Xuyên Sách 70: Tu Dưỡng Của Một Quần Chúng Hóng Chuyện [lâm Ngọc Trúc X Thẩm Bác Quận] - Chương 150: Thăm Người Bệnh, Gặp Chuyện Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 26/02/2026 13:23
Vào ngày thứ hai nhàn rỗi không có việc gì, Lâm Ngọc Trúc nhét một nắm táo đỏ, cùng một vốc kẹo trái cây đi tìm Tiểu Cẩu Đản nhà thím Trần cách vách.
Tiểu Cẩu Đản nước mũi lòng thòng, đôi mắt to ngây thơ chớp chớp, ngốc ngốc nói: “Chị Lâm hôm đó không sao chứ? Chị với thanh niên trí thức Tiểu Tống yêu đương à? Anh ta đ.á.n.h chị hả? Hay là chị đừng yêu đương với anh ta nữa, nếu chị không tìm được ai thì cứ đợi em, lớn lên em cưới chị.”
Lâm Ngọc Trúc suýt nữa bật cười, cười tủm tỉm dỗ Tiểu Cẩu Đản nói: “Cẩu Đản nha, chuyện này con đã nói với ai rồi?”
“Chị Tiểu Mai không cho em nói ra, em chưa nói với ai hết.”
Lâm Ngọc Trúc gật đầu, dịu dàng thân thiện dỗ Tiểu Cẩu Đản nói: “Cẩu Đản của chúng ta thật ngoan, nào, chị Lâm cho con một nắm táo đỏ ăn này.”
Tiểu Cẩu Đản vừa nghe táo đỏ đôi mắt lập tức sáng lên, cười ngây ngô.
Lâm Ngọc Trúc nhét hết táo đỏ trong túi vào túi quần nhỏ của Cẩu Đản, vỗ vỗ nó rồi tiếp tục dỗ dành: “Chị Lâm không có yêu đương với thanh niên trí thức Tống đâu, chuyện này đừng có nói bậy ra ngoài nha.”
Tiểu Cẩu Đản ngửa đầu, không lớn lý giải, ai cũng nói Trư Bát Giới cõng vợ, vậy thanh niên trí thức Tống không yêu đương thì cõng chị Lâm làm gì.
Lâm Ngọc Trúc cũng không biết thằng nhóc này đang nghĩ gì, vì thế tiếp tục dỗ nó: “Con không nói bậy ra ngoài, chị sẽ cho con thêm một vốc kẹo trái cây nữa được không?”
Tiểu Cẩu Đản lúc này mới hiểu ra, không ngừng gật đầu.
Vì thế Lâm Ngọc Trúc lại cho Tiểu Cẩu Đản một vốc kẹo trái cây, Cẩu Đản lúc này cực kỳ lanh lợi nói: “Chị Lâm chị yên tâm đi, em tuyệt đối sẽ không nói bậy, chị Lâm căn bản không có yêu đương với thanh niên trí thức Tống, hôm đó anh ấy liền không có tới đâu.”
Lâm Ngọc Trúc cười tủm tỉm vuốt đầu nhỏ của Cẩu Đản, gật đầu hài lòng, nói: “Không tồi không tồi, sau này nếu ngoan ngoãn thì chị Lâm còn cho ăn ngon nữa đó, bất quá, Cẩu Đản, nếu con mà lỡ miệng nói ra, chị sẽ bắt con trả lại hết mấy thứ này đó.”
Tiểu Cẩu Đản lập tức cam đoan sẽ không nói ra, ngay cả mẹ nó cũng không nói, vì nó không có tiền mua kẹo trái cây mà trả lại chị Lâm.
Tiểu Cẩu Đản nghĩ nó không thể nhỏ tuổi như vậy đã mắc nợ rồi.
Giải quyết xong Tiểu Cẩu Đản, Lâm Ngọc Trúc cùng Vương Tiểu Mai tiếp tục lên núi hái sản vật núi rừng, mấy ngày sau, thu hoạch rất nhiều, các nàng còn tìm được một cây óc ch.ó, chỉ là bóc lớp vỏ xanh bên ngoài mà đen hết cả tay, nhìn Lý Hướng Vãn vẻ mặt ghét bỏ rời đi.
