Xuyên Qua 70: Lão Công Vừa Đẹp Trai Vừa Dính Người, Cầu Tôi Thương Yêu - Chương 235
Cập nhật lúc: 18/04/2026 06:10
Hứa Lão Lục Cũng Chần Chừ: “Vậy Phải Làm Sao?!”
Đặng Tư Dao bảo anh tìm người tiếp quản công việc: “Anh cứ ưu tiên con cái trước đã.”
“Anh không làm đầu bếp nữa, để Tiểu Lý xào hết à?” Hứa Lão Lục ngớ người, như vậy không ổn đâu. Tiểu Lý chẳng phải sẽ mệt c.h.ế.t sao?!
“Anh tuyển thêm một đầu bếp nữa, anh làm tổng chỉ huy là được. Đâu cần chuyện gì cũng phải tự tay làm.”
Đặng Tư Dao buông tay, “Anh xem tôi đấy, ngày thường có quản lý gì đâu. Xưởng thiếu tôi vẫn hoạt động bình thường.”
Hứa Lão Lục tạm thời cũng không nghĩ ra cách nào hay hơn, tuyển thêm hai đầu bếp thì chi phí lại tăng.
Đúng lúc này, Kiến Hà từ ngoài về, báo cho anh biết cô sắp về nhà chồng.
“Anh rể cả được thả rồi à?” Hứa Lão Lục tò mò hỏi.
“Đầu tháng sau là được thả.” Kiến Hà bảo anh nhân khoảng thời gian này tìm người thay thế cô, “Đúng rồi! Khu công trường ở Nông trường Hồng Tâm đã xây xong, sau này không cần giao cơm nữa.”
Hứa Lão Lục gật đầu.
Anh gạch bỏ Nông trường Năm Sao, phát hiện tiến độ của rất nhiều công trường đều rất nhanh. Ngắn thì ba năm tháng, lâu thì một năm là hoàn công.
Lúc này các nhà máy đều là xưởng dệt, xưởng may, xưởng b.út chì, xưởng đồ chơi rất đơn giản, toàn là nhà ngói, xây dựng sơ sài nên tốc độ cực kỳ nhanh.
Điền Hỉ làm xong việc trở về, Hứa Lão Lục bàn với anh ta chuyện thuê thêm hai đầu bếp.
Điền Hỉ lại không đồng ý, lý do cũng rất chính đáng: “Tôi tính rồi, các công trường lân cận lần lượt đều sắp xây xong, anh và Tiểu Lý hai người là đủ rồi. Đến cuối năm, mấy nhà xưởng này đều hoàn công hết. Chỗ xa hơn thì tôi không có cách nào tiếp thị, chúng ta cũng không giao cơm kịp.”
Hứa Lão Lục cũng nghĩ đến vấn đề này: “Vậy được rồi, tạm thời không thuê đầu bếp nữa.”
Nhưng vấn đề Điền Hỉ nói tới, anh cảm thấy càng nghiêm trọng hơn: “Các công trường lân cận đều xây xong, chúng ta làm thế nào?”
“Tôi định đi theo công trường, thuê nhà ở gần đó.” Điền Hỉ vỗ vai anh, “Chúng ta làm một vố lớn.”
Hứa Lão Lục lại không cần suy nghĩ liền từ chối: “Không được! Tôi ở làng nấu cơm, tụi nhỏ ra khỏi nhà, người trong làng còn có thể giúp để mắt tới.
Chứ đi chỗ khác, lỡ tụi nhỏ đi lạc, không ai trông chừng, tôi không yên tâm. Hơn nữa đi chỗ khác tương đương với việc bắt đầu lại từ đầu.
Đến lúc đó không có nhiều bà thím phụ rửa rau bán thời gian, tôi phải thuê hẳn công nhân rửa rau, thái rau, còn phải thuê nhà, chi phí sẽ tăng lên. Một tháng kiếm không bằng số tiền hiện tại.”
Đoạn trước nói có lý, nhưng đoạn sau Điền Hỉ không dám gật bừa: “Kiếm ít cũng là kiếm mà. Ở nhà không nhận được việc, căn bản là không kiếm được đồng nào.
Trước đây anh nói muốn mở cửa hàng, nhưng bây giờ cửa hàng đều là của nhà nước, anh cũng không mua được. Chúng ta chỉ có thể đi theo công trường thôi.”
