cứng đờ giữa không trung.
"Từ nay về sau cậu muốn nằm trên thì nằm trên." Hốc mắt Cố Thanh Hàn hơi ửng đỏ, "Tôi sẽ làm người nằm dưới."
Thẩm Dạ: "..."
Mẹ kiếp!
Tên này đang lảm nhảm cái quái gì thế?!
"Cậu..." Giọng Thẩm Dạ khô khốc, căng nghẹn, "Cố Thanh Hàn, cậu có biết mình đang nói gì không?"
"Tôi biết." Cố Thanh Hàn hạ giọng, "Tôi đã tìm hiểu tài liệu liên quan rồi. Hai người đàn ông ở bên nhau, sẽ phân chia trên dưới. Nếu cậu thực sự không muốn nằm dưới, vậy thì... chi bằng để tôi nằm dưới. Chỉ cần cậu không đòi chia tay, tôi chuyện gì cũng có thể đáp ứng cậu."
"..." Đầu Thẩm Dạ lúc này từng đợt váng vất.
Cậu thực sự rất muốn đập đầu vào tường.
Chương 23: Pháo hôi ác độc trong truyện thanh xuân vườn trường 23
Cố Thanh Hàn vẫn quỳ trên sàn, cổ áo sơ mi hơi hé mở, để lộ đoạn xương quai xanh vẫn còn in hằn những vệt đỏ ch.ót do chính mình hôn lúc nãy.
Trên mặt cậu ta vẫn còn in hằn năm ngón tay, nhưng ánh mắt lại nghiêm túc đến lạ kỳ.
Người này... thật sự đang thỏa hiệp vì cậu.
Vì để không bị chia tay, cậu ta cam tâm tình nguyện làm bottom sao?
Thẩm Dạ rũ mắt nhìn cậu ta, nhất thời cạn lời.
"Thẩm Dạ." Cố Thanh Hàn nói tiếp, "Cậu không cần phải trả lời tôi ngay bây giờ, cậu cứ về phòng suy nghĩ cho kỹ, nghĩ thông suốt rồi lại đến tìm tôi."
Cậu ta đứng dậy, giãn khoảng cách với Thẩm Dạ một chút: "Khá muộn rồi, cậu về ngủ đi."
Nói xong, cậu ta liền quay người bước vào trong phòng.
Trước khi khép cửa, bước chân cậu ta khựng lại, ngoảnh đầu nói với Thẩm Dạ một câu: "Ngủ ngon, Thẩm Dạ."
Cánh cửa khép lại nhẹ nhàng trước mặt Thẩm Dạ.
"..."
Cậu đứng trơ trọi một mình ngoài hành lang, thẫn thờ nhìn chằm chằm cánh cửa đó hồi lâu.
Một lúc sau, cậu ôm lấy trái tim đang đập thình thịch liên hồi của mình, thấp giọng c.h.ử.i thề một tiếng: "Mẹ kiếp."
[Ký chủ, nhiệm vụ hoàn thành rồi, đây là chuyện tốt mà.]
Thẩm Dạ không buồn đếm xỉa đến nó.
Hệ thống lại nói: [Ngài không phải là không nỡ đấy chứ?]
"Câm mồm đi."
[Ồ.]
Thẩm Dạ đứng trước cửa thêm một chốc nữa, mới quay gót trở về phòng mình.
Sáng sớm hôm sau.
Thẩm Dạ vác hai cái quầng thâm mắt đen xì xuống lầu, phát hiện Cố Thanh Hàn đã ở trong bếp từ đời nào.
Cậu ta vẫn mặc chiếc áo thun đen giặt đến bạc phếch hôm nọ, lúc này đang đứng trước bếp lò nấu cháo.
Góc nghiêng điển trai được ánh nắng sớm mai hắt sáng, biểu cảm trông chẳng có gì khác lạ so với mọi ngày.
Nhưng bước chân Thẩm Dạ lại bất giác khựng lại.
Cố Thanh Hàn nghe thấy tiếng động bèn quay đầu lại, mặt không đổi sắc gật đầu chào cậu: "Chào buổi sáng."
"...Chào buổi sáng." Thẩm Dạ lề mề bước tới, kéo ghế ngồi xuống bàn ăn.
Cố Thanh Hàn múc một bát cháo bưng tới, đặt trước mặt cậu, rồi lấy thìa đũa bày biện ngay ngắn.
Thẩm Dạ thẫn thờ nhìn bát cháo trước mặt, nhất thời không biết phải đối mặt với cậu ta ra sao.
"Chuyện tối qua," Thần sắc Cố Thanh Hàn vẫn thản nhiên, "Cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?"
Thẩm Dạ giật mình đến mức tay run lên một cái, chiếc thìa suýt nữa thì rơi xuống bàn.
Cố Thanh Hàn ngồi xuống đối diện cậu, ngước mắt nhìn chằm chằm, đợi chờ câu trả lời.
Đầu ngón tay Thẩm Dạ khẽ siết c.h.ặ.t lại, nhấc mi mắt lên đối mặt với cậu ta, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: "Cố Thanh Hàn, tôi đã nghĩ kỹ rồi, tôi không thể làm lỡ dở cậu, hai chúng ta vẫn nên chia tay thì hơn."
