Xuyên Qua Loạn Thế: Chạy Nạn, Làm Ruộng, Thành Trùm Buôn Lương Thực - Chương 127: Lão Thái Thái (2)
Cập nhật lúc: 10/05/2026 09:04
Chu Đại Thương nhìn đám cháu chắt đông đúc, nói:
“Nhị tẩu, chúng ta đừng đợi nữa, để lại phần cho nương là được, bọn trẻ đói cả rồi.”
“Chúng con không đói!”
“Vâng, chúng con đợi nãi nãi dậy cùng ăn. Xưa nay có bữa nào không ăn cùng nhau đâu...”
Phần sau câu nói của Chu Mễ không thốt nên lời nhưng ai cũng hiểu những ngày cả nhà quây quần bên mâm cơm e chẳng còn bao lâu nữa. Đợi lão thái thái đi rồi bà cũng sẽ giống như tổ tiên đã khuất, chỉ đến ngày lễ tết mới được dâng cúng, trên bàn cơm đặt thêm một bát cơm không người ăn.
Người Chu gia im lặng canh chừng lão thái thái, Hứa thị cũng lặng lẽ ôm bộ quần áo không nói một lời. Cả doanh địa của họ chìm trong tĩnh lặng.
“Haizz, lão Chu gia lần này đúng là gặp đại hạn. Hai đứa cháu nhỏ vừa mất giờ đến lão thái thái cũng sắp không qua khỏi, thê t.ử Chu Đại Lang lại thành ra thế kia. Sau này e là khó sống lắm, một nhà toàn tiểu hài t.ử, chỉ dựa vào một mình Chu Tam Lang làm sao nuôi nổi. Hắn cũng đến tuổi rồi, đáng ra phải lấy thê t.ử, giờ thế này sợ khó mà nói chuyện cưới xin.”
“Xì, ngươi cứ lo bò trắng răng, sao lại khó sống? Ngươi quên rồi à? Nhà họ ngoài Chu Tam Lang còn có Chu Quả nữa. Nha đầu đó bản lĩnh đầy mình, bé tí tuổi đầu đã dám cầm đại đao c.h.é.m người lại có sức lực kinh hồn, một mình nó chấp ba bốn tráng lao động đấy.”
“Còn Lý thị nữa, nàng ta cũng tháo vát trong ngoài. Rồi cả Chu Hạnh và Chu Cốc cũng lớn rồi biết phụ giúp mọi việc, cũng là hai lao động chính. Ta thấy ấy à, nhà họ khéo còn ngày càng phất lên ấy chứ.”
Vương Phú Quý liếc xéo kẻ kia. Chu gia hắn nhìn thấu rồi, một mình Chu Đại Thương đã đủ, thêm Chu Quả nữa chẳng ai là kẻ ăn hại, sao lại không sống nổi.
Người bên cạnh nghe hắn phân tích một hồi cũng thấy có lý.
Chỉ là nhìn gia đình này không khỏi có chút xót xa. Dường như tai ương cứ ập đến liên tiếp, đầu tiên là hai người nhi t.ử lớn, sau đó đến lão gia t.ử, rồi hai đứa cháu nhỏ, giờ lại đến lão thái thái. Vốn là một gia đình đông đúc náo nhiệt, giờ chỉ còn lại tám người... À, còn hai đứa trẻ nhặt được nữa.
Có người nhìn thấy hai đứa bé đó, ngó nghiêng một hồi rồi thì thầm:
“Các ngươi bảo lão Chu gia lần này gặp đại nạn có phải liên quan đến hai đứa trẻ nhặt được kia không? Nhìn xem, hai đứa này vừa về thì hai đứa nhỏ nhà Chu gia mất tích, có tà môn không? Hay là khắc tinh, khắc c.h.ế.t con cháu nhà người ta rồi.”
“... Ngươi nói thế nghe cũng có lý. Hai đứa này nếu không gặp chúng ta thì chắc chắn đã c.h.ế.t rồi. Gặp chúng ta, nha đầu Chu gia cướp chúng từ tay Diêm Vương khiến Diêm Vương tức giận vì mất oan hai linh hồn nên mới đòi lại từ hai đứa nhỏ của Chu gia đấy.”
Tin đồn lan truyền nhanh ch.óng, thêm mắm dặm muối ly kỳ chẳng mấy chốc ai cũng biết. Mọi người nhìn hai đứa trẻ với ánh mắt vừa ghét bỏ vừa sợ hãi, thậm chí nhìn Chu Quả cũng thấy là lạ. Nếu tính như thế thì hai đứa nhỏ Chu gia mất tích cũng coi như tại nàng mà ra.
Nhóm Chu Quả không biết người ngoài bàn tán gì, chỉ một lòng lo lắng cho lão thái thái.
Mắt thấy các nhà trong doanh địa đều đã ăn xong cơm tối, màn đêm buông xuống sao trời lấp lánh, lão thái thái cuối cùng cũng từ từ mở mắt.
Nhóm Chu Quả nín thở, rướn cổ nhìn bà với đôi mắt đẫm lệ.
