Xuyên Sách 70 Nữ Xứng Ác Độc Trở Thành Trung Tâm Sủng Ái - Chương 154: Đại Bá Uy Vũ, Dạy Dỗ Cặp Vợ Chồng Vô Lương
Cập nhật lúc: 28/02/2026 02:16
Đàn ông ai cũng cần chút sĩ diện, chẳng ai muốn trở thành trò cười trong đại đội sản xuất cả.
Tuy nhiên, bị mọi người chỉ trích như vậy, Vương Đại Thuyên chẳng những không nhận ra lỗi lầm của mình mà còn cảm thấy tất cả là tại Vương Tiểu Sơn làm lớn chuyện. Nếu thằng bé không chạy ra ngoài la lối om sòm thì chuyện này người ngoài cũng đâu có biết, phải không?
Triệu Kim Phân thì bắt đầu khóc lóc ỉ ôi, giở bài diễn xuất quen thuộc. Bà ta sợ Vương Đại Thuyên nghe lời người ngoài, quay sang thương xót Vương Tiểu Sơn thì sau này bà ta không thể tùy tiện động tay động chân với thằng bé được nữa.
"Ôi giời ơi là giời, người ta nói làm mẹ kế khó lắm đâu có sai, tôi làm cái gì cũng là sai cả. Con ruột tôi tôi cũng đ.á.n.h suốt đấy thôi, dạy dỗ con cái một tí mà các người là người ngoài cứ xúm vào bình phẩm. Các người thương nó thế thì mang về mà nuôi đi? Dù sao tôi cũng mặc kệ, đỡ mang tiếng ác."
Triệu Kim Phân vừa nói vừa nhìn sang Vương Đại Thuyên: "Đại Thuyên à, em cũng không làm khó anh. Hay là mình ly hôn đi, anh tìm người phụ nữ nào tốt với thằng Tiểu Sơn ấy. Em đã cố hết sức rồi, chỉ làm được đến thế thôi."
Vương Đại Thuyên nghe vậy đương nhiên không chịu. Ly hôn rồi chẳng phải ông ta lại thành lính phòng không à? Vợ khó khăn lắm mới cưới được, không có vợ sao mà sống nổi?
Trong lòng Vương Đại Thuyên vẫn thiên vị Triệu Kim Phân hơn. Lúc này bị Triệu Kim Phân kích động, ông ta vội vàng gân cổ lên với đám đông: "Các người dựa vào đâu mà lo chuyện bao đồng? Chuyện nhà tôi, chưa đến lượt người ngoài xen vào! Kim Phân nói đúng đấy, làm mẹ kế khó lắm, ai thương nó thì tự mang về mà nuôi. Người ta dạy con thế nào các người cũng xía vào, rảnh rỗi quá phải không?"
Chu Thụ Sinh nghe Vương Đại Thuyên nói thế liền nhíu mày c.h.ặ.t hơn: "Đại Thuyên à, lời không thể nói như thế được. Tiểu Sơn là con ruột của chú. Người ngoài còn biết thương nó, chú làm bố mà không biết xót con à? Chú bênh vực Triệu Kim Phân thì cũng thôi đi, nhưng cái gì cũng phải có mức độ, chú thực sự có thể trơ mắt nhìn thằng bé Tiểu Sơn chịu khổ sao? Chưa nói chuyện khác, chuyện hôm nay Triệu Kim Phân định đ.á.n.h thằng bé, thế là quá đáng rồi. Tiểu Sơn đã mất mẹ, đến chú là bố ruột cũng không thương nó thì còn trông mong ai thương nó nữa."
Vương Đại Thuyên có thể cãi tay đôi với người khác, nhưng lại không dám bật lại Chu Thụ Sinh. Người ta là Đại đội trưởng, đắc tội với Chu Thụ Sinh thì chẳng có ngày tháng nào yên ổn đâu. Sau này phân công việc đồng áng, Đại đội trưởng chỉ cần tùy tiện gây khó dễ một chút là ông ta phải làm việc nặng hơn người khác mà công phân lại ít hơn.
Chu Thụ Sinh nói tiếp: "Tôi không cần biết các người có lý do gì, tóm lại là không được bắt nạt đứa bé như thế. Chuyện này mà đồn ra ngoài thì ảnh hưởng đến việc bình bầu thi đua, phấn đấu trở thành tập thể tiên tiến của đại đội chúng ta. Lần sau các người còn phá hoại danh tiếng và sự đoàn kết của đại đội như thế này nữa thì đừng trách tôi không khách khí."
Vẻ mặt Chu Thụ Sinh vô cùng nghiêm nghị.
Nhận thấy sự tức giận của Chu Thụ Sinh, Vương Đại Thuyên và Triệu Kim Phân chỉ đành liên tục vâng dạ.
"Đại đội trưởng, sau này chúng tôi chắc chắn sẽ đối tốt với Tiểu Sơn."
Chu Thụ Sinh không mấy tin tưởng cặp vợ chồng này, ông nhìn Vương Tiểu Sơn, dặn dò cậu bé: "Tiểu Sơn, lần sau bố mẹ cháu mà còn dám đ.á.n.h cháu, động thủ với cháu, cháu cứ nói với ông, ông sẽ đứng ra làm chủ cho cháu."
Vương Tiểu Sơn đáp một tiếng thật to.
Chu Thụ Sinh cười xoa đầu Vương Tiểu Sơn: "Cháu ngoan, có khó khăn gì nhớ tìm mọi người giúp đỡ, có nhiều người giúp cháu thế này, không phải sợ."
"Vâng ạ!"