Hứa Lão Lục lắc đầu: “Không được! Tư Dao sẽ không đồng ý.”
Nếu anh làm mất con, Tư Dao có thể hận c.h.ế.t anh. Trong lòng Tư Dao, con cái và tiền bạc đều quan trọng hơn anh. Không đúng! Cũng chẳng cần đợi đến lúc mất con. Anh mà dám đề nghị chuyện này, Tư Dao dám đưa tụi nhỏ về Thượng Hải cho mẹ vợ chăm sóc luôn.
Điền Hỉ suy nghĩ một chút: “Để mẹ anh chăm sóc thì sao?”
“Không được! Mẹ tôi chăm sóc tạm thời thì được, ngày nào cũng để bà chăm, tụi nhỏ sẽ bị dạy hư mất. Hơn nữa bà sắp lên Khu Phúc Điền giúp Ngũ ca trông con rồi.” Hứa Lão Lục nói gì cũng không đồng ý.
Điền Hỉ cảm thấy anh cứ như vậy cũng không phải cách: “Anh chẳng phải nói kiếm nhiều tiền một chút, Tư Dao mới coi trọng anh sao?”
Hứa Lão Lục lắc đầu: “Còn phải xem tình huống thế nào đã. Ngày thường trông con, tôi kiếm ít tiền, cô ấy có thể chấp nhận.
Nếu tôi không chăm sóc tốt cho con, dù có kiếm được nhiều tiền đến mấy, Tư Dao cũng sẽ không thích tôi. Mỗi người phụ nữ thích một thứ khác nhau.
Có người thích đàn ông biết kiếm tiền, nhưng có người lại thích đàn ông ở nhà làm việc nhà, trông con.
Đặng Tư Dao chính là kiểu người sau, tôi dùng cách của người trước để lấy lòng cô ấy, chẳng khác nào dã tràng xe cát.”
Điền Hỉ vỗ vỗ vai anh: “Vậy anh đợi thêm chút đi, chờ tụi nhỏ đi nhà trẻ, anh sẽ nhàn rỗi hơn.”
Hứa Lão Lục tâm sự nặng nề về nhà. Tuy nói anh quyết định từ bỏ việc cùng Điền Hỉ bán cơm hộp, nhưng trong lòng vẫn có chút hụt hẫng.
Đặng Tư Dao cũng nhìn ra: “Anh không phải đi tìm Điền Hỉ đối chiếu sổ sách sao? Hai người không kiếm được tiền à? Sao sắc mặt khó coi thế.”
Hứa Lão Lục lắc đầu: “Không phải! Kiếm được rất nhiều. Hai chúng tôi làm ba tháng, mỗi người chia được 3.000 đồng.”
Đặng Tư Dao giơ ngón tay cái với anh: “Không tồi! Rất lợi hại nha!”
Hứa Lão Lục cúi đầu, tâm trạng vẫn hơi chùng xuống, kể lại chuyện các công trường lân cận đến cuối năm là hoàn công.
Đặng Tư Dao thông minh cỡ nào, chỉ cần nghe qua là hiểu ngay công việc làm ăn này của anh không kéo dài được lâu: “Điền Hỉ muốn đi chỗ khác? Anh không đi được?”
“Ừm!” Hứa Lão Lục thở dài, “Tôi giống như bị cái nhà này trói buộc rồi.”
Đặng Tư Dao nghe anh buồn bã như vậy, liền ngồi xuống bên cạnh: “Vậy tôi thuê anh nhé? Một tháng trả anh 500 đồng.”
Hứa Lão Lục dở khóc dở cười: “Tôi trông con cho chính mình, em trả lương cho tôi? Lại còn trả nhiều như vậy? Bồi thường cho tôi à?”
Không muốn kết hôn với anh, nên tìm cách khác bồi thường cho anh sao?
“Không phải! Tôi muốn anh giúp tôi cho thuê nhà.”
Đặng Tư Dao cười tủm tỉm nói, “Tòa nhà 6 tầng của tôi cuối năm là xây xong rồi, tôi định cho thuê toàn bộ.
Nhưng tôi phải đi học, không có cách nào dẫn người ta đi xem nhà, thuê nhà, vừa hay anh cũng không làm đầu bếp nữa, chi bằng giúp tôi làm việc này đi? 500 đồng này là do chính đôi tay anh kiếm được.”
