Xuyên Qua Loạn Thế: Chạy Nạn, Làm Ruộng, Thành Trùm Buôn Lương Thực - Chương 134: Từ Chậm Đến Nhanh

Cập nhật lúc: 10/05/2026 14:09

“Nhị thẩm, chúng con cũng vào núi nhặt nấm đây.”

Chu Cốc dẫn theo hai đệ đệ cầm hai cái giỏ ra nói.

Lý thị bảo:

“Gấp gáp làm gì, ăn cơm xong đi cũng có sao đâu.”

Chu Quả nhìn hai cái giỏ nhỏ xíu thì chê ra mặt, quay đầu lấy mấy cái bao tải lớn nhét vào tay mỗi người một cái:

“Cầm lấy, giỏ nhỏ không đựng nổi đâu.”

Chu Cốc và hai đệ đệ nhìn nhau rồi vứt giỏ xuống quay người chạy vội vào rừng.

Chu Quả cũng cầm một cái bao tải, xách thêm một cái giỏ kéo Chu Đại Thương chạy vào núi, vừa chạy vừa ngoái lại gọi:

“Nương, cơm chín thì mọi người cứ ăn trước, đừng chờ bọn con!”

Nàng còn nhớ nhung đám nấm thông trong rừng, nhất định phải mang về cho bằng được. Nếu đi chậm e là bị người khác nhặt mất.

“Này, từ từ thôi! Chúng ta đợi các con.”

Lý thị nhìn theo lắc đầu, đi hết cả rồi, thiếu hai người họ cũng chẳng sao. Nếu không phải vướng việc thì nàng cũng muốn đi.

Triệu lão gia t.ử đang ngủ gật bên cạnh, thấy mọi người nườm nượp kéo vào rừng như đi trẩy hội thì cũng không ngồi yên được.

Ông ấy đứng dậy vươn vai duỗi chân, nhìn đám nấm đầy đất và con gà rừng lẻ loi bên cạnh rồi đủng đỉnh chắp tay sau lưng đi vào rừng.

Doanh địa chỉ còn lại Lý thị, Chu Hạnh và hai huynh đệ Lý Lai.

Mỗi lần nhìn thấy hai đứa nhỏ này, Lý thị lại nhớ đến tiểu nhi t.ử của mình và thầm cầu nguyện con sẽ gặp được người tốt giúp đỡ. Vì thế nàng càng thêm quan tâm, chăm sóc hai đứa trẻ nhặt được này.

Được chăm sóc chu đáo khiến hai đứa trẻ ngày càng ỷ lại vào Lý thị. Nhất là đứa bé, mới hơn một tuổi lúc nào cũng lon ton chạy theo chân nàng.

Đứa lớn ba tuổi tuy không bám chân nhưng ánh mắt lúc nào cũng dán c.h.ặ.t vào Lý thị sợ nàng biến mất trong nháy mắt. Có thể thấy, đứa trẻ rất thiếu cảm giác an toàn.

Chu Hạnh nhớ đến việc mình không còn muội muội lại lạc mất đệ đệ, đặc biệt là Chu Túc nên tâm trạng đối với hai đứa trẻ này rất phức tạp. Nàng ấy thường nghĩ hai đứa trẻ này được nhà mình chăm sóc tốt như vậy, liệu đệ đệ nàng có được người khác đối xử t.ử tế không?

Nếu không biết đâu giờ này đệ ấy đang phải chịu đói chịu rét ở đâu đó. Nhìn hai đứa này, nàng áy lại thấy bất công. Tại sao người nhà mình phải chịu khổ bên ngoài còn hai kẻ không thân thích lại được ăn sung mặc sướng trong nhà mình?

Nhưng nghĩ lại, nếu có người giúp đỡ đệ đệ thì việc nàng ấy đối tốt với hai đứa này cũng là nên làm.

Thế nên thái độ của Chu Hạnh đối với hai đứa nhỏ tùy thuộc vào tâm trạng của nàng ấy, lúc nắng lúc mưa. Hai đứa nhỏ sợ nàng ấy nhất, đặc biệt là đứa lớn, chỉ cần nàng ấy liếc mắt một cái là nó đã sợ tái mặt.

Đám nam nhi Chu gia lại không bài xích hai đứa nhỏ như vậy. Chúng nghĩ dù sao hai đứa cũng đã được nhận nuôi lại cùng họ với Lý thị nên thêm đôi đũa cũng chẳng sao, chấp nhận chúng như đệ đệ ruột của mình.

...

Chu Quả dẫn các ca ca vòng qua những người đang tìm nấm trong rừng, đi thẳng về phía trước.

Chu Cốc nói:

“Quả Quả, muội đi nhanh thế làm gì? Chúng ta phải tìm kỹ trên mặt đất chứ.”

Vừa nói hắn vừa nhìn chăm chú xuống đất, quyết không bỏ sót bất kỳ cây nấm nào. Nhặt nấm kiểu này thì nhặt được cái gì chứ.