Chờ hàng khô phơi gần xong, Lâm Ngọc Trúc đựng một túi óc ch.ó, một túi hạt phỉ, lại làm thêm một túi táo đỏ, cộng thêm một đại túi gạo kê cùng nhau bỏ vào cái bao tải đi trấn trên.
Hiện tại trong tay còn lại nước đường không nhiều lắm, lại không chờ được tin của Lý Mập, Vương Tiểu Mai liền không tính toán đi trấn trên, thấy Lâm Ngọc Trúc muốn đi trấn trên, ngược lại quan tâm hỏi nàng có muốn nàng đi cùng không.
Lâm Ngọc Trúc suy nghĩ một chút, nếu thật sự xảy ra chuyện, đi cùng cũng chỉ là thêm một người bị vạ lây, còn không dễ trốn.
Không để Vương Tiểu Mai đi cùng nàng.
Lúc gửi bưu phẩm nàng còn nhét vào một tờ giấy, viết rất thẳng thừng: Mọi thứ đều ổn, đừng lo lắng, không tìm đối tượng.
Phần thừa thãi chính là một chút cũng không giải thích.
Cũng không biết Mẹ Lâm nhìn thấy tờ giấy lúc đó sẽ có cảm tưởng thế nào.
Nói lên thì không phải nàng vẫn luôn kéo dài không gửi đồ về nhà, chỉ là chưa đến vụ thu hoạch mùa thu mà đã gửi đồ thì khó tránh khỏi chọc người nghi ngờ, sau vụ thu hoạch mùa thu thì dễ nói hơn nhiều, muốn gửi cái gì cũng sẽ không đột ngột như vậy, chỉ là không thể nghĩ đến phí gửi qua bưu điện.
Trải qua cân nhắc kỹ lưỡng, Lâm Ngọc Trúc tính toán chờ đợt sóng gió này qua đi rồi mới đến chỗ mấy bác gái kia giao hàng, lần này nàng lên trấn trên ẩn ẩn cảm thấy không khí không ổn lắm.
Tổng cảm giác toàn bộ đường phố đều yên lặng hơn rất nhiều.
Không có việc gì một thân nhẹ, Lâm Ngọc Trúc tính toán trực tiếp về thôn, ở nửa đường trùng hợp đụng phải Lý Mập đang vội vàng, Lâm Ngọc Trúc nghiêng đầu gọi lại cậu ta.
Lý Mập có chút hoảng hốt dừng lại, nhìn thấy Lâm Ngọc Trúc lúc đó, mới hoàn hồn, nặng nề nói: “Em gái, em sao lại lên trấn vậy?”
Lâm Ngọc Trúc thấy cậu ta như vậy dường như có chuyện gì, hỏi: “Anh Mập không sao chứ?”
Lý Mập thở dài, nói: “Không sao, chỉ là anh tôi bị thương, giờ đang nằm viện.”
Lâm Ngọc Trúc nhịn không được kinh ngạc lên, hỏi: “Không sao chứ?”
Lý Mập lắc đầu, nói: “Tối hôm qua đã cấp cứu về rồi, sáng nay liền đã tỉnh, bác sĩ nói tỉnh rồi thì không đáng ngại, này không phải em tranh thủ lúc anh ấy ngủ về nấu chút cháo cho anh ấy, chuẩn bị đưa qua.”
Lâm Ngọc Trúc nghĩ nghĩ, nói: “Anh Mập, em đi cùng anh đến thăm anh Thẩm đi.”
Lý Mập lúc này cũng không tâm tư nghĩ nhiều cái gì, gật đầu, dẫn Lâm Ngọc Trúc đi bệnh viện.
Ở trên đường, Lâm Ngọc Trúc hỏi dò vài câu, đại khái hiểu ra mọi chuyện.
Bên nhà họ Tống và nhà họ Lưu còn sót lại mấy tên đầu sỏ lớn nhỏ, dò hỏi xuống dưới thì cũng có án mạng trong tay, những chuyện thương thiên hại lý thì làm không ít.
Những người này đều chạy trốn đến nông thôn, Thẩm Bác Quận gần đây lại bắt đầu đi khắp nơi truy tìm tung tích mấy người này.
Cứ thế mà lúc cùng cảnh sát trong ngoài phối hợp thì bị thương một chút.
Cũng may đưa đến bệnh viện kịp thời, dù lúc cấp cứu có chút nguy hiểm, nhưng xem như đã cứu được người hoàn toàn rồi.
