Xuyên Qua Thung Lũng Nghèo, Phu Quân Thợ Săn Sủng Thê Vô Độ - Chương 94: Hương Vị Thịt Kho.
Cập nhật lúc: 07/03/2026 15:58
Có Sài Tông, việc vào đại lao không phải là chuyện khó khăn. Sài Tông tùy tiện chào hỏi vài câu, Cố Vãn Vãn đã trà trộn vào được.
Tào Thận vậy mà bị nhốt ở gian phòng tận cùng bên trong, môi trường cực kỳ tối tăm và tồi tệ. Cố Vãn Vãn vừa nhìn đã sốt sắng: "Tứ ca!!"
Tào Thận quay đầu lại, không thể tin vào mắt mình: "Muội muội?!"
"Ngài có thể cho ta vào trong không!" Cố Vãn Vãn sốt ruột nhìn Sài Tông hỏi.
Sài Tông gật đầu: "Được thì được, nhưng nàng vào không được lâu đâu, nhanh lên một chút."
Cố Vãn Vãn đáp lời.
Sài Tông mở cửa, Cố Vãn Vãn lập tức lao tới: "Tứ ca!"
Tào Thận đang ngồi dưới đất, vội vàng duỗi tay chân ra, khi Cố Vãn Vãn lao tới liền chuẩn bị tư thế đón lấy. Cố Vãn Vãn ngồi lên đùi hắn, được Tào Thận ôm c.h.ặ.t vào lòng.
"Muội muội, sao muội lại tới đây?" Giọng điệu Tào Thận rõ ràng mang theo vẻ kinh ngạc.
Cố Vãn Vãn thì lộ rõ vẻ lo lắng: "Tứ ca, sao huynh lại ngồi dưới đất, bọn họ đ.á.n.h huynh à? Huynh có bị thương không?"
Tào Thận nói: "Không có, muội đừng lo..."
Hắn nhìn thấy Sài Tông ở cửa, liền hiểu Cố Vãn Vãn làm sao vào được. Trong mắt Tào Thận thoáng qua ý cười: "Muội muội thật thông minh..."
Cố Vãn Vãn: "Giờ nào rồi mà huynh còn nói chuyện đó, bọn họ thật sự không làm gì huynh chứ, huynh bảo đảm đi."
"Ta bảo đảm, bọn họ không dám."
"Vậy bọn họ có để huynh đói không, có cho huynh ăn cơm, cho huynh uống nước không?"
Tào Thận ngẩn người một lát, Cố Vãn Vãn liền hiểu ngay, lửa giận bốc lên: "Bọn họ thật sự dám làm thế!"
Tào Thận quả thật có chút khát: "Muội muội, có nước không?"
"Có!"
Cố Vãn Vãn lập tức lấy nước và hộp thức ăn mang theo ra: "Ăn chút gì đi, ta mới làm xong."
Yết hầu Tào Thận chuyển động, gật đầu: "Được."
Cố Vãn Vãn đứng dậy, đưa nước cho hắn rồi mở hộp thức ăn ra.
Miến khoai tây chua chua cay cay ăn lúc còn nóng là ngon nhất, cộng thêm món thịt Đông Pha thơm nức mũi, Tào Thận ăn ngấu nghiến. Mùi hương đậm đà này đương nhiên cũng bay đến tận cửa lao, Sài Tông lúc này cũng đang đói, thật sự có chút chịu không nổi.
Bên ngoài lao cũng có bàn để các nha dịch ăn cơm, Sài Tông cũng chạy lại tận hưởng bữa trưa của mình. Nhất thời, trong đại lao huyện nha vang lên tiếng xì xụp ăn miến sảng khoái. Khi Sài Tông ăn một miếng miến chua cay, trơn láng sảng khoái này, mắt hắn lập tức trợn tròn, trong lòng thầm cảm thán thức ăn trong nhà bếp huyện nha đúng là đồ cho lợn ăn...
Còn món thịt kho này nữa, được làm từ thứ gì mà lại thơm nức, béo mà không ngấy thế này! Sài Tông tự nhận đã đi qua không ít t.ửu lầu tốt ở huyện Lâm An, nhưng nơi có thể làm ra hương vị này thì thật sự không có.
Trong ngục, Tào Thận ăn cũng rất sảng khoái, trán rịn ra mồ hôi. Cố Vãn Vãn rút khăn tay tỉ mỉ lau mồ hôi cho hắn, vừa bận rộn vừa nói về kế hoạch tiếp theo và chuyện ở nhà.
"Chuyện ở nhà có Nhị ca rồi huynh đừng lo lắng. Để cha giả bệnh là một cách hay, nhà họ Thạch lần này cũng đuối lý, biết đâu sẽ huề cả làng. Nhưng Tứ ca, chuyện của Khổng nha dịch huynh có cách gì không?"
Tào Thận ăn miếng lớn, vừa nuốt xuống đã trả lời câu hỏi của Cố Vãn Vãn: "Phu nhân của hắn ta."
Cố Vãn Vãn lập tức cười: "Ta biết ngay mà, huynh và ta nghĩ cùng một chỗ rồi!"
Tào Thận nhếch môi, lại tiết lộ một thông tin quan trọng hơn: "Muội đi tới phía tây thành, chỗ cầu Hồng Kim tìm một lang trung họ Kim. Ta có quen biết với ông ta, tuy ông ta lấy giá rất c.ắ.t c.ổ nhưng y thuật cao minh, thường xuyên khám bệnh cho nhiều đại quan quý nhân trong huyện thành. Ta nghĩ biết đâu ông ta cũng từng khám cho Khổng phu nhân."
