Xuyên Qua Loạn Thế: Chạy Nạn, Làm Ruộng, Thành Trùm Buôn Lương Thực - Chương 65: Khúc Gỗ Mục Có Duyên
Cập nhật lúc: 07/05/2026 09:02
Mùi thơm đặc trưng của trái cây rừng chín lan tỏa trong không khí khiến nàng hít sâu một hơi. Chính mùi hương này đã dẫn dụ nàng lên đây.
“Ôi trời ơi, ta đã bảo đi theo nha đầu này chắc chắn không sai mà. Sao chỗ này lại mọc nhiều địa sơn trà thế nhỉ?”
“Đúng đấy, lúc đi lên ta đã ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng rồi hóa ra là nó. Ôi chao, mau tìm đi, mang về cho bọn trẻ đỡ thèm. Quả nha đầu đúng là thần thật, chỗ khuất thế này mà cũng tìm ra được.”
Các phụ nhân vui mừng khôn xiết, ngồi xổm xuống đất bới lá tìm quả, không ai ngẩng đầu lên.
Chu Quả cũng xách giỏ ngồi xuống. Địa sơn trà chịu hạn rất tốt, giống như cây thường xanh vậy, bốn mùa xanh tốt.
Vạch lớp lá xanh bên trên lộ ra hệ thống rễ chằng chịt bên dưới. Thỉnh thoảng lấp ló những quả đỏ mọng. Bới lớp đất và rễ cây ra, từng chùm quả nhỏ màu đỏ lộ diện.
Trời hạn nên quả không lớn, đa phần bị sâu ăn mất một nửa nhưng nàng chẳng chê, không nỡ vứt quả nào. Thứ này tuy không sạch sẽ như rau củ trồng công nghệ cao thời hiện đại nhưng lại là đồ thiên nhiên, uống sương sớm mà lớn lên.
Vạt cây này tuy rộng nhưng do thời tiết nên cũng không tìm được nhiều. Đông người thế này, mỗi người cũng chỉ kiếm được hơn chục quả.
Trong giỏ của Chu Quả có hơn hai mươi quả, quả lành lặn chẳng được mấy còn lại toàn vẹo vọ nứt nẻ nhưng bấy nhiêu cũng đủ khiến người ta vui mừng.
Các phụ nhân tìm được đồ ăn thì không thể ngồi yên được nữa, xách giỏ xuống núi ngay, vừa đi vừa bàn tán:
“Mang quả về chia cho lũ trẻ mỗi đứa một quả, người lớn cũng được một quả, đúng là của hiếm.”
Bản thân họ lại chẳng nỡ ăn quả nào.
Chu Quả đi sau cùng.
Nàng quan sát xung quanh, cảm thấy nơi này đã có địa sơn trà thì chắc cũng có thứ khác, ví dụ như thú nhỏ, thỏ, gà rừng, sóc chẳng hạn.
Nhìn các phụ nhân đi trước, nàng quay người lại tiếp tục đi lên núi.
Cây cối trên ngọn núi này trông có vẻ sum suê hơn nơi khác, biết đâu lại có thu hoạch.
Người phụ nhân đi cuối cùng quay lại thấy nàng đi ngược lên, vội gọi:
“Quả Quả, xuống thôi, con còn vào trong làm gì?”
Chu Quả không quay đầu lại nói vọng:
“Con đi vệ sinh một lát, thẩm cứ đi trước đi con theo sau ngay, xong ngay thôi”
Phụ nhân kia nói:
“Vậy con cẩn thận nhé, mọi người đi hết rồi, con nhanh lên... Hay là ta đợi con ở đây nhé.”
Nghĩ lại thấy để đứa trẻ một mình ở đây không ổn lắm.
Chu Quả nghe vậy rảo bước nhanh hơn:
“Không cần đâu, thím cứ đi trước đi, con gấp quá, xong ngay thôi mà.”
Phụ nhân kia nghĩ đến cái gan to bằng trời của nha đầu này, cầm cuốc lên cái gì cũng dám đ.á.n.h nên cũng yên tâm quay người đi xuống. Lão nhân với tiểu hài t.ử trong nhà đã lâu không được ăn đồ ngon, phải mang về cho họ ngay.
Thấy người đi rồi, Chu Quả mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu các thẩm ấy đợi ở đây thì cũng được nhưng không biết lát nữa nàng sẽ xuống núi bằng đường nào, có khi đi loanh quanh rồi lại đi tiếp về phía trước cũng nên.
Tay xách cuốc, nàng tiến vào rừng.
Trong rừng yên tĩnh lạ thường, nhìn quanh bốn phía toàn là cây cổ thụ chọc trời. Ngẩng đầu nhìn lên, tán cây rậm rạp che kín, bên ngoài nắng ch.ói chang nhưng bên trong lại âm u lạnh lẽo.
Chân đạp lên lớp lá khô dày cộm như dẫm trên bông phát ra tiếng sột soạt.
