Xuyên Qua Thung Lũng Nghèo, Phu Quân Thợ Săn Sủng Thê Vô Độ - Chương 32: Gà Rừng Nướng.

Cập nhật lúc: 07/03/2026 11:23

Tào Thận thần bí rời đi, Cố Vãn Vãn cũng đoán không ra y muốn làm gì, nhưng Tào Thận bảo nàng đợi ở đây thì nàng cứ đợi thôi.

Trong lúc chờ đợi, Cố Vãn Vãn lại đi dạo xung quanh một vòng, vừa rồi mấy cây cỏ dại không mấy bắt mắt lại chính là thảo d.ư.ợ.c, vậy đi dạo thêm chút nữa biết đâu lại có thu hoạch bất ngờ.

Nhưng đáng tiếc là lần này không có, mà Tào Thận cũng rất nhanh đã quay trở lại.

Chỉ thấy trên người y hơi lấm lem bụi đất, tay trái cầm dây thừng, tay phải xách một con...

Gà rừng!

Mắt Cố Vãn Vãn sáng lên.

“Chàng bắt được ở đâu thế!”

Nàng bước tới, vô cùng ngạc nhiên, con gà rừng trong tay Tào Thận kích thước không nhỏ. Tào Thận cười nói: “Bên phía bãi lau sậy, thường xuyên có.”

Hóa ra ý y nói ăn gà chính là thế này, Cố Vãn Vãn hiểu ra: “Nướng ăn sao?”

Tào Thận: “Nghe theo muội muội.”

Cố Vãn Vãn vui mừng, lập tức chuẩn bị nguyên liệu: “Chàng đi g.i.ế.c gà đi, sau đó xử lý cho sạch!”

Nhà họ Tào quanh năm lên núi săn b.ắ.n, trên người luôn mang theo một số công cụ, chẳng hạn như d.a.o đá, hỏa chiết t.ử và các thứ tương tự.

Tào Thận đi xử lý gà rừng, Cố Vãn Vãn bắt đầu chuẩn bị gia vị. Bạc hà dại và gừng dại vừa hái lúc nãy vừa vặn có đất dụng võ, ngoài ra nàng còn rửa thêm một ít nấm, lát nữa cũng có thể nướng ăn.

Tào Thận nhanh ch.óng mang con gà đã xử lý xong quay về, thuận tiện nhặt thêm một ít củi khô, nhóm lửa trên một khoảng đất trống.

Cả con gà được Tào Thận dùng một cành cây lớn và thô xuyên qua, Cố Vãn Vãn vội nói: “Đợi đã, ta nhét thêm ít nấm vào bụng gà.”

Tào Thận lấy làm lạ, Cố Vãn Vãn giải thích: “Nấm nướng lên sẽ có nước, có thể tăng thêm mùi thơm, vị tươi ngon của gà cũng sẽ thấm vào trong. Chàng tìm mấy cái xiên nhỏ, lát nữa khâu bụng gà lại.”

Tào Thận làm theo lời nàng nói, ngoài nấm rừng còn có gừng dại, bạc hà và tiêu rừng đều được nhét vào trong, thêm nữa Cố Vãn Vãn lại xát một ít muối lên thịt gà, thế là xong phần chuẩn bị.

Điều kiện chắc chắn là không bằng trong bếp, nhưng ở ngoài dã ngoại thế này cũng coi như rất tốt rồi!

Lửa bốc lên, mùi thơm của thịt gà nhanh ch.óng tỏa ra. Cố Vãn Vãn lại xiên riêng mấy xiên nấm để nướng ăn, coi như là món chay. Nàng làm việc nghiêm túc, những ngón tay hồng hào mảnh khảnh cứ lắc lư trước mặt Tào Thận, điều này khiến y nảy sinh một cảm giác không chân thực. Đó là Cố Vãn Vãn không thuộc về chốn núi rừng này, nàng nên ở trong những căn nhà vàng son lộng lẫy, giống như những vị tiểu thư khuê các kia mới đúng.

