Xuyên Qua Loạn Thế: Chạy Nạn, Làm Ruộng, Thành Trùm Buôn Lương Thực - Chương 47: Không Thể Cho Không
Cập nhật lúc: 07/05/2026 03:00
Ý tứ này còn nghe không hiểu sao? Người ta hết lương thực thì biết làm thế nào? Trước không có thôn sau không có quán, chỉ có thể giành giật từ miệng họ, đòi hỏi ở họ thôi. Chuyện này sao được, nhà họ cũng còn cả một gia đình cơ mà.
Cho người ta rồi, sau này nhà mình lấy gì mà ăn?
“Không có lương thực thì ăn vỏ cây, đào rễ cỏ mà sống chứ sao. Đào rau dại cũng được. Thời buổi này nhà nào chẳng thiếu thốn, ai cũng phải ăn vỏ cây cầm hơi cả đâu phải riêng gì các người không ăn.”
“Đúng đấy, nhà ta đông tiểu hài t.ử mới phải ăn lương thực còn người lớn thì đâu dám kén chọn, đã sớm phải đào rễ cỏ ăn rồi. Mấy ngày nay mọi người chẳng phải đều đang đào rễ cỏ sao? Giữa chốn hoang vu này các người muốn trưởng thôn lấy đâu ra lương thực, chẳng lẽ hô biến một cái là có sao?”
Lời này cũng chỉ kém nước nói thẳng toẹt mục đích của đối phương ra.
Nhưng đã đến nước này rồi thì ai còn sợ ai nữa.
Có kẻ cứng cổ gân cổ lên:
“Vậy thì những nhà còn lương thực phải chia bớt cho chúng ta chứ. Mọi người đều từ một làng ra, các người nỡ lòng nào ăn no mặc ấm nhìn chúng ta dắt díu già trẻ gặm vỏ cây, đào rễ cỏ sao?”
Mọi người đương nhiên không phục:
“Các người gặm vỏ cây đào rễ cỏ là do các người không mang đủ lương thực, không giữ được để người ta cướp mất sao lại quay sang trách chúng ta? Nhà mình mất đồ lại bắt chúng ta bù đắp, có đi đến tận chân trời góc bể cũng chẳng có cái lý nào như thế cả.”
Lời vừa dứt, không chỉ đối phương không chịu mà tất cả mọi người đều nhao nhao phản đối.
“Cái gì gọi là chúng ta không giữ được? Ngươi nói năng kiểu gì khó nghe thế? Lũ cướp đông như thế bao nhiêu người chúng ta còn chẳng cản nổi. Bao nhiêu nhà có người c.h.ế.t chẳng phải đều vì bảo vệ lương thực sao? Giờ ngươi nói lời này mà lương tâm không c.ắ.n rứt à?”
“Phải đấy, không có những người liều mạng như chúng ta thì lương thực của các người cũng chẳng giữ được đâu. Chính vì chúng ta chịu thiệt hại nặng nề, bọn cướp cướp đủ rồi mới rút đi. Nói cho cùng các người giữ được nhiều lương thực như vậy cũng có công lao của chúng ta, chia cho chúng ta một ít là chuyện đương nhiên.”
“Thật không biết xấu hổ! Còn dám kể công nữa chứ. Đó là do người nhà chúng ta liều mạng bảo vệ mới giữ được. Vì thế mà trượng phu ta bị người ta ném đá vào đầu c.h.ế.t ngay tại chỗ. Nhà mình liều mạng mới giữ được chút đồ ăn, giờ các người bảo nhà mình không có thì bắt chúng ta chia cho à? Sao các người không đi cướp luôn đi? Các người khác gì lũ thổ phỉ cướp của đâu.”
...
Đám đông cãi nhau ỏm tỏi, ai cũng cho mình là đúng, không ai chịu nhường ai.
Chu Quả ngó nghiêng một hồi rồi lại nằm xuống. Thôi thì tranh thủ ngủ thêm một lát chứ lát nữa lên đường là chẳng được nghỉ ngơi.
Chu Túc thấy thế vội lay nàng:
“Tỷ tỷ, dậy đi, đừng ngủ nữa. Cãi nhau to rồi, có náo nhiệt xem kìa.”
Chu Quả nằm im bất động. Náo nhiệt tuy hay nhưng sức khỏe là của mình, nằm nghe cũng thế thôi mà.
Hứa thị cau mày, mặt đầy vẻ không vui nói với Hoàng thị và Lý thị:
“Đây là cái đạo lý gì, sao lại đòi chia lương thực của chúng ta? Chút lương thực này vốn đã chẳng nhiều nhặn gì, trong nhà lại còn bao nhiêu đứa trẻ. Nếu chia đi thì sau này bọn nhỏ lấy gì ăn, cả nhà c.h.ế.t đói hết à?”
Lý thị mấp máy môi nhưng cuối cùng không nói được lời nào.
Hoàng thị nhớ đến ông lão đã mất vì chuyện này thì lòng lại quặn thắt bi thương. Ông già vì bảo vệ lương thực mà đi, nhà mình chưa ăn được mấy miếng giờ lại phải chia cho người khác sao.
Chu Đại Thương xách liềm đi về, ngồi xếp bằng xuống đất.
Hoàng thị và mấy phụ nhân như gặp được cứu tinh lập tức xúm lại.
