Xuyên Qua Loạn Thế: Chạy Nạn, Làm Ruộng, Thành Trùm Buôn Lương Thực - Chương 130: Đã Đến Lúc
Cập nhật lúc: 10/05/2026 09:04
“Nương!!! Nương ơi! Oa... Nương ơi!”
“Nãi nãi, nãi nãi, nãi nãi ơi...”
Người Chu gia gục lên t.h.i t.h.ể Hoàng thị khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Những người già trong thôn cảm thấy vô cùng bi thương. C.h.ế.t nơi rừng núi hoang vu, tha hương cách nhà ngàn dặm thế này, cảnh tượng trước mắt biết đâu cũng chính là kết cục của họ sau này. Họ không kìm được mà khóc nức nở, vừa khóc thương Hoàng thị vừa khóc cho chính mình.
Tiếng khóc vang vọng khắp doanh địa, những nạn dân xung quanh thấy vậy cũng chạnh lòng nghĩ đến thân phận mình mà hốc mắt đỏ hoe. Thời buổi loạn lạc này ngày mai họ sẽ trôi dạt về đâu?
Cả Chu gia đều vùi đầu khóc.
Một bà lão trong thôn mắt đỏ hoe đứng dậy đi đến trước mặt Lý thị, nói:
“Nương Quả Quả à, đừng chỉ lo khóc. Có bộ y phục nào sạch sẽ thì thay cho bà ấy, lau người cho sạch sẽ để nương con ra đi được tươm tất. Bà ấy xưa nay là người ưa sạch sẽ, lúc nào cũng ăn mặc gọn gàng. Giờ mất rồi cũng phải lo liệu cho bà ấy đàng hoàng để bà ấy thể diện đi gặp cha con chứ.”
Lý thị ngẩng đầu lên, lau khô nước mắt:
“Vẫn còn một bộ, nương con cất kỹ chưa từng đụng đến.”
Chắc là để dành cho lúc này đây.
“Con đi tìm ra đây, hai ta thay cho bà ấy.”
Chu Đại Thương òa khóc nức nở ôm c.h.ặ.t lấy t.h.i t.h.ể nương sống c.h.ế.t không cho thay, cứ như thể không thay y phục thì bà vẫn còn chưa đi.
Người trong thôn nhìn mà xót xa không nỡ nhìn thẳng. Rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa trẻ, ngày thường dù có tháo vát chững chạc đến đâu thì lúc này cũng lộ rõ sự thật hắn vẫn là một đứa trẻ.
Nhưng mọi người đều sốt ruột, không thay nhanh thì người cứng lại, đến lúc đó không mặc được nữa.
Mọi người xúm vào khuyên:
“Tam Lang à, buông tay ra đi. Chúng ta phải thay y phục cho nương con, con cũng muốn nương con ra đi tươm tất phải không?”
“Không!! Con không buông!! Nương con chưa c.h.ế.t!!”
Chu Đại Thương gào lên.
“Ơ kìa, đứa nhỏ này sao không nghe lời thế. Nương con đi tìm cha con rồi, người c.h.ế.t không thể sống lại, con phải nhìn thoáng ra chút. Tối qua nương con dặn dò thế nào? Chẳng phải muốn con chăm sóc tốt cho các cháu lại còn dặn con đi tìm hai ca ca con về sao? Mọi việc đều đã giao phó cho con rồi.”
“Đúng đấy, con là thúc thúc, trong nhà còn bao nhiêu đứa nhỏ, con không được gục ngã, phải gắng gượng lên. Nếu con sụp đổ thì cả gia đình này biết dựa vào ai?”
“Tiểu thúc!”
Chu Quả nước mắt lưng tròng, sợ hãi gọi một tiếng.
Nghe tiếng gọi của chất nữ, Chu Đại Thương từ từ ngẩng đầu lên bắt gặp đôi mắt kinh hoàng sợ hãi của Chu Quả. Hắn chưa bao giờ thấy ánh mắt như thế của nàng.
Đôi tay dần buông lỏng, hai chân mềm nhũn quỳ xuống đất, hắn gập người khóc nức nở. Hắn không còn cha cũng chẳng còn nương nữa rồi!
Chu Quả lê đầu gối lại gần, ôm lấy cánh tay hắn, hai thúc cháu ôm nhau khóc òa.
...
Cuối cùng Hoàng thị được chôn cất cạnh mộ Chu Đào. Hai bà cháu cũng coi như có bạn, sau này bốc mộ cũng thuận tiện hơn.
An táng xong đoàn người lại tiếp tục lên đường.
Người Chu gia lẳng lặng thu dọn đồ đạc. Từ nay không còn nghe thấy giọng nói của lão thái thái nữa. Trước kia mỗi lần thu dọn bà đều không quản mệt nhọc mà dặn dò cái này phải mang theo, cái kia nhớ cất kỹ đừng để sót thứ gì. Một mình bà lải nhải át cả tiếng cả nhà.
Chu Quả lấy mật ong trong túi đổ vào một chiếc hũ sành lớn. Nửa ống tre mật lão thái thái chưa ăn hết nàng đưa cho Chu Đại Thương:
“Tiểu thúc, đây là thứ cuối cùng nãi nãi ăn, còn nửa ống chưa hết, thúc giữ lấy đi.”
