Xuyên Nhanh: Trêu Chọc Xong Bỏ Chạy Lại Bị Cuốn Vào Tu La Tràng - Chương 31: Đệ Tử Ngoại Môn Tham Tài Háo Sắc (4)

Cập nhật lúc: 11/07/2026 16:02

Thẩm Dạ hơi chột dạ, nhưng ngoài mặt lại làm bộ kinh ngạc: "Trúng độc? Sao có thể như vậy?! Lúc đệ đưa trà cho sư tôn người vẫn còn rất bình thường mà..."

"Ta biết." Ôn Yến Từ lặng lẽ thu hồi ánh mắt, tiếp tục cất bước, "Ly trà đó ta đã kiểm tra rồi, Hợp Hoan Tán là sau khi đệ rời đi mới có kẻ lén lút bỏ vào."

Thẩm Dạ: "...???"

[Cái tên này... đang giải vây cho mình đấy à???]

"Đại sư huynh làm vậy là đang... giúp đệ sao?" Thẩm Dạ dừng bước, ngước mắt nhìn thẳng vào Ôn Yến Từ.

Giọng điệu Ôn Yến Từ vẫn nhạt nhòa không chút gợn sóng: "Ta chỉ đang trần thuật lại sự thật. Hợp Hoan Tán trong ly trà đó, không phải do đệ bỏ vào."

"Dựa vào đâu mà đại sư huynh lại đoan chắc như vậy?" Thẩm Dạ rảo bước theo sát y, cố ý sáp lại gần hỏi, "Nhỡ đâu... chính là do đệ làm thì sao?"

Ôn Yến Từ nghiêng đầu nhìn cậu một cái, sắc mặt thản nhiên đáp: "Ta nhìn ra được... nếu đệ thực sự có ý đồ làm chuyện này, đệ sẽ không làm một cách lộ liễu như vậy."

Thẩm Dạ: "..."

[Nói nghe cứ như mình trong mắt vị đại sư huynh này là một kẻ đầu óc đầy sạn không bằng.]

"Đại sư huynh quá đề cao đệ rồi." Thẩm Dạ dời mắt khỏi khuôn mặt Ôn Yến Từ, ngoan ngoãn theo sau lưng y, "Đệ chỉ là một tên sai vặt ở thiện thực phòng, làm gì biết thế nào là lộ liễu hay không lộ liễu."

"Sai vặt?" Ôn Yến Từ khẽ cười một tiếng, "Có thể trụ lại thiện thực phòng ròng rã ba năm, đao pháp thái rau gọn gàng sắc bén, lại còn rành rẽ tỷ lệ pha chế linh trà linh thiện, một kẻ sai vặt như vậy... cũng coi như là có chút bản lĩnh."

Trái tim Thẩm Dạ thắt lại.

[Người này... đã điều tra mình?]

"Đại sư huynh lại trêu đệ rồi." Thẩm Dạ rũ mắt, tỏ vẻ ngượng ngùng đôi chút, "Đệ chỉ là một kẻ phàm phu tục t.ử tham tài háo sắc, làm gì có bản lĩnh thật sự nào chứ."

"Hửm? Tham tài háo sắc?" Ôn Yến Từ bỗng dừng bước quay người lại.

Thẩm Dạ không kịp phản ứng, phanh không kịp, đ.â.m sầm vào n.g.ự.c y.

Khoảng cách giữa hai người đột ngột bị kéo lại gần, mùi hương thanh trúc thoang thoảng đặc trưng trên người Ôn Yến Từ xộc vào mũi.

Tim Thẩm Dạ đập nhanh không kiểm soát nổi, cậu ngước mắt nhìn y.

Trong lúc hơi thở giao hòa, nốt ruồi son nhỏ xíu nơi đuôi mắt Ôn Yến Từ dường như cũng nhuốm chút hơi nóng, màu sắc trở nên sẫm hơn.

"Đệ cũng thành thật đấy chứ." Nụ cười ôn hòa vương trên khóe môi Ôn Yến Từ, "Nhưng mà... cái vụ háo sắc của đệ, sao ta lại không nhìn ra nhỉ?"

