Xuyên Sách 70: Tu Dưỡng Của Một Quần Chúng Hóng Chuyện [lâm Ngọc Trúc X Thẩm Bác Quận] - Chương 116: Dân Hóng Hớt Lại Có Trò Hay Để Xem Rồi!
Cập nhật lúc: 26/02/2026 04:28
Chờ nửa giờ sau nàng không còn cảm thấy giọng nói có gì dị thường, lúc nói chuyện chính là âm sắc bình thường.
Như vậy cũng tốt, kẹo mất đi hiệu lực sau nàng cũng có thể phản ứng lại.
Lâm Ngọc Trúc kích động hận không thể ngày hôm sau liền đi trấn trên, và nàng cùng Vương Tiểu Mai liền thật sự vào ngày hôm sau đi trấn trên.
Lâm Ngọc Trúc và Vương Tiểu Mai vừa từ trong phòng ra thì vừa vặn đụng phải Lý Hướng Vãn cho heo ăn xong trở về. Hiện giờ ba người bề ngoài là chưa bao giờ xé rách mặt nhau, vẫn luôn là trạng thái mặt ngoài hòa thuận nhưng lòng không hòa hợp.
Lâm Ngọc Trúc cười tủm tỉm hỏi nàng: “Muốn đi trấn trên cùng không?”
Lý Hướng Vãn có chút ý động, nhưng có thể tưởng tượng đến vị đại thẩm cùng nàng nuôi heo gần đây luôn nhìn chằm chằm nàng, nàng vừa đi trấn trên bên kia chắc chắn sẽ gây chuyện.
Lắc đầu nói: “Không được, các cậu đi đi.”
“Được rồi, có gì muốn tớ mang về không?”
“Không, có thời gian tớ sẽ tự đi trấn trên mua.”
“Vậy bọn tớ đi đây.”
“Được.”
Hết mưa rồi, thôn trưởng lại tiếp tục tổ chức mọi người đi sửa đường quốc lộ. Thấy Lâm Ngọc Trúc không đi, hai chị em nhà họ Đổng cũng không đi, Triệu Hương Lan và Trương Diễm Thu không có tự tin như vậy, chỉ đành đi theo nhóm thanh niên trí thức nam cùng đi làm công điểm.
Chờ đi ngang qua tiền viện hai người không thấy bóng dáng hai chị em nhà họ Đổng, Vương Tiểu Mai đối với màn đấu võ diễn xuất của hai chị em này có chút sợ hãi, thấy trong viện không có ai, kéo Lâm Ngọc Trúc liền chạy nhanh đi, sợ nàng sẽ vào phòng hỏi người ta có muốn đi trấn trên cùng không.
Lâm Ngọc Trúc hiện tại đối với Vương Tiểu Mai là thập phần hiểu biết, thấy bộ dạng nhát gan này của nàng dở khóc dở cười, (hai chị em nhà người ta lại không phải hổ, còn có thể thấy người là c.ắ.n không thành.)
(Nàng sẽ không cố ý vào nhà đi hỏi hai chị em nhà họ Đổng có muốn đi trấn trên không, gần đây làm vậy có chút ý nghĩa đi lên l.i.ế.m chân người khác.)
(Thứ hai, hai chị em nhà họ Đổng hiện tại xem như đang đấu võ đài tranh giành nam chính với Lý Hướng Vãn.)
Lý Hướng Vãn bề ngoài dường như hồn nhiên không thèm để ý, nhưng ánh mắt là không thể gạt được.
Trong chuyện này Lâm Ngọc Trúc vẫn cần thiết duy trì một chút đồng hương, không nói giúp đỡ đi, nhưng cũng không muốn bỏ đá xuống giếng.
Không cần nghĩ nàng cũng biết trong thôn sẽ chậm rãi truyền ra loại lời đồn gì, (chuyện này nàng nhưng không muốn tham dự.)
Ra khỏi điểm thanh niên trí thức sau Vương Tiểu Mai thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài, Lâm Ngọc Trúc buồn cười hỏi nàng: “Cậu sợ đến vậy sao?”
“Ai nha, cũng không hoàn toàn là sợ, tớ chỉ là cảm thấy hiện tại không khí không lớn thích hợp.”
Lâm Ngọc Trúc: (…Nàng phát hiện Vương Tiểu Mai người không lớn thông minh, nhưng hình như đã đốt sáng kỹ năng tránh hiểm.)
Lâm Ngọc Trúc gật đầu, “Không trộn lẫn cũng khá tốt.”