Chu Đại Thương thẫn thờ nhận lấy, một lúc sau đeo ống tre lên người đặt trước n.g.ự.c, chỗ lúc nào cũng có thể nhìn thấy.
Ngày tháng dần trôi, mọi người cũng đã chán ngán cuộc sống nay đây mai đó, ăn uống vệ sinh đều ở trên đường. Dọc đường đi đã c.h.ế.t bao nhiêu người, cứ đi thế này không biết còn bao nhiêu người bỏ mạng nữa.
Cũng may họ còn đủ lương thực và bạc, đây cũng coi như chút an ủi và tự tin.
Từ khi Chu gia mất đi hai đứa nhỏ - một đứa c.h.ế.t, một đứa lạc rồi đến lão thái thái qua đời thì trong nhà không còn nghe thấy tiếng cười nữa.
Gia đình mất đi trụ cột tinh thần, ai nấy đều ủ rũ, làm gì cũng không có sức sống.
Chu Quả đang ăn cơm, uống canh, nhìn những khuôn mặt u sầu của người nhà mà không chịu nổi bầu không khí này. Tiểu thúc mấy ngày nay đừng nói cười, đến khóc cũng không mà chẳng có chút biểu cảm nào. Nếu không phải vẫn còn thở, ăn, ngủ và đi lại được thì chẳng khác gì cái xác không hồn.
Nàng lại nhìn sang đại bá mẫu đối diện liền lắc đầu. Cũng không biết đời này Hứa thị có khỏi được không, có còn nhớ mình còn ba đứa hài t.ử nữa hay không.
Lý thị tất bật gắp thức ăn xới cơm cho hai đứa trẻ nhặt được, thấy bát ai vơi là đơm thêm ngay. Từ khi Hoàng thị mất, Lý thị không cho mình ngơi tay lúc nào, mở mắt ra là bắt đầu bận rộn, chỉ sợ mình bỏ sót đứa con nào.
“Nào, Đại Mao, thêm chút cơm nữa đi.”
“Thôi, nhị thẩm, con no rồi.”
“No cái gì mà no, chắc chắn chưa no, ăn thêm chút nữa đi...”
“Không không không, không cần đâu, thật sự con không ăn nổi nữa.”
Chu Cốc bưng bát rụt lại phía sau.
Lý thị lại quay sang Chu Đại Thương:
“Tam Lang, thêm chút cơm cho đệ nhé?”
Chu Đại Thương lắc đầu, buồn bã không nói một lời.
Chu Quả thấy vậy thở dài thườn thượt một hơi, giống như ném tảng đá xuống mặt hồ phẳng lặng làm bọt nước b.ắ.n tung tóe. Tiếng thở dài khiến mọi người không khỏi ngẩng đầu lên nhìn nàng.
Triệu lão gia t.ử không nhịn được sặc một cái, ho sù sụ kinh thiên động địa, nước mắt nước mũi trào ra. Một lúc lâu sau ông ấy mới nói được:
“Khụ khụ... Con... con còn bé tí... khụ khụ... thở... thở dài cái gì... khụ...”
Chu Quả vội vàng vuốt lưng cho ông ấy, vừa vuốt vừa nói:
“Sư phụ à, người xem người kìa, đâu phải trẻ lên ba mà uống ngụm canh cũng sặc, lần sau phải cẩn thận chút chứ.”
Triệu lão gia t.ử ho đỏ bừng cả mặt.
Mọi người đều quan tâm nhìn sang.
Hồi lâu sau tiếng ho mới dứt.
“Cũng không biết bao giờ mới đến được Bắc địa đây?”
Chu Đại Thương ngẩng đầu nhìn quanh, nói câu đầu tiên sau mấy ngày im lặng.
Nhưng việc hắn mở miệng đã là niềm vui bất ngờ cho cả nhà.
Trong khoảnh khắc bầu không khí căng thẳng ngột ngạt bấy lâu nay bỗng chốc giãn ra.
Triệu lão gia t.ử nói:
“Chắc cũng không lâu nữa đâu, chúng ta cứ đi theo mọi người là được. Nếu ta nhớ không nhầm, đi về phía Bắc thêm bảy tám ngày nữa là đến phủ Bắc Nguyên. Đến phủ Bắc Nguyên coi như đã đến Bắc địa rồi. Đi tiếp về phía Bắc là cửa ải Hổ Môn Quan, ra khỏi đó là Mạc Bắc vùng đất của người Hồ.”
“Người Hồ?”
Lũ trẻ Chu gia ai nấy đều kinh ngạc nhìn ông ấy, không hiểu sao đi mãi lại đến tận đất của người Hồ.
“Vậy chúng ta với người Hồ chẳng phải chỉ cách nhau một cửa ải sao? Nếu người Hồ xuôi nam, phá vỡ cửa ải thì người gặp họa đầu tiên chẳng phải là chúng ta sao?”
Lý thị trợn mắt hoảng sợ. Người Hồ bà chưa gặp bao giờ nhưng nghe kể không ít.
Nào là g.i.ế.c người không chớp mắt, vóc dáng cao lớn còn ăn thịt người uống m.á.u người, c.h.é.m đầu như thái dưa...
Triệu lão gia t.ử thấy họ kinh ngạc như vậy thì thắc mắc:
“Đến Bắc địa chẳng phải là mục đích của các người sao? Ngoài Bắc địa chính là Mạc Bắc mà, các người không biết à?”
--
Hết chương 130.