Thẩm Dạ chớp chớp mắt nhìn y: "Thật sao? Vậy đại sư huynh có muốn xem thử không?"

Ôn Yến Từ: "...?"

Chưa kịp để Ôn Yến Từ phản ứng, cậu to gan vươn tay ra, đầu ngón tay khẽ chạm vào ống tay áo y, vuốt ve lớp vải vân cẩm thượng hạng: "Chất vải bộ y phục này xịn thật đấy, sờ vào trơn láng nhẵn mịn. Không biết... đại sư huynh sờ vào thì cảm giác thế nào nhỉ?"

Lúc nói chuyện, những ngón tay trắng hồng của cậu đã mon men trượt lên trên hai tấc, rồi như có như không chạm vào cổ tay hơi lành lạnh của Ôn Yến Từ.

"Oa, cảm giác tuyệt thật... tay đại sư huynh cũng đẹp quá chừng." Hàng mi Thẩm Dạ khẽ run rẩy, trong từng lời nói tràn ngập sự thèm thuồng trắng trợn, "Các khớp xương rõ ràng, da lại trắng nõn, còn đẹp hơn... mấy củ linh ngẫu (ngó sen) trong thiện thực phòng chúng đệ nhiều."

Ôn Yến Từ rũ mắt nhìn cậu, cứ để mặc Thẩm Dạ sờ soạng loạn xạ trên cổ tay mình: "Rồi sao nữa?"

Thẩm Dạ ngớ người, trong mắt xẹt qua tia kinh ngạc.

Đôi mắt Ôn Yến Từ vẫn ôn hòa như mọi khi, nhưng tận sâu nơi đáy mắt lại cuộn trào một sự sâu thẳm khiến người ta chẳng thể nhìn thấu.

"Đại sư huynh không né tránh sao?" Thẩm Dạ dò xét vuốt lên thêm một tấc nữa, đầu ngón tay vờ như vô tình chạm vào mạch đập của y.

Chậc, mạch đập bình ổn, chẳng có chút dấu hiệu tăng tốc nào.

"Đệ đang thử ta sao?" Ôn Yến Từ lật tay nắm lấy cổ tay cậu, lực đạo không nhẹ cũng chẳng mạnh, vừa đủ để Thẩm Dạ không thể cựa quậy.

Thẩm Dạ: "... Đệ t.ử không dám."

"Không dám?" Ôn Yến Từ đảo khách thành chủ, cúi đầu sáp lại gần cậu hỏi, "Đêm qua còn nỉ non với sư tôn là không nỡ, thế mà hôm nay đã dám động tay động chân với ta rồi?"

"???!!!" Tim Thẩm Dạ hẫng đi một nhịp.

[Những lời tối qua mình nói ở Thính Hòe điện, cái tên Ôn Yến Từ c.h.ế.t tiệt này sao lại biết được?]

"Lúc đó đại sư huynh... đang ở ngoài cửa sao?" Thẩm Dạ dò hỏi.

Ôn Yến Từ mím môi, buông tay cậu ra, xoay người tiếp tục đi về phía trước: "Theo sát ta, đừng làm lỡ giờ giấc."

"..." Thẩm Dạ cau mày nhìn chằm chằm theo bóng lưng y.

[Người này đêm qua nghe lén ngoài cửa?

Chậc chậc chậc, đường đường là đại sư huynh của Thanh Vân Tông, lại có cái sở thích rình mò nghe lén chuyện của đệ t.ử ngoại môn sao?]

[Ký chủ, ta đã bảo mà, người này có vấn đề!]

"Có cần mi phải nhắc không?" Thẩm Dạ lườm hệ thống một cái trong lòng, rảo bước đuổi theo.

Chẳng mấy chốc, hai người đã kẻ trước người sau bước vào Tàng Kinh Các.

Tầng một của Tàng Kinh Các là nơi các đệ t.ử bình thường mượn đọc điển tịch.

Không gian nơi này vô cùng thoáng đãng, giá sách san sát nhau, trong không khí còn phảng phất mùi giấy mực lâu năm.

Thanh tao nhã nhặn, mang một phong vị rất riêng.

Ôn Yến Từ dẫn cậu lên thẳng tầng ba.

