Xuyên Qua Loạn Thế: Chạy Nạn, Làm Ruộng, Thành Trùm Buôn Lương Thực - Chương 49: Tóc Không Còn
Cập nhật lúc: 07/05/2026 03:00
Chu Quả gật đầu tính toán rõ ràng như vậy là tốt rồi.
Vấn đề lương thực coi như tạm ổn nhưng nan giải nhất hiện nay vẫn là thiếu nước.
Bột rang đã hết sạch, mỗi bữa phải nấu cháo mạch rất tốn nước. Với lượng nước mang theo ít ỏi này, dù nấu dè sẻn cũng chỉ đủ hai ba bữa nói gì đến chuyện uống.
Nàng vừa đi vừa ngó nghiêng bốn phía, chốc chốc lại đưa tay gãi đầu, gãi người. Càng gãi càng ngứa, càng gãi càng bực bội. Nàng vò vò mái tóc ngắn lởm chởm giờ đã bết lại thành từng cục, từ khi thiếu nước đến giờ chưa được gội lần nào.
Cả người từ trên xuống dưới chỗ nào cũng bẩn, bốc mùi chua loét nên mùi trên đầu cũng chẳng đến nỗi quá nổi bật.
Nhưng mùi không phải vấn đề, vấn đề là ngứa quá. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng lũ chấy rận đang bò lổm ngổm trong rừng tóc rậm rạp.
Thật sự là ngứa không chịu nổi nữa.
Tranh thủ lúc nghỉ giữa đường, nàng chẳng thèm đi đâu mà lục tìm cây kéo trên xe đẩy rồi cầm lên xoẹt xoẹt mấy đường, cắt phăng mái tóc của mình.
Lý thị đứng bên cạnh kinh ngạc đến mức cằm suýt rơi xuống đất.
Đến khi hoàn hồn thì nữ nhi đã cắt được mấy nhát rồi. Nàng hốt hoảng kêu lên:
“Ấy ấy ấy, con làm cái gì thế này? Sao lại cắt tóc đi?!”
Nói rồi vội vàng lao tới ngăn cản.
Chu Quả né người tránh, tay vẫn tiếp tục cắt xoẹt xoẹt vừa cắt vừa nói:
“Nương, đầu con đầy chấy rận, ngứa không chịu được. Để chúng nó c.ắ.n tiếp thế này thì hút khô m.á.u con mất.”
Lý thị cuống quýt:
“Nhưng cũng không thể cắt tóc đi chứ lại còn cắt ngắn thế kia. Mau dừng tay, còn ra thể thống gì nữa. Cắt nữa là thành ni cô đấy!”
Hoàng thị nghe tiếng động quay đầu lại, đập vào mắt là cảnh tượng tôn nữ cầm kéo cắt tóc lia lịa. Nửa bên đầu phải đã bị cắt gần trụi chỉ còn lại lớp tóc ngắn cũn cỡn dựng đứng như gốc rạ sau mùa gặt. Bà suýt ngất xỉu tại chỗ.
Hứa thị cũng kinh hô:
“Quả Quả, con đang làm cái trò gì vậy?”
Các huynh đệ tỷ muội nhìn sang, ai nấy đều há hốc mồm kinh ngạc.
Lý thị lo lắng vô cùng, muốn giật lấy cái kéo nhưng lại sợ làm con bị thương. Nhìn mái tóc lởm chởm của nữ nhi, nước mắt bà chực trào ra:
“Mau dừng tay, dừng tay ngay! Con có thù oán gì với mái tóc đó hả? Đang yên đang lành một cô nương lại đi cắt tóc thành cái dạng này, sau này làm sao gặp người ta? Đưa kéo đây cho nương, mau lên!”
Chu Quả đâu chịu đưa, tay nâng kéo hạ thoăn thoắt. Chẳng mấy chốc mái tóc ngang vai đã biến thành kiểu đầu ch.ó gặm, chỗ lồi chỗ lõm.
Những người xung quanh nghe tiếng động đều nhìn sang. Thấy nàng tự tay hủy hoại mái tóc của mình thành ra nông nỗi ấy, ai nấy đều kinh ngạc không thốt nên lời.
“Nha đầu Chu gia bị trúng tà à? Sao tự dưng lại phá hoại mái tóc của mình thế?”
“Ôi trời đất ơi, cắt thành thế kia thì còn mặt mũi nào nhìn ai nữa. Không bị người ta cười cho thối mũi à? Thế này còn ra dáng nữ nhi nữa không?”
...
Tiếng bàn tán xôn xao không ngớt.
Hoàng thị gắng gượng chống đỡ thân mình, nhìn mái tóc nham nhở của tôn nữ cũng chẳng buồn mắng nữa. Bà xua xua tay, lòng nguội lạnh ngồi xuống. Tay con bé nhanh quá, chỉ loáng cái đã cắt xong rồi giờ có muốn nối lại cũng chẳng được.
Lý thị nước mắt lưng tròng nhìn đầu tóc nữ nhi, tự trách mình sao không ngăn cản kịp thời, sao không để ý đến con bé hơn. Con bé còn nhỏ chưa biết xấu đẹp, giờ bị người ta chê cười, sau này lớn lên không biết sẽ oán trách người làm nương này thế nào.
Chu Quả lắc lắc đầu mỉm cười, cảm thấy sảng khoái hơn nhiều. Phen này lũ chấy rận hết đường ẩn nấp nhé.