Hứa thị vội vàng nói:
“Đại Thương, đệ xem phải làm sao đây? Lương thực nhà mình không thể chia được, vốn đã ít, chia nữa thì bọn trẻ lấy gì ăn. Bình thường đã không đủ no, giờ càng thiếu thốn.”
Dù sao bà cũng nhất quyết không muốn chia lương thực.
Lý thị lo lắng:
“E là không được đâu. Rốt cuộc chắc vẫn phải chia thôi, trưởng thôn làm việc xưa nay luôn coi trọng đại cục.”
Hoàng thị gật đầu, đúng là cái lý này. Bà nhìn tiểu nhi t.ử giờ đây là trụ cột gia đình.
Chu Đại Thương nhìn mọi người, áy náy nói:
“... Nương, đại tẩu, nhị tẩu, lương thực này... phải chia thôi!”
Hứa thị phản đối đầu tiên:
“Dựa vào cái gì? Đồ của nhà mình sao phải đem cho người khác? Nghĩ lại suốt dọc đường đi ai mà chẳng thắt lưng buộc bụng, nhịn ăn nhịn mặc. Bọn trẻ có bữa nào được ăn no đâu. Giờ vất vả lắm mới tiết kiệm được chút ít lại phải chia cho người khác? Thế thì công cốc à, biết thế này thà ăn hết cho xong.”
Lũ trẻ nghe nói phải chia lương thực nhà mình đi cũng tiếc đứt ruột, bản thân chúng còn chưa được ăn no mà.
Chu Đại Thương giải thích:
“Đại tẩu, tình thế bây giờ khác rồi. Tẩu xem, nhà người ta đúng là không còn hạt gạo nào. Không có cái ăn thì sao đi nổi? Dọc đường đi tẩu cũng thấy rồi, chúng ta đông người thế này mà còn bị cướp hai lần. Không có lương thực, những người này sẽ không chịu đi tiếp đâu, đến lúc đó người càng ít đi. Chúng ta mang theo nhiều lương thực như vậy sợ là cũng chẳng đi được mấy dặm đường, sớm đã bị người ta nhắm vào rồi. Đến lúc đó không chỉ mất lương thực, trong nhà tiểu hài t.ử còn nhỏ thế này lỡ xảy ra chuyện gì thì hối cũng không kịp.”
Hắn nói giảm nói tránh, chứ thực ra lỡ xảy ra chuyện thì có khi cả nhà mất mạng.
Nghe vậy, mấy phụ nhân đều im lặng.
Họ đều nhớ đến Chu lão hán đã qua đời, chẳng phải cũng vì bị cướp mà mất mạng sao.
Chu Quả mở mắt, thầm thở dài. Chia thì chia vậy. Tục ngữ nói rất đúng: núi cao tự có khách qua đường, sông sâu tự có người đưa đò. Đến lúc đó nếu thật sự hết lương thực, ắt sẽ có cách xoay xở.
Chu Đại Thương liếc nhìn chất nữ, thấy nàng vẫn bình thản nằm đó bèn hỏi:
“Quả Quả có ý kiến gì không?”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng.
Lần này thì muốn ngủ cũng không xong. Hơn nữa nàng có thể có ý kiến gì chứ? Nàng đâu thể biến ra lương thực hay tiền bạc. Mâu thuẫn cốt lõi này không giải quyết được thì trước mắt cũng chẳng có cách nào hay hơn. Nàng bèn nói với mọi người:
“Chia đi thôi.”
Không chút do dự nhưng cũng không thể nói chia là chia ngay được.
Hứa thị không cam lòng:
“Cho không à? Hay là viết giấy nợ, đến lúc đó bắt họ trả lại cho chúng ta. Lương thực này cũng là do chúng ta vất vả trồng cấy mà có.”
Mắt Lý thị và Hoàng thị sáng lên. Đúng rồi, viết giấy nợ...
“Nếu thực sự muốn chia cũng được nhưng lương thực của chúng ta không thể cho không. Phải viết giấy nợ, chúng ta cũng không đòi hỏi nhiều, giờ cho mượn bao nhiêu thì sau này phải trả bấy nhiêu.”
Đột nhiên trong đoàn người cũng có tiếng đề nghị viết giấy nợ.
“Đúng đúng đúng, phải viết giấy nợ, không thể cho không được.”
Trưởng thôn khổ tâm khuyên giải hồi lâu, phân tích thiệt hơn cho mọi người hiểu, nhấn mạnh rằng chỉ có hòa thuận, đoàn kết một lòng mới có thể đi xa hơn. Nói mãi mọi người mới miễn cưỡng lùi một bước, đồng ý cho mượn chứ không phải cho và phải viết giấy nợ đàng hoàng.
“Viết giấy nợ cái gì mà giấy nợ! Cùng một làng chia nhau chút lương thực thì có làm sao? Không nghe trưởng thôn nói à, nếu không có chúng ta thì các người cũng chẳng đi được bao xa đâu. Sao, dùng sức lực của chúng ta để bảo vệ các người, chia chút lương thực mà sau này còn bắt trả lại, định sai khiến chúng ta không công à? Ta không chịu đâu, ta không trả đấy.”
Một gã nam nhân chừng bốn mươi tuổi, gầy gò đen nhẻm đắc ý nói.
--
Hết chương 47.