Tầng ba nhỏ hơn tầng một rất nhiều, chỉ có vài cái giá sách, bên trên bày biện toàn là những cuốn cổ tịch lâu đời, những cuộn thẻ tre và thẻ ngọc dày đặc xếp lẫn lộn vào nhau, có vài cuốn còn bị niêm phong bằng linh lực.

"Đệ chỉ cần phân loại và sắp xếp lại đống này là được." Ôn Yến Từ đưa tay chỉ vào một đống thẻ tre xếp chồng ở góc phòng, "Ta sang phòng bên cạnh sắp xếp một đống khác, có việc gì nhớ gọi ta."

"Vâng ạ." Thẩm Dạ gật đầu, ngồi xổm xuống bắt đầu làm việc.

Cậu vừa phân loại thẻ tre vừa nghiền ngẫm lại cuộc đối thoại với Ôn Yến Từ lúc nãy.

Thật sự không hiểu nổi, cái người tên Ôn Yến Từ này... rốt cuộc là có ý gì?

Đang dọn dẹp dở dang, khóe mắt cậu chợt liếc thấy trên tầng cao nhất của giá sách có một thẻ ngọc bị xếp lệch, cậu không chút do dự kiễng chân lên với.

Cậu cố gắng vài lần, nhưng phát hiện ra căn bản là với không tới.

Bất lực đành lùi lại hai bước, đảo mắt nhìn quanh một vòng, đi đến góc phòng bê một chiếc ghếẩu đẩu tới, trèo lên.

Đầu ngón tay vừa chạm vào chiếc thẻ ngọc, một chân ghế đẩu kêu rắc một tiếng rồi lảo đảo: "Đù..."

Cả người cậu ngửa ra sau, chiếc thẻ ngọc trong tay cũng văng theo, mắt thấy sắp sửa ngã chổng vó lên trời, một đôi tay đột nhiên vươn tới, đỡ lấy cậu một cách vững vàng.

Ôn Yến Từ không biết từ lúc nào đã bay đến phía sau cậu, lúc này một tay đang ôm lấy eo cậu, tay kia đã vững vàng đón lấy chiếc thẻ ngọc.

Lưng Thẩm Dạ dán sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c y, xuyên qua lớp áo vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm nóng hổi truyền đến từ người đối phương.

"Cẩn thận một chút." Giọng nói có phần bất lực của Ôn Yến Từ vang lên từ trên đỉnh đầu cậu.

Tim Thẩm Dạ đập như trống bỏi, vành tai cũng bắt đầu ửng đỏ.

Cậu ngoái đầu nói với Ôn Yến Từ: "Đa tạ đại sư huynh..."

Vì khoảng cách quá gần, cái quay đầu này khiến môi cậu vô tình sượt qua cằm Ôn Yến Từ, làm cả hai đều cứng đờ người.

Ôn Yến Từ rũ mắt, trong đôi mắt ôn hòa kia, lúc này đang phản chiếu hình ảnh hơi hoảng loạn của cậu.

Thẩm Dạ có thể cảm nhận rõ ràng vòng tay quanh eo mình đang siết c.h.ặ.t lại đôi chút.

Bầu không khí bỗng nhiên rơi vào tĩnh lặng.

"Đại sư huynh," Giọng Thẩm Dạ mang theo chút khàn khàn, "Tay huynh... hình như đang muốn nói là, nó không muốn buông ra đâu."

Nhịp thở Ôn Yến Từ rối loạn trong khoảnh khắc, y mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng, ánh mắt cũng không còn sự ôn hòa như thường ngày nữa.

Thẩm Dạ nhếch môi lẳng lặng nhìn y.

Ôn Yến Từ đột ngột buông tay: "Đứng cho vững."

Y nhét thẻ ngọc lại vào tay Thẩm Dạ, rồi quay người trở về phòng bên cạnh.

Thẩm Dạ tay nắm c.h.ặ.t thẻ ngọc, nhịp tim vẫn chưa thể bình tĩnh lại.

[Ký chủ, hành động vừa nãy của y có phải là...]

"Im đi, để ta bình tĩnh lại đã."