Sắc mặt Cố Thanh Hàn vẫn bình thản như mọi khi, hàng mi rủ xuống, che giấu những cơn sóng cuộn trào sâu thẳm nơi đáy mắt.
"Còn về căn nhà này..." Thẩm Dạ nặng nề dời ánh nhìn, "Cậu cứ ở lại tiếp đi, chúng ta... vẫn là bạn bè."
"Bạn bè?" Cố Thanh Hàn nghe vậy, từ từ ngước mắt lên.
Trên khuôn mặt cậu ta chẳng vương chút cảm xúc nào, nhưng Thẩm Dạ lại mạc danh lạnh sống lưng.
Mang tiếng là một vai phản diện ác độc dày dặn kinh nghiệm, sao lại để cho đóa hoa cao lãnh trong cuốn truyện thanh xuân vườn trường dọa cho sợ khiếp vía thế này...
"Ừ..." Thẩm Dạ đành bấm bụng gật đầu, "Bạn bè."
"..." Cố Thanh Hàn cứ thế lẳng lặng nhìn cậu chằm chằm.
Thẩm Dạ bị nhìn đến mức thót tim, vội cúi gằm mặt xuống, húp lấy húp để hai ngụm cháo, nhưng bị bỏng rát đến mức phải lè lưỡi ra, lấy tay phẩy phẩy quạt gió.
Cố Thanh Hàn vội vàng đứng dậy rót cho cậu một cốc nước lọc, đặt bên tay cậu: "Uống từ từ thôi."
Thẩm Dạ: "..."
[Người này sao có thể như vậy chứ?]
[Đã chia tay rồi mà vẫn đối xử tốt với cậu như thế sao?]
Cố Thanh Hàn ngồi lại chỗ của mình, từ tốn húp cháo.
Thẩm Dạ lén lút liếc cậu ta một cái.
Động tác húp cháo vô cùng nhã nhặn, không nhìn ra có gì khác thường.
Cậu vội vã thu hồi ánh nhìn, húp thêm ngụm cháo nữa, không nhịn được lại liếc thêm một cái.
Vẫn không nhìn ra điểm gì khác thường.
Trong lòng Thẩm Dạ bỗng dưng cảm thấy khó chịu khôn tả.
Đúng lúc này, từ phía cầu thang vọng lại tiếng dép lê lạch cạch.
Thẩm Dạ nhìn theo tiếng động, chỉ thấy Trì Dã vác theo mái tóc xám bạc bù xù đi xuống, ngáp một cái rõ to.
"Chào buổi sáng." Cậu ta đi thẳng đến bên cạnh Thẩm Dạ, ngồi phịch xuống, tì cằm lên vai cậu, hé nửa con mắt nhìn vào trong nồi, "Còn cháo không?"
Vai Thẩm Dạ run lên một cái: "Cậu tránh ra."
"Không tránh, buồn ngủ quá..." Trì Dã nhắm nghiền mắt lại, hơi thở nóng rực lập tức phả vào bên cổ Thẩm Dạ, "Bạn cùng bàn, cho dựa tí nào."
Cố Thanh Hàn lườm cậu ta một cái, đặt bát xuống, đứng dậy múc một bát cháo bưng tới đặt trước mặt Trì Dã.
Trì Dã mở một mắt nhìn sang, không nhịn được trêu chọc: "Yo, Cố đại học thần đích thân múc cháo cho tôi cơ à? Mặt trời mọc đằng Tây rồi sao?"
"Ăn phần của cậu đi." Cố Thanh Hàn sa sầm mặt ngồi về chỗ.
Trì Dã chậc lưỡi một tiếng, cái cằm rốt cuộc cũng chịu nhấc khỏi vai Thẩm Dạ, cầm thìa múc một ngụm húp thử: "Hửm?"
Cậu ta hơi ngạc nhiên nhìn sang Cố Thanh Hàn, "Cậu nấu à?"
"Ừ."
"Tay nghề đỉnh phết." Trì Dã chép chép miệng, húp thêm một ngụm nữa, "Ngon hơn ở khách sạn nhiều."
"..." Thẩm Dạ chỉ cắm cúi húp cháo.
Động tác của Trì Dã khựng lại, đưa mắt đảo qua đảo lại giữa hai người, luôn cảm thấy bầu không khí có gì đó sai sai.
"Hai người làm sao thế?" Cậu ta bỏ thìa xuống, "Cãi nhau à?"
"Đâu có." Thẩm Dạ nhanh nhảu đáp trước.
Còn Cố Thanh Hàn thì im lặng.
Trì Dã nhướng mày: "Được rồi, không có thì không có."
Sau khi buông lời bình luận, cậu ta bỗng rướn người sát vào Thẩm Dạ, nói khẽ, "Vậy thì tuyệt quá, cơ hội để bổn đại gia đây thừa nước đục thả câu tới rồi."
Thẩm Dạ: "..."
[Mẹ kiếp.]
