Xuyên Sách 70: Tu Dưỡng Của Một Quần Chúng Hóng Chuyện [lâm Ngọc Trúc X Thẩm Bác Quận] - Chương 143: Lý Hướng Vãn Muốn Ăn Riêng
Cập nhật lúc: 26/02/2026 13:21
Giờ thì Vương Dương phải làm sao đây?
Nên chọn "vì anh em mà hy sinh" hay là "có vợ quên bạn" đây, nghĩ thôi cũng thấy cảm động thay cho anh ta.
Vương Dương còn chưa kịp thấy khó xử thì Triệu Hương Lan đã thấy khó xử trước rồi.
Lý Hướng Vãn không biết rõ ngọn nguồn sự việc, dù sao kẻ bắt cô không phải Tống Chí Cao mà là anh trai hắn. Cô chỉ biết cả mình và Lâm Ngọc Trúc đều bị bắt. Tống Chí Cao bắt Lâm Ngọc Trúc, còn anh trai hắn bắt cô. Chu Nam thì biến mất không tăm hơi, chuyện này chắc chắn có liên quan đến nhau.
Lý Hướng Vãn nghĩ mãi không thông, nhưng lúc trước khi góp gạo ăn chung, nếu không phải Triệu Hương Lan cứ nhất quyết đòi Chu Nam tham gia thì Tống Chí Cao cũng chẳng bám theo làm gì. Giờ nghĩ lại, dường như mọi chuyện đều đã được sắp đặt sẵn.
Lý Hướng Vãn hoàn toàn không còn ý định lôi kéo Triệu Hương Lan nữa, ngược lại còn thấy chán ghét.
Triệu Hương Lan đi làm về, thấy ống khói phòng hậu viện bốc khói là biết người đã về. Cô ta vội vàng chạy sang, vừa vào phòng thấy Lý Hướng Vãn bị thương ở trán liền lo lắng hỏi:
“Hôm qua nghe nói em gặp kẻ xấu trên trấn phải nằm viện, thế này là... thương tích ra sao rồi? Trời ơi, kẻ nào mà ác độc thế, lại ra tay nặng như vậy với một cô gái nhỏ.”
Lý Hướng Vãn rũ mắt, nửa tựa vào giường sưởi, lạnh lùng nói: “Là ai gây ra, chẳng lẽ trong lòng chị không rõ sao?”
Triệu Hương Lan bị hỏi mà ngơ ngác, sắc mặt thay đổi xoạch một cái, khó hiểu nhìn Lý Hướng Vãn: “Hướng Vãn, em nói thế là ý gì? Em đi trấn gặp kẻ xấu thì liên quan gì đến chị? Nếu chị mà có bản lĩnh lớn như thế thì đã chẳng để hai chị em tiền viện bắt nạt rồi.”
Lý Hướng Vãn bình thản nhìn chằm chằm Triệu Hương Lan. Thấy thần sắc cô ta không giống như đang giả vờ, cô thầm nghĩ dù cô ta không trực tiếp tham gia thì chuyện này ít nhiều cũng là "nhờ phúc" của cô ta mà ra.
Trong lòng cô vẫn không thấy thiện cảm.
“Sau này chị đừng đến chỗ em nữa. Lương thực để đâu chị cũng biết rồi đấy, tự mình mang về đi, em không giúp chị lấy nữa đâu.”
Triệu Hương Lan đứng ngây ra đó, không thể tin nổi. Cô ta không ngờ sau khi trở về, kết quả lại thành ra thế này. Chu Nam đến giờ vẫn chưa thấy đâu, lòng cô ta rối như tơ vò.
Đúng lúc đó, Lý Hướng Bắc xách con gà vừa mua của dân làng đi vào. Thấy không khí giữa hai người có vẻ căng thẳng, anh nói với Lý Hướng Vãn trước: “Anh kiếm được con gà, lát nữa sẽ hầm cho em tẩm bổ.”
Lúc này tâm trạng Lý Hướng Vãn đối với Lý Hướng Bắc cực kỳ phức tạp. Cô hơi hối hận vì lúc trước đã quá xúc động, nhưng lại cũng do dự không biết có nên làm hòa hay không.
Để đối phó với hai chị em tiền viện, cô có hàng tá cách, chỉ là không muốn dùng đến thôi.
