Xuyên Qua Loạn Thế: Chạy Nạn, Làm Ruộng, Thành Trùm Buôn Lương Thực - Chương 107: Vào Thành
Cập nhật lúc: 09/05/2026 09:03
Nàng ngẫm nghĩ một chút cảm thấy miếng thịt bé tí này đùn qua đẩy lại mãi cũng chẳng ra làm sao. Mọi người đều bảo không ăn, nàng hà tất phải hỏi lại làm gì. Hơn nữa chắc chắn họ sẽ từ chối. Nàng gật gật đầu sau đó gắp miếng thịt bỏ tọt vào miệng.
Khoảnh khắc miếng thịt chạm vào đầu lưỡi, mùi thơm béo ngậy đã lâu không được nếm lan tỏa khắp khoang miệng rồi lan xuống tận dạ dày. Từng lỗ chân lông trên cơ thể nàng như reo vui, suýt chút nữa nước mắt nàng đã trào ra vì hạnh phúc.
Ngon quá đi mất!
Nàng không nỡ nuốt miếng thịt trong miệng nhanh quá cứ nhai chậm rãi, càng nhai càng thấy thơm.
Nhưng miếng thịt chỉ có thế, nhai mãi cũng tan, chưa đã cơn thèm đã trôi tuột xuống bụng.
Haizz, nàng thở dài một hơi.
Thịt hết mất rồi!
Chu Quả vô tình ngẩng đầu lên phát hiện các huynh đệ tỷ muội trong nhà đều đang nhìn mình chằm chằm.
“Sao... sao thế?”
Mọi người lập tức cúi đầu, lắc đầu quầy quậy:
“Không, không có gì.”
Người lớn nhìn cảnh ấy mà thầm thở dài trong lòng. Sao có thể không thèm được chứ? Đó là thịt đấy, miếng thịt mỡ to, dày cùi, bóng mỡ, đứng xa thế này còn ngửi thấy mùi thơm.
Trong lòng Chu Quả chợt động. Nhìn cánh cổng thành gần ngay trước mắt, nàng nói:
“Ngày mai chúng ta vào thành mua ít thịt đi.”
Lời vừa dứt, mọi người đang cắm cúi ăn đều ngẩng phắt lên nhìn nàng đầy kinh ngạc.
Hồi lâu sau Hứa thị mới lắp bắp:
“Không... không phải là không vào được sao?”
Lúc này Chu Quả đã hạ quyết tâm dù thế nào ngày mai cũng phải mua được thịt. Không dám nói là ăn no nê nhưng ít nhất cũng phải để mọi người được nếm chút vị thịt.
“Không sao đâu, trưởng thôn vào được thì chúng ta cũng vào được thôi.”
Thấy nàng không giống đang nói đùa, mọi người dần chuyển từ kinh ngạc sang hoàn hồn rồi đến mừng như điên.
“Thật ư? Con nói thật chứ? Có thể vào mua thịt về sao?”
Hứa thị kinh ngạc kêu lên. Con nàng ta đang ốm chẳng ăn uống được gì, nếu ngày mai tỉnh lại được ăn miếng thịt thì bệnh tình chắc chắn sẽ mau khỏi.
Chu Quả gật đầu:
“Dù sao cũng đã đến đây rồi, không vội một chốc một lát. Nhà mình giờ cũng không thiếu chút tiền mua thịt này.”
Đám trẻ Chu gia vui sướng đến quên cả ăn cơm. Ăn thịt ư? Đã bao lâu rồi chúng không biết mùi thịt. Tết năm ngoái còn chưa được ăn miếng nào. Miếng thịt thơm phức thế kia ai mà cầm lòng cho đặng?
Hoàng thị gật gù. Hai đứa nhỏ trong nhà đã được ăn, chẳng có lý do gì để đám còn lại nhịn thèm, đâu phải nhà không có tiền. Nhưng bà dặn dò:
“Nhị tức phụ, con ăn xong đi dạo một vòng xem ngày mai các nhà khác có ai muốn vào thành mua thịt không. Phí vào thành không rẻ đâu, mọi người cùng nhau gánh vác thì cũng đỡ được phần nào.”
Lý thị vui vẻ gật đầu:
“Dạ, con biết rồi.”
Ngày mai sắp được ăn thịt, ai nấy đều hớn hở ra mặt.
Chu Túc moi miếng thịt dưới đáy bát lên, c.ắ.n một miếng nhỏ xíu rồi đưa cho Chu Quả:
“Này, tỷ tỷ, tỷ ăn thêm một miếng đi.”
Chu Quả cười nói:
“Đệ ăn đi, tỷ ăn xong rồi. Phần này là của đệ. Ngày mai tỷ tỷ sẽ cho đệ ăn thịt heo, lúc đó không cần phải ăn dè sẻn từng tí một thế này nữa đâu.”
Tiểu gia hỏa vui sướng gật đầu lia lịa.
Ăn xong cơm Lý thị quẹt miệng đứng dậy đi một vòng.
“Dương thẩm, ăn xong rồi đấy à? À, nhà ta cũng ăn xong rồi. Vừa được chia hai miếng thịt, bọn trẻ ăn ngon miệng lắm, ăn nhiều hơn bình thường hai bát cơm đấy... Cái gì? Chắc chắn là không đủ rồi, có hai miếng thịt bé tẹo chia nhau còn chẳng đủ. Cho nên chúng ta mới tính đã đến đây rồi thì dứt khoát ngày mai vào thành, mua ít thịt về cải thiện bữa ăn cho lũ trẻ trong nhà được bữa no nê. Giờ chúng ta cũng đâu thiếu chút tiền ấy, phải không... Hả? Nhà bà cũng muốn đi à? Được thôi, không cần gì nhiều, chỉ cần góp chút phí vào thành là được. Chúng ta chia đều... Được được được, vậy quyết định thế nhé. Ấy, cô nãi nãi à, chúng ta nói chuyện chút...”