Cậu hít thở sâu vài hơi, mới kìm nén được sự xao xuyến trong lòng.

Cái tư thế vừa rồi, cái ánh mắt đó...

Tên Ôn Yến Từ này... chắc chắn là có ý với mình.

Cái người này, mẹ kiếp nào phải là vị đại sư huynh ôn nhuận như ngọc gì cho cam, rõ ràng là một con sói đội lốt cừu thì có.

Thẩm Dạ vội vã chấn chỉnh lại tâm trạng, tiếp tục sắp xếp chỗ thẻ tre còn lại.

Tạ Thanh Nghiễn bên kia có kịch hay, Ôn Yến Từ bên này cũng có kịch hay, lại còn thêm một tên Ma tôn Thương Vô Tẫn giả vờ làm thỏ trắng ngây thơ nữa...

Ba người này mà tụ hội lại một chỗ, cái cảnh tượng đó, thật không dám tưởng tượng nó sẽ đặc sắc đến mức nào.

[Ký chủ, ngài có thể bớt cái thói bắt cá ba tay đi được không? Ngài không sợ lật thuyền à?]

"Lật thuyền á?" Thẩm Dạ cười khẩy trong lòng, "Ta là tay lái lụa, không lật được đâu."

[Thế giới trước ngài cũng nói thế, kết quả là...]

"Thế giới trước là t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn." Thẩm Dạ ngắt lời hệ thống, xếp ngay ngắn cuộn thẻ tre cuối cùng, phủi bụi trên tay, "Lần này ta biết tự lượng sức mình."

[Lần nào ngài cũng bảo biết tự lượng sức mình...]

Thẩm Dạ lờ đi hệ thống, quay người đi sang phòng bên cạnh: "Đại sư huynh, đệ dọn dẹp xong rồi."

Ôn Yến Từ đang ngồi trước bàn, lật xem một cuốn cổ tịch, nghe vậy ngẩng lên nhìn cậu một cái: "Nhanh thế sao?"

"Tay đệ nhanh lắm, sau này đại sư huynh có thể thử xem." Thẩm Dạ không nhịn được mà bông đùa một câu.

Ôn Yến Từ không hiểu: "???" Thử cái gì cơ?

Thẩm Dạ nhướng mày, rảo bước đến trước mặt y, ánh mắt dừng lại ở cuốn sách trên tay y, đ.á.n.h trống lảng một cách tự nhiên, "Đại sư huynh đang xem gì vậy?"

"Vài đồ giải trận pháp thôi." Ôn Yến Từ gấp sách lại, đứng dậy nói tiếp, "Nếu dọn xong rồi, ta tiễn đệ về."

"Được ạ."

Hai người men theo đường cũ trở về, nửa đường thì đụng phải Thương Vô Tẫn đang xách hộp thức ăn.

Hắn ta bước đi nhanh nhẹn từ một ngã rẽ khác vòng ra, nhìn thấy hai người, đôi mắt sáng lên thấy rõ: "Đại sư huynh! Thẩm sư huynh!"

Chạy đến nơi, ánh mắt hắn đảo một vòng qua hai người, sau đó cười tít mắt hỏi: "Sao hai huynh lại đi cùng nhau vậy?"

"Ta nhờ Thẩm Dạ đến Tàng Kinh Các phụ giúp một chút." Ôn Yến Từ nhạt giọng đáp, "Đệ đang định đi đâu thế?"

"Đi đưa bữa ăn cho sư tôn ạ." Thương Vô Tẫn huơ huơ hộp thức ăn trong tay, ánh mắt dừng trên người Thẩm Dạ, lộ vẻ tiếc nuối nói, "Hôm nay Thẩm sư huynh không ở thiện thực phòng, đệ chẳng được thưởng thức linh thiện huynh nấu nữa rồi."

Thẩm Dạ còn chưa kịp lên tiếng, Ôn Yến Từ đã chen vào: "Những người khác ở thiện thực phòng làm cũng giống nhau cả thôi."

"Không giống đâu." Thương Vô Tẫn nói, "Linh thiện Thẩm sư huynh nấu có một hương vị rất đặc biệt, người khác không làm ra được."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.