Lão thái thái nhìn từng người một, ánh mắt dừng lại ở Chu Đại Thương mấp máy môi thì thầm:
“Tam Lang à, vừa nãy ta nằm mơ thấy đại ca và nhị ca con. Hai đứa nó người đầy m.á.u me, cứ kêu mãi: ‘Nương ơi, nương ơi, con đau lắm, con muốn về nhà!’”
Nói đến đây lão thái thái xúc động hẳn lên:
“Tiếng kêu ấy như d.a.o cứa vào tim ta. Ta có lỗi với chúng nó, người mất tích mà chẳng đi tìm, cứ thế bỏ lại chúng nó mà chạy. Giờ chúng nó đến nhà cũng không tìm thấy cứ như cô hồn dã quỷ vậy.”
Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y Chu Đại Thương:
“Con nhất định phải hứa với ta, hứa với nương. Sau này có cơ hội nhất định phải tìm đại ca nhị ca con về. Nhất định phải đưa chúng nó về nhà, bằng không ta c.h.ế.t cũng không nhắm mắt.”
Chu Đại Thương khóc không thành tiếng, nắm tay bà đau đớn tột cùng:
“Nương... Nương yên tâm... Yên tâm, con hứa với nương, con nhất định sẽ đưa đại ca nhị ca về. Con hứa với nương mà, nương đừng đi, đừng bỏ con lại...”
Nước mắt Chu Quả tuôn rơi lã chã khóc thành tiếng.
Cả Chu gia cũng khóc theo.
Những người hàng xóm nghe thấy tiếng động đều kéo đến, mắt đỏ hoe ngồi vây quanh muốn tiễn đưa lão thái thái đoạn đường cuối cùng.
“Khóc cái gì mà khóc, đừng khóc nữa. Tam Lang nhà ta từ nhỏ đã nghịch ngợm, hồi bé bị cha và hai ca ca con đ.á.n.h đòn suốt, lần nào cũng khóc cha gọi nương nhưng chưa bao giờ rơi nước mắt. Từ nhỏ đến lớn nó có khóc mấy lần đâu. Đừng khóc, ta đã c.h.ế.t đâu, chỉ là... muốn ăn chút gì đó thôi.”
Chu Đại Thương khóc đến nghẹn lời, cha đã mất giờ nương cũng sắp bỏ hắn đi.
Lý thị vừa khóc vừa hỏi:
“Nương, người muốn ăn gì? Trong nồi có hầm thỏ hoang và gà rừng, đều do Tam Lang vừa bắt về, con múc cho người một bát nhé.”
Lão thái thái gật đầu bảo Chu Đại Thương:
“Nào, đỡ ta dậy.”
Chu Đại Thương run rẩy đỡ bà dậy để bà tựa vào người mình, nước mắt nước mũi tèm lem không nói nên lời.
Người trong thôn thấy cảnh này đều lén gạt lệ.
Lý thị bưng một bát canh gà hầm thịt, Chu Hạnh bưng một bát cơm, Chu Quả bưng một bát thịt thỏ.
Lão thái thái ăn từng miếng một hết sạch cả cơm lẫn thức ăn.
Ăn xong bà xoa bụng cười thỏa mãn, đây là bữa cơm no nhất bà ăn từ khi chạy nạn đến giờ. Bụng no thật thoải mái ấm áp. Bà tựa vào người Chu Đại Thương chìm vào hồi ức:
“Năm đó con còn nhỏ, hai ca ca của con cùng cha con vào núi kiếm củi hái nấm, tình cờ gặp được một tổ ong mật liền cắt hết mang về. Mang về ta nếm thử một chút, chao ôi, ngọt đến tận tâm can, vừa thơm vừa ngọt đến giờ ta vẫn còn nhớ mùi vị ấy.”
Tinh thần bà bỗng nhiên tốt lên hẳn nhưng lòng mọi người càng chùng xuống. Đây là hồi quang phản chiếu rồi.
Chu Quả vội khóc nói:
“Nãi nãi, người đợi đấy, con đi tìm, người đợi con nhé.”
Nói xong nàng xoay người chạy đi, đầu tiên hỏi một vòng quanh các đám nạn dân gần đó:
“Các vị thúc bá thẩm nãi nãi ơi, lão nhân trong nhà cháu sắp không qua khỏi, lâm chung chỉ muốn ăn một miếng mật ong. Xin hỏi nhà ai có, có thể nhượng lại cho cháu một ít không? Cháu dùng tiền mua, dùng lương thực đổi đều được.”
Nàng cầm một mảnh bạc vụn ước chừng hơn một lượng trên tay. Mọi người nhìn mà thèm thuồng nhưng nhà họ thực sự không có.
Hỏi một vòng chẳng ai có, Chu Quả cất bạc đi nhìn về phía núi rừng.
Lão thái thái lâm chung chỉ muốn ăn một miếng mật, dù thế nào nàng cũng phải tìm về cho bằng được.
Nàng xoay người nhảy lên ngựa. Triệu lão gia t.ử thấy vậy vội vàng đi theo. Lão thái thái xưa nay đối nhân xử thế rất tốt, đối với sư phụ dạy võ này lại càng khách sáo, có gì ngon đều để dành cho ông ấy, chăm sóc rất chu đáo.
Giờ bà sắp đi rồi, ông ấy cũng phải làm chút gì đó mới được.
--
Hết chương 127.