Nàng đi về hướng gần doanh địa, vừa đi vừa dùng cán cuốc gõ vào thân cây ven đường. Tiếng gõ trầm đục không lớn nhưng trong khu rừng tĩnh mịch lại vang lên đặc biệt rõ ràng. Nàng dỏng tai nghe ngóng mắt cũng đảo liên tục quan sát. Tiếc là ngoài tiếng cuốc gõ vào cây, chẳng có động tĩnh gì khác, đến chim ch.óc cũng không thấy.
Khu rừng lớn thế này mà một cây nấm dại cũng không thấy, ngay cả nấm độc cũng chẳng có.
Thỉnh thoảng có cây khô đổ chắn ngang đường, đó là quy luật sinh tồn tự nhiên của rừng già.
Đi được chừng một nén nhang, phía trước không xa xuất hiện một hang động nhỏ. Gọi là hang động nhưng thực ra chỉ là một tảng đá lớn nhô ra từ vách núi, che chắn một khoảng đất nhỏ bên dưới khỏi mưa gió.
Chỗ này không lớn chỉ chừng hai mét vuông.
Nàng nổi hứng trẻ con, xách giỏ chui vào. Trần hang thấp, nàng vóc người cao ráo nên phải khom lưng mới đi được.
Vừa vào đã ngửi thấy một mùi là lạ, hít hà thử, chắc chắn là mùi xác động vật thối rữa.
Nàng đứng bên trong một lúc rồi lại đi ra, vừa đi vừa quan sát xem có cây quả hạch, dẻ dại hay hồ đào nào không.
Tiếc là lượn lờ một hồi lâu, chỉ tìm được mấy chùm ngũ vị t.ử thưa thớt. Nhìn dây leo khô héo quấn lên cây, thứ này sắp c.h.ế.t khô rồi mà vẫn kết được nhiều quả thế này, thật không dễ dàng gì.
Hái xong quả, nàng lại đi tiếp một đoạn.
Bỗng nghe thấy tiếng động trên đầu, nàng mừng rỡ khôn xiết.
Vào rừng lâu thế này, ngoài bản thân ra chưa gặp sinh vật sống nào cả!
Ngẩng đầu nhìn lên, không chú ý dưới chân, nàng vấp ngã sóng soài, ăn trọn một miệng lá khô và đất bùn. Ngực đập vào vật gì đó cứng ngắc, đau đến mức không đứng dậy nổi.
“Phì phì phì.”
Nằm dưới đất một lúc lâu nàng mới lồm cồm bò dậy, vừa nhổ đất trong miệng ra vừa lấy tay áo lau miệng. Nhìn đống lá mục này, nàng không khỏi tiếc rẻ, đây là phân bón tốt biết bao!
Vừa tiếc rẻ vừa bới đống lá khô dưới đất, nàng muốn xem thứ gì đã làm mình đau điếng người. Cảm giác độ cứng này không giống đá.
Bới một hồi lôi ra được một khúc gỗ mục to đen sì, sần sùi lồi lõm, hình thù kỳ quái. Chính là thứ này đã làm nàng đau.
Nàng chán ghét ném sang một bên. Khu rừng này thật đúng là muốn gì không có nấy, thôi thì xuống núi vậy. Vốn định kiếm chút thịt rừng, cùng lắm thì kiếm ít quả dại cũng được.
Nàng xách khúc gỗ mục lên, nghĩ bụng đã cất công vào rừng thì không thể về tay không. Khúc gỗ này chỗ lồi chỗ lõm, tuy mục nát nhưng nhìn cũng hay hay. Hơn nữa cũng là cái duyên, chôn vùi dưới đất bao năm nay lại bị nàng đào lên.
Lúc trước các phụ nhân xuống núi, Lý thị ngóng mãi không thấy bóng dáng Chu Quả đâu, biết ngay nha đầu này lại đi đào bới lung tung ở đâu đó rồi, không chừng lại vào rừng sâu.
Rừng núi hoang vu, ngọn núi lớn thế này chưa từng đi qua, Lý thị sợ nữ nhi lạc đường không xuống được nên cũng chẳng dám ngủ cứ ngồi chờ mãi.
Đợi chừng một canh giờ mới thấy nha đầu kia tay xách nách mang thứ gì đó hớn hở từ trong rừng đi ra, tảng đá trong lòng Lý thị mới rơi xuống đất.
Chu Quả xuống núi, thấy nương vẫn chưa ngủ, ngạc nhiên hỏi:
“Nương, sao nương không ngủ đi? Bận rộn cả đêm rồi, không mệt sao?”
Vừa nói nàng vừa đặt giỏ, cuốc và khúc gỗ xuống.
Lý thị trách móc:
“Chẳng phải con bảo không vào núi sao? Sao lại đi vào đó? Còn lừa nương Cây Trúc là đi vệ sinh, xuống ngay bây giờ. Con đi vệ sinh gì mà lâu thế?”
--
Hết chương 65.