Cố Vãn Vãn suy nghĩ một chút liền hiểu ý của Tào Thận: "Được, ta nhớ rồi."
Tào Thận nói xong lại nhìn ra ngoài, dường như muốn nói lại thôi, Cố Vãn Vãn lập tức nhỏ giọng: "Tứ ca chuyện này không cần nói nhiều, ta hiểu mà... Huynh yên tâm, ta sẽ sớm nghĩ cách cứu huynh ra."
Tào Thận có chút xót xa nhìn nàng: "Vất vả cho nàng rồi, đều tại ta..."
"Huynh nói mấy lời này làm gì, chúng ta chẳng phải là phu thê sao! Hỗ trợ lẫn nhau là chuyện nên làm."
Tào Thận nhìn nàng sâu sắc. Bên ngoài Sài Tông đã ăn xong, bước tới khẽ ho một tiếng. Cố Vãn Vãn đứng dậy nói: "Tứ ca ta phải đi đây, huynh bảo trọng."
Tào Thận quyến luyến không rời, Cố Vãn Vãn cũng bước một bước lại quay đầu nhìn ba lần mới đi. Vừa ra khỏi đại lao, vành mắt nàng đã đỏ hoe.
Sài Tông vốn còn đang chìm đắm trong dư vị món ngon lúc nãy, thấy nàng như vậy liền lập tức an ủi: "Nàng... sao nàng lại khóc? Đừng khóc mà... người không biết lại tưởng ta bắt nạt nàng đấy."
Cố Vãn Vãn lau nước mắt: "Không có, hôm nay đa tạ tiểu quan nhân, chuyện sau này của Tứ ca để ta nghĩ cách..."
Sài Tông hồi tưởng lại hương vị cơm nước lúc nãy, lại thấy Cố Vãn Vãn mắt đỏ hoe thật sự không đành lòng, tiến lên nói: "Thôi được rồi, ta giúp nàng một tay vậy. Tên Khổng Dương Bình đó ngày thường cũng không mấy thuận mắt với ta, làm ra mấy chuyện ghê tởm kia ta cũng sớm chướng mắt hắn rồi. Đi thôi, chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện."
Cố Vãn Vãn và Sài Sông tìm một quán trà, Sài Tông kể lại tỉ mỉ chuyện của Khổng Dương Bình một lần nữa. Phần lớn Cố Vãn Vãn đã rõ, nhưng nàng cũng chú ý tới một chi tiết, đó là bệnh của Khổng phu nhân mới xuất hiện hai năm nay, chính là sau khi Khổng Dương Bình nuôi ngoại thất, và bệnh tình năm sau lại nặng hơn năm trước.
Cố Vãn Vãn ngẩn người: "Vậy liệu có khả năng..."
Sài Tông chưa lập gia đình, không có nhiều tâm tư lắt léo về chuyện nội trạch: "Cái gì?"
Cố Vãn Vãn do dự một lát, vẫn không nói ra suy đoán của mình, chỉ bảo: "Tứ ca bảo ta đi hỏi thăm một vị lang trung về chuyện của Khổng phu nhân."
Sài Tông đắn đo một hồi rồi nói: "Thực ra cũng không cần phiền phức thế. Ba ngày sau hình như mẫu thân ta sẽ đãi tiệc các phu nhân trong phủ, vị Khổng phu nhân này biết đâu sẽ tới. Món bánh Tart trứng nàng làm hôm nay rất ngon, ta đang nghĩ hay là nàng theo ta về phủ làm yến tiệc?"
Làm yến tiệc sao?
Cố Vãn Vãn trợn tròn mắt: "Ta sao? Có thể ư?"
Sài Tông xua tay: "Tay nghề của nàng tốt như vậy, còn hơn khối đầu bếp lớn, ta tiến cử một đầu bếp vào cửa là chuyện đường đường chính chính. Còn bản thân nàng nói thế nào với Khổng phu nhân thì ta không quản. Tuy nhiên... tốt nhất đừng quá trực tiếp, bà ấy sức khỏe không tốt, ngộ nhỡ ngất xỉu trong nhà ta thì..."
Cố Vãn Vãn phì cười: "Nếu ngài có thể giúp ta việc này, ta đương nhiên sẽ không thiếu chừng mực như vậy. Ngài yên tâm, ta tuyệt đối không gây phiền phức cho quý phủ. Ngoài ra, bữa trưa mỗi ngày sau này của ngài ta bao hết, thấy thế nào?!"
Sài Tông nghe thấy lời này, hai mắt bỗng sáng rực.
"Cái này được đấy..."
Nói thật lòng, hắn không thiếu tiền cũng không thiếu người, tới huyện nha làm nha dịch cũng chỉ đơn giản là tìm việc gì đó để làm. Nói tới thứ hắn thích nhất, chẳng phải chính là chút khoái cảm ăn uống hàng ngày sao!
Nghĩ đến hương vị bữa cơm trưa nay, Sài Tông không còn do dự nữa: "Không vấn đề gì! Ba ngày sau ta sẽ phái người đón nàng tới nhà ta trước!"
Cố Vãn Vãn nghĩ một chút: "Thịt kho hôm nay vẫn còn một ít, ngài mang về cho lệnh đường nếm thử nhé? Dù sao tay nghề của đầu bếp mới cũng cần phải được đông gia công nhận mới tốt mà."
Sài Tông nghe thấy thịt kho hôm nay vẫn còn, yết hầu không kìm được mà chuyển động lên xuống: "Được, tốt quá, chưởng quỹ nương t.ử làm việc quả nhiên chu đáo."