Chẳng mấy chốc mấy nhà quanh đó đều nhao nhao muốn đi, phí vào thành đương nhiên chia đều.
Trừ Chu Quả ra thì cả Chu gia ai nấy đều kinh ngạc đến quên cả nói trước tài ăn nói của Lý thị.
Hứa thị lầm bầm:
“Trước giờ không nhận ra đệ muội lại khéo ăn khéo nói thế. Bình thường cạy răng chẳng nói nửa lời, ai nói gì cũng không phản bác trông cứ như người hiền lành lắm ấy.”
Hoàng thị liếc đại nhi tức một cái không nói gì nhưng trong lòng lại rất hài lòng với sự thay đổi của con dâu thứ. Cái gia đình này đông con nhiều cháu, một mình đại nhi tức gánh vác cũng vất vả, có người đỡ đần thì gia đình cũng không đến nỗi bị người ta bắt nạt hay tính kế.
Chỉ một lát sau tin tức ngày mai có thể vào thành mua thịt đã lan truyền khắp doanh địa. Lúc này ai nấy đều rủng rỉnh tiền nong, chẳng tiếc chút tiền mua thịt. Mọi người đều phấn khởi, các nhà bàn bạc xem ngoài thịt ra còn cần mua thêm thứ gì. Dù sao cũng mất công vào một chuyến, mua một cân thịt hay mua thêm thứ khác cũng là mua.
Chu gia cũng đang bàn bạc sôi nổi.
Hoàng thị không cần suy nghĩ liền nói:
“Muối sắp hết rồi phải mua thêm ít. Kim chỉ cũng cần mua, hai thứ này là quan trọng nhất, những thứ khác thì thôi.”
Chu Quả gật đầu.
Chu Đại Thương lại hỏi:
“Có cần mua thêm ít thức ăn khác không?”
Hoàng thị trừng mắt:
“Mua thức ăn gì nữa? Rau dại đầy đồng còn chưa đủ ăn à? Có thịt ăn là được rồi, cần gì thứ khác.”
Thôi được rồi, Chu Quả và tiểu thúc nhìn nhau thầm nghĩ đến lúc đó sẽ tự liệu.
Đêm đã khuya, tiếng ngáy trong doanh địa vang lên đều đều.
Sáng sớm hôm sau Chu Quả đã tỉnh dậy. Những người chủ gia đình hay không chủ gia đình cũng đều đã dậy cả.
Họ vẫn chưa quên việc trọng đại hôm nay: Vào thành mua thịt!
Chỉ là nàng nhìn về phía cổng thành, ráng trời đã nhuộm đỏ chân trời mà cổng thành vẫn chưa mở, trời đã sáng rõ rồi cơ mà!
Một lúc lâu sau khi mặt trời đã nhô lên khỏi đỉnh núi, cổng thành mới ầm ầm mở ra trong sự chờ mong của mọi người.
Cổng mở, đại phu quay trở vào thành.
Danh sách người vào thành bên phía họ cũng đã được chốt.
Đầu tiên trưởng thôn chắc chắn phải đi, ông ấy hôm qua đã vào rồi quen đường thuộc lối bên trong. Chu Quả cũng phải đi, ý tưởng này là do nàng nghĩ ra. Chu Đại Thương đi theo tháp tùng. Vương Phú Quý là đồ tể, mua thịt thì không thể thiếu hắn. Hai thanh niên trai tráng hôm qua đi cùng trưởng thôn cũng được gọi đi theo.
Sáu người đẩy một chiếc xe đẩy tay, mua gì cũng chở về được hết.
Hơn ba mươi hộ gia đình, mọi người phân công nhau mỗi người nhớ giúp vài nhà xem họ muốn mua mấy cân thịt còn cần thêm thứ gì.
Lúc này bản lĩnh mua thịt bao năm của Vương Phú Quý được dịp phát huy. Hắn vỗ n.g.ự.c:
“Chuyện mua thịt cứ để ta lo, các người không cần nhớ, cứ nhớ những thứ khác là được.”
Chu Quả và mọi người mừng rỡ vì bớt được việc.
Mấy người đẩy xe đến cổng thành. Trưởng thôn vẫn như hôm qua, dúi một nén bạc cho lính canh. Nhưng hôm nay lại không xong.
Tên lính thấy họ có lương thực có tiền, tung tung nén bạc trong tay hất hàm nói:
“Chỗ tiền này chỉ đủ cho ba người vào thôi.”
Ba người?
Chu Quả và mọi người sầm mặt lại. Sáu người mà đòi hai mươi lượng bạc phí vào thành? Quá đen tối! Chỗ này đủ mua mười con heo rồi!
Trưởng thôn mặt mày tái mét. Hôm qua vẫn còn cho sáu người vào cơ mà!
Nhưng không còn cách nào khác, tiền này đành phải ngoan ngoãn móc ra. Họ có mấy cái đầu mà dám động thủ với quan binh chứ? Người ta cho vào là đã cảm tạ trời đất rồi.
Lại móc thêm một nén bạc đưa qua.
Tên lính tung tung bạc, hài lòng gật đầu:
“Được rồi, vào đi.”
Mấy người đau đớn như đứt từng khúc ruột đẩy xe vào thành. Cũng may số tiền này chia đều cho các nhà, mỗi nhà gánh một ít cũng đỡ xót.
--
Hết chương 107.