Chu Quả chưa kịp nói gì, Chu Mễ đã thì thầm:

“Ca, đây là bìa rừng, vốn dĩ không có nhiều nấm lại đông người tìm thế này thì còn lại bao nhiêu. Chúng ta cứ đi theo Quả Quả, muội ấy đã vào rừng này rồi.”

Câu sau Chu Cốc đã hiểu.

Chu Mạch không thấy Chu Đại Thương đâu, hỏi:

“Quả Quả, lúc nãy tiểu thúc đi cùng muội mà, giờ đâu rồi?”

“Đi cùng sư phụ bắt gà rừng rồi, bảo là không thích nhặt nấm.”

Chu Quả bĩu môi. Tiểu thúc không thích nhặt nấm nhưng nàng thì thích mê. Rừng lớn thế này, mỗi lần tìm thấy một cây nấm trong đám lá mục chẳng khác nào tìm được kho báu còn kích thích hơn cả mở hộp mù.

“Bắt gà rừng à? Ở đâu thế?”

Chu Mạch nghe vậy cũng muốn đi, hắn cũng muốn bắt gà rừng.

Chu Quả đáp:

“Không biết, rừng rộng thế này ai biết hai người họ chạy đi đâu rồi. Thôi, chúng ta đi nhanh lên.”

Chỗ “kho báu” kia đừng để người khác phát hiện ra, nhặt được mấy bao tải đấy.

...

Từ xa nàng đã thấy chỗ đất đó chưa có ai tới. Nàng vui vẻ xách bao chạy lại, ngồi xổm xuống nhặt lấy nhặt để, hai tay thoăn thoắt đến cả lá mục dính trên nấm cũng không kịp phủi.

Ba huynh đệ Chu Cốc nhìn vạt nấm thông trước mắt mà suýt rớt cằm.

“... Này, này, chỗ này nhiều quá đi mất?”

Chu Cốc kinh ngạc tột độ. Từ nhỏ đến lớn đi nhặt nấm, hắn chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ. Một vạt nấm dày đặc thế này nhặt bao nhiêu cho hết?

Chu Mễ và Chu Mạch chẳng nói chẳng rằng, ngồi thụp xuống vơ vét nấm vào bao. Tay làm loang loáng như cắt cỏ, vừa nhanh vừa chuẩn.

Chu Cốc nhìn quanh rồi xách giỏ ngồi xuống nhặt từng cây một. Vừa nhặt hắn vừa ngắt bỏ chân nấm dính đất, làm sạch sẽ thong thả ung dung chẳng chút vội vàng.

Bốn huynh muội Chu gia tạo nên hai thái cực. Ba đứa nhỏ chỉ hận không mọc thêm sáu tay vội vàng không ngơi nghỉ. Còn đứa lớn thì đủng đỉnh như đang hái rau trong vườn nhà.

Chu Quả vô tình quay đầu lại thấy dáng vẻ bình thản của đại đường ca thì ngẩn người. Nhớ lại trước kia nàng cũng từng như vậy, làm gì cũng từ tốn. Chẳng biết từ bao giờ nàng đã thay đổi trở nên hấp tấp vội vàng thế này.

Ừm, nàng cũng cảm thấy thế này không tốt lắm, làm việc gì cũng nên từ tốn mới phải.

Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng tay nàng vẫn không ngừng hoạt động, vơ vét thêm mấy cây nấm bỏ vào bao. Chuyện từ tốn để sau hẵng tính, trước mắt cứ nhặt hết chỗ nấm thông này đã.

Bốn người cùng nhặt một vạt nấm lớn như vậy, nhặt xong cũng đầy ba bao tải trong số bốn bao mang theo. Chu Cốc còn xách thêm một giỏ nấm đã làm sạch sẽ nhìn thật khả quan.

Chu Quả nhìn sắc trời, trong rừng đã bắt đầu tối dần. Có lẽ do nhặt nấm quá lâu, nàng nhìn đâu cũng thấy lờ mờ hình ảnh từng đống nấm hiện lên, nhắm mắt lại càng thấy rõ hơn.

Mấy huynh đệ buộc c.h.ặ.t miệng bao tải rồi vác lên vai đi ra ngoài.

Chu Cốc vẫn muốn đi xem thêm:

“Trời còn sớm mà, chúng ta tìm thêm chút nữa đi, chắc chắn vẫn còn.”

Chu Quả nói:

“Thôi, chúng ta nhặt được ba bao tải rồi. Trời tối đường rừng khó đi, nương và mọi người sẽ lo lắng. Họ còn đang đợi chúng ta về ăn cơm đấy.”

Nghe nói mọi người đang đợi cơm ai nấy đều không nói gì thêm, vác bao tải đi ra ngoài. Nhà họ hiện tại ăn cơm tập trung đông đủ người mới vui.

Chu Quả xách giỏ nấm, nhìn các ca ca mỗi người vác một bao tải to có vẻ vất vả bèn nói:

“Các ca ca, để muội vác bao tải cho.”

--

Hết chương 134.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.