Đang nghĩ ngợi thì cảm giác có vật gì rơi xuống bên tai. Theo phản xạ nàng đưa tay bắt lấy, nhìn kỹ thì thấy một con côn trùng nhiều chân đang bò trên ngón tay. Là chấy!
Chính là thứ này làm loạn trên đầu nàng. Nàng mặt không đổi sắc bóp mạnh một cái, con chấy nổ tanh tách m.á.u trào ra. Toàn là m.á.u của nàng cả đấy!
Liếc nhìn xuống vai lại thấy vài con nữa đang bò lổm ngổm, nàng bình thản đưa tay phủi đi. Sờ sờ đầu, cảm thấy vẫn còn hơi dài, nàng cười nhìn Lý thị định nhờ nương sửa sang lại giúp.
Lúc này nàng mới phát hiện mắt nương đỏ hoe, nhìn nàng với vẻ mặt đau lòng và tự trách.
Mọi người xung quanh cũng nhìn kiệt tác của nàng với ánh mắt khó tả.
Nàng không khỏi sờ đầu, an ủi Lý thị:
“Nương đừng đau lòng, tóc cắt đi rồi lại dài ra có phải không mọc nữa đâu. Con thật sự không chịu nổi nữa rồi. Để tóc dài mà dọc đường không có nước gội, tóc bết lại hôi hám rối tinh rối mù thì chớ lại còn đầy chấy rận. Chúng nó suốt ngày hút m.á.u con, cứ thế này con bị hút khô m.á.u mất.”
Lý thị mắng:
“Mau im miệng đi! Sao cái gì con cũng dám nói thế hả? Thật phải cho con soi gương xem cái bộ dạng hiện giờ của mình.”
Hoàng thị thở dài thườn thượt, yếu ớt nói:
“Thôi thôi, đã cắt rồi thì biết làm sao, cũng chẳng nối lại được. Con mau sửa sang lại cho nó đi, để thế kia người ta cười cho.”
Hứa thị tủm tỉm cười:
“Thế này cũng tốt mà. Dù sao tóc con bé Quả cũng ít, cắt đi một lần sau này mọc lại sẽ dày đẹp hơn lại còn mát mẻ, đỡ tốn công gội.”
Các ca ca nhìn mái tóc ngắn của nàng thầm ghen tị. Không cần chải, không cần gội, mát mẻ lại dễ chăm sóc.
Chu Túc và Chu Đào nhìn mái tóc ngắn của tỷ tỷ mắt đảo lia lịa tính toán.
Lý thị đành cầm lấy kéo, đi ra sau lưng nữ nhi. Nhưng nhìn mớ tóc lởm chởm trước mắt thì không biết phải bắt đầu từ đâu, càm ràm không ngớt:
“Con cắt ngắn quá thể, có ai cắt tóc mà cắt sát da đầu thế này không? Sửa cũng khó.”
Chu Quả nói:
“Vậy cạo trọc luôn đi nương.”
Đầu trọc càng dễ xử lý.
Lý thị: “...” Nàng sinh ra quái t.h.a.i gì thế này? Có cô nương nhà nào lại tự nguyện cạo trọc đầu không?
Ngắm nghía chán chê, Lý thị đưa kéo lên tỉa tót từng chút một, vừa cắt vừa dặn dò:
“Con giờ tám tuổi rồi, tóc này sau không được tùy tiện cắt nữa. Phải nuôi dài để b.úi lên, giống như tóc tỷ tỷ con ấy. Nhìn xem, tóc nó đen nhánh dài mượt, đẹp biết bao.”
Chu Quả nhìn sang, chẳng thấy hâm mộ chút nào. Dài thế kia nóng c.h.ế.t đi được, bao nhiêu ngày không gội đã hôi hám đến mức nào, chấy rận chắc sinh sôi nảy nở trong đó đến mấy đời rồi.
Lý thị tỉa tót hồi lâu, nhìn mái tóc càng sửa càng ngắn thật sự lực bất tòng tâm. Cắt quá ngắn rồi, sửa kiểu gì cũng không đẹp nổi. Trông chẳng ra làm sao cả. Thời gian qua phơi nắng đen nhẻm, giờ cắt tóc đi trông nàng y hệt một thằng nhóc nhà quê đen thùi lùi.
Người lớn trong nhà ai nấy đều không nỡ nhìn thẳng.
Mọi người xung quanh nhìn kiểu tóc mới của nàng, người thì trêu chọc, người thì đồng cảm, có người lại an ủi.
Chu Quả coi như không thấy không nghe, hí hửng với cái đầu trông như tội phạm lao động cải tạo này. Rảnh rỗi lại đưa tay sờ vài cái sảng khoái vô cùng, không ngứa ngáy, chấy rận tuyệt tích.
Chu Túc và Chu Đào nhìn mà thèm thuồng. Thừa lúc người lớn không để ý, hai đứa lén lấy kéo chạy ra một góc tự cắt tóc cho nhau.
Đến khi người nhà phát hiện ra thì tóc hai đứa đã bị cắt trụi lủi.
Cả nhà hoảng hồn. Hứa thị là người đầu tiên không chấp nhận nổi sự thật này. Nữ nhi ngoan ngoãn của mình sao lại có thể cắt tóc thành cái dạng này, trông y hệt thằng nhóc con nghịch ngợm.
--
Hết chương 49.
