[ Xuyên Nhanh]vạn Nhân Mê Nàng Khuynh Đảo Chúng Sinh - Chương 3: Bức Thư Tuyệt Mệnh
Cập nhật lúc: 29/04/2026 09:01
Thế nhưng, dẫu người khác có khóc có cười, dẫu những lời thoại có duyên dáng đến đâu, những hành động tấu hài có đặc sắc thế nào cũng chẳng thể khơi gợi nổi nửa điểm gợn sóng trong cảm xúc của Vân Xu.
Nói cô đang xem tivi, chi bằng nói cô đang thực hiện một nhiệm vụ, giống hệt như việc ăn cơm vậy.
Cô không phải đang sống, mà là đang chịu đựng sự dày vò chốn nhân gian.
Mãi cho đến ngày 27, khi Vân Xu mở mắt ra trên chiếc giường quen thuộc, ánh mắt cô bỗng sáng ngời hơn hẳn mọi ngày.
Cô dành rất nhiều thời gian để tổng vệ sinh toàn bộ căn nhà. Lớp bụi dày đặc được lau sạch, những ô cửa kính mờ đục trở nên trong suốt, nồi niêu xoong chảo đều được rửa ráy cẩn thận rồi xếp gọn gàng vào tủ.
Đến tận hai giờ chiều, công việc dọn dẹp mới hoàn tất.
Vân Xu mở cửa, nhưng khi bước chân ra khỏi ngưỡng cửa, cô lại khựng lại một nhịp. Cuối cùng, cô quay đầu nhìn lại căn phòng khách ấm áp một lần nữa, lớp kính râm dày cộm đã che giấu đi mọi cảm xúc ngổn ngang.
Căn nhà này lưu giữ những ký ức tươi đẹp ít ỏi đến đáng thương của cô. Sau này không biết nó sẽ thuộc về ai, chỉ mong người đến sau có thể đối xử t.ử tế với nó.
Bác bảo vệ khu chung cư từ lâu đã quen mặt Vân Xu, cũng chẳng còn bận tâm đến cách ăn mặc kỳ lạ của cô nữa, chỉ là có chút tò mò không hiểu sao hôm nay cô lại ra ngoài vào buổi chiều.
Vân Xu khẽ gật đầu chào ông: “Lý thúc, cháu có thể nhờ bác một việc được không ạ?”
Lý thúc có chút kinh ngạc. Mấy năm trước, sau khi người thân qua đời, Vân Xu gần như tự nhốt mình trong nhà. Nếu không phải vì con người cần ăn uống để sống, ông tin chắc cô gái này tuyệt đối có thể ngồi lì trong nhà đến thiên hoang địa lão.
Suốt những năm qua, Lý thúc vẫn luôn cảm thấy cô chưa thể bước ra khỏi bóng ma tâm lý, trong lòng không khỏi xót xa. Người thân đã khuất của Vân Xu là một bà lão vô cùng tốt bụng, từng giúp đỡ ông một ân tình lớn, nên ông vẫn luôn dành cho Vân Xu vài phần quan tâm.
Lúc này nghe Vân Xu nhờ vả, ông liền thẳng thắn đáp: “Chuyện gì thế cháu? Cứ nói đi.”
Vân Xu lấy từ trong túi ra một phong thư đưa cho ông, trầm mặc hai giây rồi mới cất lời: “Nếu sau này có ai đến hỏi thăm cháu, xin bác hãy giao phong thư này cho họ.”
“Ây dà, chuyện nhỏ ấy mà.” Lý thúc nhiệt tình cười nói, “Cháu cứ yên tâm giao cho bác.”
“À đúng rồi, những người đó trông như thế nào nhỉ? Hay là họ mặc quần áo ra sao?”
“...” Vân Xu khẽ rũ mi, thấp giọng đáp: “Khi nào gặp họ, bác sẽ tự khắc biết thôi ạ.”
Thế là có ý gì? Lý thúc vẻ mặt mờ mịt.
“Không có đặc điểm gì nhận dạng sao cháu?”
“... Không có ạ. Lý thúc, đến lúc đó bác sẽ biết nên giao cho ai thôi.”
Vân Xu đã nói vậy, Lý thúc tuy trong lòng buồn bực nhưng cũng không gặng hỏi thêm.
“Vân Xu này, cháu đừng chê Lý thúc lắm lời. Cháu còn trẻ, không có việc gì thì cứ ra ngoài đi dạo nhiều một chút, phơi nắng nhiều một chút. Chuyện cũ đã qua rồi, con người ta phải hướng về tương lai mà sống. Bác tin nãi nãi của cháu ở suối vàng cũng không muốn thấy cháu cứ mãi sống trong đau khổ thế này đâu.” Lý thúc không nhịn được, vẫn lải nhải khuyên nhủ vài câu, chỉ mong đứa trẻ này có thể lọt tai được chữ nào hay chữ nấy.