“Đúng không.” Vương Tiểu Mai cảm thấy mình gần đây càng ngày càng biết xem tình thế.
Hai người đi một đường không gặp phải một chiếc xe bò nào, đành phải vừa đi vừa nói chuyện phiếm, Vương Tiểu Mai lại nghĩ đến Lý Hướng Vãn, lắc đầu nguầy nguậy nói: “Ban đầu cho rằng nuôi heo cũng coi như là công việc thoải mái, hiện tại xem ra cũng không hẳn vậy, cậu nhìn xem, một người tốt lành bị mấy con heo trói buộc lại, hiện tại muốn ra ngoài cũng không ra được.”
Lâm Ngọc Trúc: (……)
“Cậu nói nàng ta với Lý Hướng Bắc có thật sự chia tay không?”
“Lý Hướng Bắc có thể ở bên Đổng Điềm Điềm sao? Nếu thật sự ở bên nhau thì xấu hổ biết bao? Hậu viện và tiền viện của chúng ta có thể trực tiếp phân rõ ranh giới không?”
“Ai? Cậu nói cha mẹ nhà họ Đổng và cha mẹ nhà họ Vương nghĩ thế nào, không hỏi ý kiến bọn nhỏ đã định chuyện hôn nhân, chậc chậc chậc.”
“Cái cô Đổng Mật Mật này có thể đồng ý chuyện hôn nhân không? Tớ thấy nàng ta cũng không giống thích Vương Dương, cậu nói Vương Dương có thích Đổng Mật Mật không? Tớ thấy hắn gần đây xuân phong mãn diện.”
“Ai, cậu nói nếu Lý Hướng Vãn và Lý Hướng Bắc lại hòa hảo thì làm sao bây giờ? Vương Dương và Đổng Mật Mật đều đã đính hôn, đến lúc đó bọn họ bên này hòa hảo, bốn người mắt to trừng mắt nhỏ xấu hổ không xấu hổ.”
“Nghĩ đến cảnh đó thôi đã thấy rất xấu hổ rồi.”
“Cậu nói Lý Hướng Bắc sẽ vì Lý Hướng Vãn mà tuyệt giao với Vương Dương không?”
“Nghĩ như vậy Vương Dương liền có chút đáng thương.”
Vương Tiểu Mai sau này nghĩ nếu Đổng Mật Mật kiên quyết muốn từ hôn, Vương Dương thì làm sao bây giờ?
Lắc đầu đồng tình nói: “Đáng thương quá.”
Lâm Ngọc Trúc há miệng cũng không sao chen vào lời nói, buồn cười lắc đầu, lẩm bẩm nói: “Cái sức tưởng tượng này có thể bay lên tới trời rồi.”
Chờ sắp đến trấn trên, Vương Tiểu Mai vẻ mặt rối rắm, Lâm Ngọc Trúc biết nàng đến trấn trên hẳn không phải đơn giản đi dạo, sảng khoái nói: “Cậu đi tìm thân thích của cậu đi, không cần phải bận tâm tớ.”
Vương Tiểu Mai cảm thấy làm như vậy có chút không trượng nghĩa, tự tin không đủ nói: “Nếu không tớ dẫn cậu đi cùng nha?”
Lâm Ngọc Trúc sửng sốt, không nghĩ tới Vương Tiểu Mai hiện giờ đều thành thật thật lòng đối đãi nàng như vậy, (ý tốt thì tâm lĩnh, nhưng là chuyện tiền tài loại này, tốt nhất không nên liên lụy quá nhiều.)
Nàng tuy rằng tò mò Vương Tiểu Mai có thể có phương pháp gì, vẫn là nhịn xuống.
Lắc đầu nói: “Không được, cậu tự mình cẩn thận một chút.”
“Vậy chúng ta buổi chiều Cung Tiêu Xã hội hợp.”
Lâm Ngọc Trúc tìm một chỗ không có ai vào không gian hóa trang một phen, (thằng nhóc hàm hậu thành thật lại quay lại rồi.) Lần này nàng không vội vã bán hàng, mà là đi trước Cung Tiêu Xã.
Trước đây cảm thấy kỹ thuật dịch dung của mình quá thô ráp, không dám đi Cung Tiêu Xã sợ đụng phải những thanh niên trí thức này bị nhận ra, hiện giờ thì khác rồi, (nàng cảm thấy nàng hiện tại dù có đứng trước mặt Vương Tiểu Mai, cái tên này cũng không nhất định dám nhận ra nàng.)