Chu Nhiên nhìn Vương Đại Thuyên và Triệu Kim Phân đã ngoan ngoãn im re, thầm cảm thán vẫn là bác cả lợi hại. Hai vợ chồng này rõ ràng là loại mặt dày mày dạn, đã chẳng còn quan tâm người khác nói gì. Cũng chỉ có Chu Thụ Sinh mới dùng quyền uy trấn áp được họ.
Giải quyết xong chuyện này, mọi người lục tục ra về. Tuy nhiên trên đường về, mấy bà thím vẫn tụm lại bàn tán về Vương Đại Thuyên và Triệu Kim Phân.
"Đứa trẻ mất mẹ đúng là khổ thật, có mẹ kế là có bố dượng ngay, tôi thấy Vương Đại Thuyên căn bản không coi Tiểu Sơn là con ruột nữa rồi."
"Chứ còn gì nữa, chỉ có mẹ ruột mới thật lòng bảo vệ con mình, trông mong gì vào đàn ông? Bà xem có mấy gã đàn ông biết chăm con đâu?"
"Đúng, đàn ông chẳng mấy ai đáng tin cả. Tin đàn ông đáng tin thà tin heo nái biết leo cây còn hơn."
"Haizz, dù thế nào thì làm bố cũng không thể không thương con chứ? Sao hắn ta lại vô tâm với thằng Tiểu Sơn thế nhỉ? Chính vì hắn như thế nên mụ Triệu Kim Phân mới dám tùy tiện chà đạp thằng bé."
"Hắn ta thì lo gì cho con cái, chỉ biết tối đến chui vào chăn với Triệu Kim Phân thôi. Đắc tội với Triệu Kim Phân, mụ ta không cho ngủ cùng thì làm thế nào? Tôi nói chứ, đàn ông chỉ lo sướng cái thân dưới, đâu có nghĩ đến con cái?"
"..."
Chu Nhiên đi bên cạnh, bỗng ho khan một tiếng. Cô là gái chưa chồng, nghe mấy bà thím nói chuyện thế này đúng là đỏ cả mặt. Chủ yếu là Thẩm Tri An còn đang đi ngay bên cạnh cô đây này.
Chu Nhiên lén liếc nhìn Thẩm Tri An, thấy anh vẫn bình thản như không.
Chuyện của Vương Tiểu Sơn coi như đã giải quyết xong, về đến nhà thì trời cũng đã muộn. Vương Tiểu Bình và Lý Lệ Phân ở nhà đã chuẩn bị xong cơm tối, về đến nơi là có cơm nóng canh sốt ăn ngay.
Thịt heo rừng còn thừa khá nhiều, tối nay lại tiếp tục ăn thịt heo rừng. Vì có thịt nên bữa cơm này vô cùng thịnh soạn. Thẩm Tri An cũng ăn cùng với nhà họ Chu. Anh có một mình, đỡ phải nhóm lửa nấu cơm, ở nhà họ Chu cũng chỉ thêm một đôi bát đũa mà thôi.
Mấy ngày tiếp theo, cuộc sống trôi qua êm đềm. Rất nhanh lại đến cuối tuần.
Thời Vũ vẫn kiên trì không bỏ cuộc, tiếp tục hẹn Chu Nhiên.
"Cô Chu, cuối tuần này có vở kịch nói, cô có hứng thú đi xem không? Nếu có thời gian, chúng ta cùng lên huyện thành xem kịch nhé?"
Lần này Thời Vũ cố tình tránh mặt Thẩm Tri An để nói chuyện với Chu Nhiên, sợ tên kia nhìn thấy lại nhảy vào ngăn cản, anh ta sẽ không hẹn được cô.
Chu Nhiên cũng khá có hứng thú, nhưng nghĩ đến việc Thẩm Tri An có vẻ rất bài xích việc cô tiếp xúc nhiều với Thời Vũ. Hơn nữa cô cũng không muốn cho Thời Vũ quá nhiều hy vọng, nên giữ khoảng cách thì tốt hơn.
Nghĩ vậy, Chu Nhiên liền khéo léo từ chối: "Cái đó, thầy Thời à, cuối tuần tôi có việc bận rồi, nên chắc không có thời gian đi xem đâu. Để lần sau nhé, lần sau nếu có thời gian thì chúng ta lại hẹn."
Trong lòng Thời Vũ hụt hẫng vô cùng. Haizz, lại bị cô Chu từ chối rồi.
Tuy khá đau lòng nhưng Thời Vũ vẫn xốc lại tinh thần. Chút khó khăn này có sá gì, đã yêu một người thì phải kiên trì bền bỉ, sẽ có ngày cô ấy bị cảm hóa thôi. Muốn làm Chu Nhiên cảm động, trước tiên anh ta phải thể hiện thành ý chứ?
Trên mặt Thời Vũ nặn ra một nụ cười, nói với Chu Nhiên: "Vậy được rồi, cô Chu, lần sau có thời gian chúng ta lại hẹn nhé."
"Được."
Chu Nhiên nói với Thời Vũ vài câu rồi chuẩn bị đi về. Đợi đến lúc Thẩm Tri An nhìn thấy Chu Nhiên và Thời Vũ nói chuyện thì cuộc trò chuyện của hai người đã kết thúc.
Thẩm Tri An nhíu mày, tên Thời Vũ này, chỉ cần anh rời đi một chút là lại tranh thủ tán tỉnh Chu Nhiên, đúng là phòng không xuể. Anh còn có việc riêng phải làm, không thể lúc nào cũng kè kè giám sát bọn họ được.