“Chàng đang nghĩ gì thế!”

Cố Vãn Vãn phát hiện Tào Thận thế mà lại đang ngẩn người, đưa tay ra quơ quơ.

“Không có gì.” Tào Thận hoàn hồn nói.

Mùi thịt gà nồng nàn tỏa ra, gà nướng chắc là đã chín rồi.

Cố Vãn Vãn không nhịn được nữa.

“Ăn được rồi!” Cố Vãn Vãn vui vẻ nói.

Tào Thận nhấc con gà nướng ra, lấy ra chiếc lá sen lớn đã chuẩn bị sẵn, chỉ vài động tác đã xé nhỏ con gà nướng ra.

Cố Vãn Vãn nhìn mà há hốc mồm, trong đầu chỉ còn lại bốn chữ. Vô tình thiết thủ.

Tào Thận xé hết đùi gà và cánh gà đặt lên lá sen đưa cho Cố Vãn Vãn, nàng vui vẻ nhận lấy, tiện tay cũng đưa cho y một xiên nấm nướng: “Chàng ăn cái này trước đi! Bên trong có nước đấy!”

Nấm tươi sau khi qua lửa nướng sẽ co rụt lại, biến thành hình dạng những chiếc bát nhỏ. Vì đủ tươi nên bên trong đọng đầy nước nấm, c.ắ.n một miếng, vị tươi ngon và mùi thơm của nấm rừng xộc thẳng lên đại não. Cố Vãn Vãn nếm thử một cái, cuối cùng cũng hiểu tại sao luôn có người mạo hiểm nguy cơ phải vào viện cũng muốn ăn những loại nấm tươi ngon này.

Thật là ngon quá đi.

Đương nhiên, gà nướng cũng hoàn toàn không kém cạnh, loại gà chạy bộ trong núi căn bản không phải là loại gà nuôi công nghiệp đời sau có thể so sánh được. Không cần thao tác phức tạp hay quá nhiều gia vị, vị béo ngậy của da gà đã khiến người ta thơm đến mức hận không thể nuốt luôn cả lưỡi. Mỡ gà tuôn ra, quyện cùng hương nấm và mùi thịt, bỏ vào miệng thực sự không nỡ nuốt xuống, chưa nói đến phần thịt gà săn chắc mịn màng, quả thực chính là ân tứ của đại tự nhiên.

Cố Vãn Vãn tự nhận trước khi xuyên không cũng đã từng thưởng thức qua nhiều mỹ thực, nhưng trước những món ăn như thế này cũng không khỏi kinh ngạc.

Quà tặng của đại tự nhiên quả thực là tốt nhất, đời sau bao nhiêu món ăn chế biến sẵn, bao nhiêu chất phụ gia, sao có thể so bì được với một chút tinh túy này.

Nhìn lại Tào Thận, rõ ràng cũng bị hương vị thơm ngon này làm cho kinh ngạc.

Y ăn rất nhanh, nhưng tướng ăn không hề thô lỗ. Sức ăn của Cố Vãn Vãn không lớn, ăn một cái đùi gà, một cái cánh gà và một miếng ức gà nhỏ là đã no rồi. Nàng đưa phần còn lại cho Tào Thận, y liếc nhìn bụng nàng một cái: “Đã no rồi sao?”

Cố Vãn Vãn: “No rồi! Lúc nãy ta còn ăn bao nhiêu anh đào mà!”

Cũng đúng, lúc nãy Tào Thận hái anh đào cho nàng, Cố Vãn Vãn đã ăn liền một nắm lớn, lúc này quả thực là hơi no căng.

Tào Thận thấy nàng thật sự đã no, liền nhanh ch.óng giải quyết nốt chỗ gà nướng còn lại. Cố Vãn Vãn còn nhất quyết bắt y ăn thêm một nắm anh đào, hai người ăn thịt, ăn nấm lại ăn thêm anh đào ngon lành, mãn nguyện ngồi tại chỗ nghỉ ngơi.

