Xuyên Qua Loạn Thế: Chạy Nạn, Làm Ruộng, Thành Trùm Buôn Lương Thực - Chương 41: Ngủ Đêm Trong Sơn Động
Cập nhật lúc: 06/05/2026 09:04
Tiếng reo hò vang vọng khắp rừng trúc.
Chu Quả nghe thấy những người tản ra khắp nơi trong rừng thỉnh thoảng cũng truyền đến tin tốt thì lòng nàng nhẹ nhõm hẳn. Nàng dẫn Chu Túc đi lấy nước từ những cây trúc mà nương và nãi nãi tìm được. Hoàng thị vừa thấy có nước liền rút ống tre ra định ngửa cổ uống nhưng bị Chu Quả ngăn lại.
Nghe bảo nước này phải đun sôi mới uống được, Hứa thị tỏ vẻ không vui, nài nỉ:
“Đã khát bao nhiêu ngày nay rồi, giờ vất vả lắm mới tìm được nước lại còn bắt phải đun sôi. Từ nhỏ đến lớn ta uống nước lã bao nhiêu đời nay có sao đâu. Ôi chao, hay là ta cứ uống một ngụm nhé, chỉ một ngụm thôi...”
Khát quá rồi ai còn đủ kiên nhẫn mà chờ đợi. Hứa thị giật phắt ống tre trên tay Hoàng thị, mở nắp ngửa cổ tu ừng ực, một hơi hết hơn nửa ống rồi thỏa mãn nheo mắt lại:
“Thật là sảng khoái!”
Chu Quả cản không kịp đành tặc lưỡi. Thôi thì uống cũng uống rồi, biết làm sao được.
Những người khác l.i.ế.m môi thèm thuồng, mắt hau háu nhìn phần nước còn lại trong tay nàng, ánh mắt láo liên tính toán.
Chu Quả nhìn đám người đang ngo ngoe rục rịch, giật lại ống tre trên tay Hứa thị đeo lại lên người mình:
“Nước này không biết tích tụ bên trong bao lâu rồi, đâu phải nước chảy luân chuyển. Uống vào bị tiêu chảy thì làm thế nào, đợi lát nữa đun sôi hãy uống.”
Các huynh tỷ nghe vậy ỉu xìu, vai rũ xuống thất vọng.
Hoàng thị lên tiếng:
“Nghe lời Quả Quả đi. Lúc này ngàn vạn lần không thể để sinh bệnh. Lỡ đau bụng thì t.h.u.ố.c thang tìm đâu ra, lúc ấy tha hồ mà khóc.”
Hứa thị cũng gật đầu lia lịa:
“Đúng đấy, đúng đấy, nghe lời Quả Quả.”
Bản thân Hứa thị đã uống rồi nhưng bọn trẻ con vẫn nên cẩn thận thì hơn, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì khổ.
Chu Quả đeo bầu hồ lô và ống tre đi lấy nước từ từng cây trúc mà người nhà tìm được. Chu Mạch và Chu Mễ cũng cầm ống tre phụ giúp. Cả nhà phối hợp ăn ý, sau một canh giờ, hai bầu hồ lô đã đầy ắp còn dư thêm một ống tre nữa.
Trúc có nước rốt cuộc không nhiều lắm nhưng may là rừng trúc này đủ rộng lớn. Bận rộn cả buổi sáng, mỗi nhà cũng kiếm đủ nước uống cho một hai bữa. Nhưng không có nước dự trữ thì chẳng đi được bao xa.
Trưởng thôn lập tức quyết định: buổi chiều không đi tiếp nữa, vẫn ở lại rừng trúc tìm nước, đến tối mới lên đường.
Để tiết kiệm thời gian, mọi người nhịn luôn bữa trưa.
Cơm có thể không ăn nhưng nước không thể không uống. Chu Hạnh cõng một hồ lô nước lên trên đun sôi, để nguội một lúc rồi lại cõng xuống. Cả nhà ôm hồ lô uống lấy uống để, đã bao lâu rồi mới được uống thỏa thích thế này. Một hồ lô nước nhoáng cái đã cạn sạch.
Chu gia đun sôi nước mới uống nhưng cũng có nhiều người lười biếng như Hứa thị, cứ thế uống trực tiếp. Số còn lại thì nghĩ nha đầu Chu gia có chút phúc duyên, vận khí cực tốt, nghe theo nó chắc chắn không thiệt ít nhiều cũng hưởng lây chút phúc khí.
Họ cũng chịu khó đun sôi nước uống nhưng nước ấm không giải khát bằng nước lạnh, nhiều người uống không quen, cảm giác như đang uống canh vậy.
Đông người như thế lùng sục cả buổi chiều, rừng trúc cũng bị lục tung gần hết. Để lấy được nước, có người nhẫn tâm c.h.ặ.t cả cây trúc xuống, đảm bảo lấy được hết nước trong các đốt trúc phía trên.
Lấy nước xong còn có thể c.h.ặ.t đốt trúc làm ống đựng nước, thêm cái nút là có ngay một vật dụng chứa nước mới.
Thùng nước mang theo không nhiều, trải qua cảm giác tuyệt vọng vì thiếu nước, lúc này có bao nhiêu ống trúc mọi người cũng muốn lấy hết, chỉ cần mang đi được. Họ chỉ hận không thể mang cả rừng trúc này đi theo, để lần sau tìm được nguồn nước cũng không phải tiếc nuối vì thiếu đồ chứa.