[Cái tên này mặt dày hơn cả két sắt ngân hàng.]
Bàn tay cầm đũa của Cố Thanh Hàn khẽ siết lại, gân xanh trên mu bàn tay thấp thoáng nổi lên.
"Tiểu Dạ, Tiểu Dã, Thanh Hàn! Hôm nay là Chủ nhật, mấy đứa có muốn ra ngoài chơi không?" Mẹ Thẩm bước tới, tươi cười nhìn ba người, "Hiếm khi thời tiết đẹp thế này, đừng có ru rú trong nhà mãi."
Trì Dã vội nuốt miếng cháo trong miệng xuống, cười rạng rỡ đáp lời: "Vâng ạ cô ơi, đúng lúc cháu cũng đang muốn đi dạo phố mua sắm mấy bộ quần áo chuyển mùa."
"Ừ." Mẹ Thẩm chuyển hướng nhìn sang Cố Thanh Hàn, "Thanh Hàn cũng đi cùng nhé?"
Ánh mắt Cố Thanh Hàn dừng lại trên khuôn mặt Thẩm Dạ, khẽ gật đầu: "Vâng ạ."
Thẩm Dạ: "..."
Cậu... thật sự không muốn đi chút nào.
Nhưng mẹ Thẩm đã quyết định thay cậu: "Vậy quyết định thế nhé, ba đứa đi chơi cho vui vẻ, tối nay có chơi muộn thì cứ ăn ở ngoài luôn."
Nửa giờ sau, ba người bị tài xế thả xuống trước cửa một khu trung tâm mua sắm sầm uất ngay trung tâm thành phố.
Cuối tháng Năm, tiết trời đã bắt đầu oi bức.
Trì Dã diện một chiếc áo phông đen đơn giản, mái tóc xám bạc nổi bật dưới ánh nắng, thu hút ánh nhìn tò mò của không ít người qua đường.
Cố Thanh Hàn vẫn trung thành với chiếc áo sơ mi trắng thẳng thớm, cả người toát lên vẻ sạch sẽ, thanh lịch.
Thẩm Dạ thì đội nguyên mái tóc xám bạc, diện đồ hiệu từ đầu đến chân, bất lực chịu cảnh bị kẹp giữa hai người.
"Đi đâu trước đây?" Trì Dã khoác tay lên vai Thẩm Dạ, "Cùng tôi đi mua quần áo nhé?"
Thẩm Dạ vừa định rảo bước tìm một quán trà sữa để trốn nắng, thì bàn tay còn lại đã bị Cố Thanh Hàn nắm lấy.
"Cùng đi." Cố Thanh Hàn lạnh nhạt lên tiếng.
Trì Dã nhíu mày bất mãn: "Cố Thanh Hàn, cậu làm thế này không thấy lộ liễu quá sao? Thật sự không sợ người ta nhìn ra hai cậu là GAY à?"
Thẩm Dạ: "..."
[Mẹ kiếp, cậu thử hét to thêm chút nữa xem, người ta chả cần nhìn, nghe thôi cũng đủ biết rồi.]
Cố Thanh Hàn chỉ siết c.h.ặ.t thêm bàn tay đang nắm lấy tay Thẩm Dạ, đáp lời Trì Dã: "Cậu cũng có thẳng đâu."
"Cậu không sợ, tôi càng không sợ. Thế thì sao nào?" Trì Dã tỉnh bơ, "Đi thôi, đi mua quần áo!"
"..." Thẩm Dạ bị hai người kẹp hai bên kéo đi, có cảm giác mình hệt như con tin đang bị lũ bắt cóc áp giải.
Vừa bước vào trung tâm mua sắm, Trì Dã đã lôi tuột Thẩm Dạ thẳng tiến đến khu thời trang nam.
"Cái này thế nào?" Cậu ta ướm thử chiếc áo phông họa tiết lên người.
Thẩm Dạ liếc nhanh một cái: "Cũng được."
"Còn cái này?"
"Cũng tạm."
Trì Dã dúi thẳng đống quần áo vào tay Thẩm Dạ: "Thế cậu mau vào thử đi."
Thẩm Dạ ngớ người: "Tôi thử á?"
"Đúng rồi, tôi thấy mấy cái này hợp với cậu lắm." Trì Dã nhếch mép cười, "Cậu mặc vào đảm bảo đẹp trai ngời ngời."
Thẩm Dạ: "..."
Cố Thanh Hàn thì lẳng lặng lấy một chiếc áo sơ mi trắng từ bên cạnh đưa cho Thẩm Dạ: "Thử cái này xem."
Trì Dã liếc nhìn chiếc áo sơ mi trắng, chê bai ra mặt: "Cố Thanh Hàn, cậu cố ý đúng không? Cái loại áo này cậu ta mặc vào trông nhạt nhẽo c.h.ế.t đi được."
Sắc mặt Cố Thanh Hàn sầm xuống: "Thẩm Dạ, cậu cũng thấy thế à?"
Thẩm Dạ: "..."
Thôi được rồi, hai cái thì hai cái, cậu cũng đâu có phải mặc không nổi.