Cha ruột cô là một người cha tốt, nhưng chưa chắc đã là một người chồng tốt. Từ khi cô bắt đầu biết chuyện, chưa bao giờ thấy mẹ mình thực sự vui vẻ. Trên thương trường, quanh cha cô không bao giờ thiếu những bóng hồng, hết cô này trẻ trung đến cô kia lẳng lơ. Mẹ cô cả đời phải đấu với đám "yêu ma quỷ quái" đó, mà lần nào cha cô cũng giải thích là "bị ép buộc, bất đắc dĩ".
Cái sự "bất đắc dĩ" đó chỉ khiến người phụ nữ đứng sau ông phải ngậm đắng nuốt cay, c.ắ.n răng chịu đựng.
Cô đã chứng kiến cảnh đó bao nhiêu năm nay, nên đối với cuộc sống vợ chồng như vậy, cô vừa sợ vừa ghét.
Hôm Đổng Mật Mật khóc lóc đứng đây cầu xin Lý Hướng Bắc, có một khoảnh khắc cô cảm thấy mình thật t.h.ả.m hại, chẳng khác gì mẹ ruột mình.
Nên tỏ ra dịu dàng rộng lượng để anh ta đi? Hay là mặt ngọt tâm hiểm tiến lên giải quyết?
Đi theo anh ta, chính là đang tự hành hạ bản thân mình.
Không cần nghĩ cũng biết, ngày hôm đó dù Lý Hướng Bắc có lạnh lùng đến đâu thì cũng phải tận tâm giúp đỡ. Trên đời này có người phụ nữ nào có thể trơ mắt nhìn người đàn ông của mình ân cần chăm sóc người phụ nữ khác, mà lại còn là tình địch của mình chứ?
Cái kịch bản đó nghĩ thôi đã thấy chán ghét rồi. Cô càng không muốn đóng vai người tốt để ôm cái đống rắc rối đó vào người.
Lợi ích của nhà họ Lý thì liên quan gì đến cô? Nếu gả cho Lý Hướng Bắc mà phải chịu đựng những thứ này, cô thà bỏ quách anh ta đi cho xong. Thiên hạ thiếu gì đàn ông, việc gì phải treo cổ trên một cái cây.
Thế nhưng, khi nhìn thấy hình ảnh hai người nương tựa vào nhau trong mưa, n.g.ự.c Lý Hướng Vãn lại nhói lên đau đớn. Lúc đó, một giọng nói trong lòng bảo cô rằng: Có lần thứ nhất sẽ có lần thứ hai, cô không muốn sống như mẹ mình.
Chính vì vậy cô mới quyết tuyệt như thế, hành sự không để lại đường lui.
Hiện giờ... Lý Hướng Vãn thở dài trong lòng. Nhìn dáng vẻ thất thần của anh ta, cô sao có thể không thấy chứ? Tim cô đâu phải làm bằng đá.
Chỉ là cô vẫn do dự có nên tiếp tục hay không. Cô thực sự chán ghét cái trò tranh giành này, càng chán ghét việc phải đối phó với đám "yêu ma quỷ quái" sẽ xuất hiện không ngừng nghỉ sau này.
Lý Hướng Vãn chưa biết tính sao với Lý Hướng Bắc, nhưng với Triệu Hương Lan thì cô rất dứt khoát. Thấy Triệu Hương Lan vẫn đứng đó không nhúc nhích, cô nhạt giọng nói: “Chị Lan, em không muốn ăn chung nữa, tự mình ăn cũng tốt.”
Giống như Lâm Ngọc Trúc và Vương Tiểu Mai vậy, thực ra cũng chẳng có gì không tốt, chẳng qua là đồ ăn hơi dở một chút thôi, có gì mà không nhịn được.
Triệu Hương Lan cũng là người ghê gớm, nhìn Lý Hướng Bắc rồi lại nhìn Lý Hướng Vãn, đột nhiên ngộ ra điều gì đó. Mặt cô ta từ trắng bệch chuyển sang đỏ bừng, rồi lại cười rạng rỡ: “Chị hiểu rồi, em là chê chị làm kỳ đà cản mũi chứ gì. Em cứ nói thẳng ra là được, làm chị cứ sợ hết hồn. Vậy chị mang phần lương của chị về đây.”