Nghe Lý thúc nhắc đến nãi nãi, bàn tay Vân Xu khẽ run rẩy: “Cháu biết rồi ạ.”
“Lý thúc, cảm ơn bác.”
“Không có gì, không có gì, việc nhỏ thôi mà. Cháu còn có việc bận đúng không, mau đi đi kẻo lỡ việc.”
Vân Xu ngồi lên một chiếc taxi, hướng thẳng đến điểm đến đã định.
Nửa giờ sau, một chiếc xe khác tiến đến cổng khu chung cư. Lý thúc thấy xe lạ liền vội vàng chặn lại, gõ nhẹ vào cửa kính ghế lái: “Tiên sinh, khu chung cư của chúng tôi quy định xe lạ ra vào đều phải đăng ký, phiền anh xuống xe đăng ký một chút.”
Tài xế nghe vậy không lập tức xuống xe, mà quay lại xin chỉ thị của người ngồi ghế sau: “Trì tiên sinh, tôi xuống đăng ký trước nhé.”
Nhận được cái gật đầu đồng ý của đối phương, tài xế mới tháo dây an toàn, bước đến bốt bảo vệ để điền thông tin.
Lý thúc thấy anh ta đăng ký mà còn phải xin phép, không khỏi tặc lưỡi, thầm đoán người ngồi sau xe chắc hẳn là một nhân vật tai to mặt lớn. Người giàu đúng là nhiều quy củ, nhưng thái độ hợp tác thế này cũng coi như không tồi.
Ông bước đến bên cạnh tài xế, thấy anh ta đang điền vào mục cuối cùng: Lý do vào khu chung cư.
Khoan đã, đó là...
“Tiên sinh, các anh đến tìm Vân Xu sao?”
Tài xế sửng sốt: “Ông là...?”
Chẳng lẽ bác bảo vệ này quen biết Vân Xu tiểu thư?
Lý thúc đ.á.n.h giá bọn họ, thầm nghĩ chẳng lẽ đây chính là những người mà Vân Xu nhắc đến trước khi đi? Vân Xu nói ông nhìn thấy sẽ tự khắc biết, chẳng lẽ là ám chỉ chiếc xe đen xa lạ này? Ông có nên giao bức thư cho họ không?
Tài xế chú ý tới thần sắc của bác bảo vệ, liền đi vòng ra phía sau xe, trao đổi vài câu với người ngồi bên trong.
Rất nhanh, người đàn ông ngồi ghế sau đẩy cửa bước xuống, tiến đến trước mặt Lý thúc.
Người đàn ông trước mắt có thân hình cao lớn, khí thế bức người, âu phục phẳng phiu, hệt như những vị đại lão bản thường xuất hiện trên tivi. Dù khí tràng áp bách khiến người ta vô thức muốn lùi lại ba thước, nhưng khi mở miệng, thái độ của anh lại rất mực lịch thiệp: “Chào ông, tôi là người nhà của Vân Xu, hôm nay đặc biệt đến đây để tìm em ấy.”
Lý thúc vẻ mặt khiếp sợ. Vân Xu thế mà vẫn còn người thân sao? Xem ra bức thư này giao cho họ là không sai rồi. Sự trùng hợp về thời gian khiến ông nhanh ch.óng tin tưởng lý do của đối phương.
Ông không chần chừ thêm nữa, lấy phong thư từ trong bốt bảo vệ ra: “Lúc nãy trước khi đi, Vân Xu có để lại một phong thư, dặn tôi giao cho những người đến tìm con bé. Chắc hẳn là các vị rồi.”
Trì Châu nhíu mày. Không đúng, trước đó anh đã sai người liên lạc với Vân Xu nhưng điện thoại hoàn toàn không thể gọi được. Sau nhiều lần thất bại, anh mới quyết định đích thân đến tận nơi để nói chuyện rõ ràng, rồi đưa người về. Tất nhiên, nếu Vân Xu kháng cự, anh cũng sẽ không ép buộc.
Cho nên Vân Xu không thể nào biết trước việc anh sẽ đến. Vòng tròn quan hệ của hai người không hề có điểm giao cắt, tin tức Trì gia ôm nhầm con cũng chưa hề truyền ra ngoài, chỉ có một số ít người biết.
Mang theo nỗi nghi hoặc trong lòng, anh lập tức mở phong thư ra xem.
Vài giây sau, sắc mặt Trì Châu đại biến, khí thế tỏa ra có thể nói là kinh khủng tột độ. Anh ra lệnh cho tài xế lên xe, lập tức chuyển hướng đến một địa điểm khác.