Ăn no thì buồn ngủ, Cố Vãn Vãn thế mà lại ngủ gật.

Ánh mắt lờ đờ, trông cực giống một con mèo nhỏ. Tào Thận cứ ngồi bên cạnh nhìn nàng, khóe môi ngậm một nụ cười, ánh mắt cũng trở nên mềm mại hơn.

Gió xuân thổi tới, mang theo một luồng hương hoa thoang thoảng.

Khung cảnh này quá đỗi ấm áp, Tào Thận cũng không gọi nàng, hai người cứ thế tĩnh lặng ngồi một lát.

Đầu Cố Vãn Vãn gật gà gật gù, đến cái gật cuối cùng thì bỗng nhiên có một bàn tay lớn vươn tới đỡ lấy đầu nàng, nàng mới bừng tỉnh.

“Ưm... giờ nào rồi?”

Tào Thận: “Sắp đến giờ Dậu rồi.”

“Vậy chúng ta về thôi, lát nữa trời tối mất.”

Tào Thận ừ một tiếng, xách theo hai con cá, hai sọt đầy rau dại và lá cây Thần Tiên, đưa Cố Vãn Vãn xuống núi về nhà.

Nhà họ Tào lúc này cũng vừa vặn đang ăn cơm tối.

“Về rồi à? Ăn cơm đi.” Ngô bà t.ử nói.

Ở trên núi đều đã ăn no, Cố Vãn Vãn nhìn Tào Thận một cái, y trực tiếp nói: “Đã ăn trên núi rồi, không đói.”

Ngô bà t.ử không hỏi nhiều, chỉ là lời này bị Lưu Xuân Hoa nghe thấy, trên miệng không nhịn được mà lẩm bẩm vài câu. Nhưng ngay sau đó, Tào Thận đưa hai con cá qua: “Hôm nay bắt được, nương hầm tẩm bổ thân thể nhé.”

Ngô bà t.ử cười, rõ ràng là rất vui: “Được, mau về phòng nghỉ ngơi đi, mai còn phải vào thành sớm sao?”

Tào Thận ừ một tiếng, kéo Cố Vãn Vãn về phòng.

Từ lúc lão tứ vào phòng, Lưu Xuân Hoa không ngừng quan sát, ngoài hai con cá kia, thị đương nhiên còn chú ý đến những cái sọt mà họ mang về.

“Lại hái rau dại?” Lưu Xuân Hoa lấy làm lạ, thị biết chuyện lão tứ lần trước giúp Tào Thiệu vào thành bán đồ, lúc này cũng không khỏi đa nghi, thế là vội về phòng hỏi nam nhân của mình: “Chàng mấy ngày nay thường xuyên vào thành, có bắt gặp Lão tứ nương t.ử đang bán đồ không?”

Tào Thiệu ngẩn người: “Không có.”

Ngoại trừ ngày hôm đó ra thì đều không thấy nữa.

Nhưng mà... cảnh tượng ngày hôm đó trong mắt Tào Thiệu quả thực rất khó quên, Lão tứ nương t.ử đúng là...

Một tay buôn bán cừ khôi đấy.

Lưu Xuân Hoa yên tâm: “Thế thì được, ta đoán nàng ta cũng không hạ được thể diện đâu, lần đó chắc là chơi bời chút thôi. Ta còn lo nàng ta xúi giục lão tứ lên núi tìm đồ tốt đem bán rồi không nộp công, thế thì quá bất công với phu thê nhị đệ rồi.”

Tào Thiệu ngẩn ra, muốn nói gì đó lại thôi.

Cố Vãn Vãn sao lại không hạ được thể diện chứ?

Nàng còn lợi hại hơn cả y nhiều!

:

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.