Chu gia có xe đẩy tay nên c.h.ặ.t hai cây trúc, làm thêm gần hai mươi ống đựng nước. Ống trúc lần này dài hơn loại cũ, chứa được nhiều nước hơn.
Hoàng thị ngước nhìn một cây trúc to bằng cái bát khác, rõ ràng là muốn lấy thêm nữa. Chu Quả khuyên bà:
“Nãi nãi, chừng này là đủ rồi. Chỗ này cũng không nhẹ đâu, c.h.ặ.t thêm cây nữa thì nặng lắm, đến lúc đó đẩy không nổi lại phải vứt bớt đi. Chỗ này đổ đầy nước cũng đủ cho chúng ta dùng ít nhất mười ngày rồi. Mười ngày đi được bao xa ấy chứ!”
Lý thị và mọi người tuy cũng tiếc rẻ nhưng nghĩ Chu Quả nói có lý. Xe nặng quá, lỡ gặp phải đợt cướp bóc như lần trước thì chạy cũng không thoát.
Hoàng thị đành phải từ bỏ ý định.
Hai mươi tám hộ gia đình đều mang theo nước trở về doanh địa.
Chu gia ở trong rừng cả ngày, thu được nửa thùng nước, hai bầu hồ lô đầy ắp và sáu ống tre. Chỗ nước này dùng tiết kiệm cũng đủ cho năm sáu ngày.
Các nhà khác tuy phần lớn không được nhiều như vậy nhưng ít nhất cũng đủ dùng hai ngày. Có nhà thậm chí còn nhiều hơn Chu gia, ví dụ như lão gia t.ử làm nghề đan lát cả đời kia, tìm cây nào trúng cây đó cứ như có mắt nhìn xuyên thấu vậy.
Nước đã có, cơm cũng đã ăn, trời sắp tối rồi. Bình thường giờ này đã lên đường nhưng hôm nay ai nấy đều uể oải, ngáp ngắn ngáp dài chẳng muốn bước đi bước nào.
Một ngày một đêm không ngủ, nếu lại đi tiếp tức là một ngày hai đêm thức trắng thì người già trẻ nhỏ sao chịu nổi.
Mọi người thấy nơi này là chỗ tốt đề nghị nghỉ ngơi ở đây nửa đêm, đến nửa đêm mới đi, đi đến sáng mai lại tìm chỗ nghỉ.
Trưởng thôn nhìn đám người mệt mỏi rã rời, lũ trẻ nằm la liệt ngủ say sưa trên mặt đất, người lớn cũng cố mở mắt một cách khó khăn, ánh mắt lờ đờ. Cứ thế này mà đi đêm, ông ấy lo đi được một lúc là lăn cả xuống mương mất.
Nhìn quanh một lượt, ông ấy nói:
“Được rồi, nhưng ngủ qua đêm ở đây không ổn đâu, bị người ta mò vào trộm đồ lúc nào không hay. Chúng ta phải tìm chỗ nào kín đáo một chút.”
Ông bị cướp sợ rồi!
Dừng ở đây cả ngày, từng đoàn người chạy nạn đi qua, thấy họ xe lớn bao nhỏ, có kẻ còn quỳ xuống xin miếng ăn ngụm nước. Nếu không phải thấy họ đông người, chưa biết chừng đám người kia dám làm liều chuyện gì.
Chỉ là đông người thế này thì trốn đi đâu được?
Có người cao giọng nói:
“Ta biết, ta biết! Đi về phía trước một chút có ngọn núi, leo lên một đoạn vòng ra sau lưng có một cái hang động. Cửa hang cỏ mọc cao quá đầu người, dây leo bò kín mít, không nhìn kỹ thì không nhận ra đó là cửa hang đâu. Chúng ta có thể vào đó nghỉ ngơi.”
Người này thuộc nhóm lùng sục khắp núi tìm nước hồi sáng. Nước thì không tìm thấy nhưng người đông thế này, mấy ngọn núi quanh đây cũng bị sới tung lên gần hết làm gì có chỗ nào mà không rõ.
Mọi người nghe vậy mừng rỡ, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.
Chu Quả cùng nãi nãi đẩy một chiếc xe, theo đoàn người rầm rập tiến về phía trước. Qua khúc cua này, đi thêm vài bước nữa là rẽ vào trong. Núi rừng lâu ngày vắng bóng người, cỏ dại mọc um tùm, đá lổn nhổn đầy đất, xe đẩy đi qua quả thực không dễ dàng gì.
Mọi người phải đồng tâm hiệp lực mới đẩy được hết xe qua đoạn đường khó. Chu Quả một mình cân ba tráng lao động, xe nhà mình tự đẩy qua được.
Cửa hang không rộng, vừa đủ cho một chiếc xe đẩy lọt qua.
Đoàn người mang theo đồ đạc lần lượt tiến vào.
Vừa bước vào, Chu Quả đã ngửi thấy mùi hôi tanh nồng nặc. Nàng ngước mắt quan sát xung quanh, hang động này rộng chừng hai sân bóng rổ. Bên trong bụi bặm phủ đầy, xác động vật, xương cốt, phân tro vương vãi khắp nơi, mùi ẩm mốc bụi bặm khiến người ta khó thở.
--
Hết chương 41.
