Xuyên Sách 70: Tu Dưỡng Của Một Quần Chúng Hóng Chuyện [lâm Ngọc Trúc X Thẩm Bác Quận] - Chương 379: Vận Đen Đeo Bám
Cập nhật lúc: 26/02/2026 22:30
Cái dáng vẻ cẩn thận đó làm đám người mặt sẹo muốn phì cười, trong lòng thầm mắng một câu: Đồ ngu...
Chương Trình lại một lần nữa đứng trước đại môn, trong lòng có chút đắn đo: Nên gõ cửa bình thường... hay là vẫn ba dài hai ngắn? Nghĩ đi nghĩ lại, thôi thì cứ theo bài cũ mà làm. Thế là hắn lại bắt đầu gõ theo nhịp ba dài hai ngắn.
Đám người bám theo phía sau: “...” Kẻ nào mà não tàn thế không biết, cách một cái sân lớn thế này mà gõ kiểu đó thì người trong nhà nghe thấy bằng niềm tin à?
Chương Trình cứ thế gõ một hồi lâu mới thấy người trong nhà ra mở. Vẫn là câu hỏi mật mã quen thuộc. Chương Trình lại một lần nữa đáp: “Thiên vương cái địa hổ.” Những ký ức không mấy tốt đẹp ùa về, lúc này nội tâm hắn phức tạp cực kỳ.
Cánh cửa mở ra, người đàn ông lộ diện vẫn cao lớn lực lưỡng, nhưng ánh mắt không sắc bén như nhóm người lúc nãy, nhìn qua là biết không cùng một giuộc với đám trong sân vừa rồi. Chương Trình thở phào nhẹ nhõm một hơi không rõ lý do. Người bên trong nghĩ thầm cuối cùng cũng chờ được người đến, chẳng nói chẳng rằng, dẫn hắn vào thẳng trong phòng.
Bên này diễn ra thuận lợi hơn Chương Trình tưởng tượng nhiều. Gã mặt sẹo thấy Chương Trình đã vào phòng, biết hắn thực sự đến tìm hộ gia đình này nên dẫn anh em quay về. Trên đường về, tên đàn em hỏi: “Anh Sẹo, bên này có cần chúng ta canh chừng nữa không?”
Mặt sẹo lắc đầu: “Về báo cáo với đại ca rồi tính tiếp.”
Sau khi nhóm người đó đi khỏi, hai gã cao lùn nhìn nhau, ánh mắt có chút nghiêm trọng, cũng xoay người rời đi.
Lúc này, Chương Trình đã trình bày ý định với đại ca trong phòng. Lão Vương ngồi trên ghế, tay xoay xoay hai viên bi thủy tinh lớn, dò xét nhìn Chương Trình rồi hỏi: “Mày nói dưới trướng mày có người? Bao nhiêu đứa?”
“Hơn ba mươi đứa, chỉ cần có nguồn hàng, tôi có thể phát triển thêm bất cứ lúc nào.”
Gã đại ca đó ánh mắt đầy ẩn ý, lại hỏi: “Vậy sau lưng mày có ai chống lưng không?”
Chương Trình ngẩn người. Lão Vương thấy hắn không hiểu, có chút khinh thường nói: “Mày tưởng tao hợp tác với Lý Hướng Bắc là vì cái gì? Tao nhìn trúng là các mối quan hệ sau lưng nó. Có chuyện gì xảy ra, người ta có thể lo liệu quan hệ, anh em vào ngồi vài ngày là ra được ngay. Còn mày, mày làm được không?”
Chương Trình nhất thời cứng họng, đầu óc xoay chuyển nhanh ch.óng, vội nói: “Thật ra đại ca phía trên tôi quan hệ với Lý Hướng Bắc không tồi, hôm nay chính anh ấy bảo tôi đến thám thính trước. Những mối quan hệ mà Lý Hướng Bắc lo được thì đại ca tôi cũng lo được. Điểm này xin ngài cứ yên tâm.”
Lão Vương xoay bi thủy tinh nhanh hơn, nheo mắt nhìn Chương Trình hồi lâu rồi lạnh lùng cười một tiếng: “Vậy thì bảo đại ca mày trực tiếp đến đây nói chuyện với tao. Muốn hợp tác mà phái một thằng đàn em đến là ý gì? Cảm thấy lão Vương này không đủ tư cách à? Lý Hướng Bắc còn chẳng dám kiêu ngạo như thế, bọn mày lấy tư cách gì mà lên mặt? Tiễn khách!”
Chương Trình nhất thời không nói được lời nào, ngay cả cơ hội giải thích cũng không có đã bị người ta đuổi ra ngoài. Cánh cửa sau lưng đóng sầm lại một cách vô tình, bao nhiêu uất ức chịu đựng suốt buổi sáng của Chương Trình suýt chút nữa bùng nổ. Đi được vài bước, hắn mới thật sự phát tiết, lao vào đá túi bụi vào chân tường, miệng không ngừng c.h.ử.i rủa.
Hắn đá hăng say đến mức không nghe thấy tiếng cửa sổ nhỏ trên tường mở ra. Một chậu nước bẩn dội thẳng từ trên xuống. Chương Trình bị dội từ đầu đến chân, lạnh thấu tim gan. Sự việc xảy ra quá đột ngột khiến hắn đứng hình tại chỗ mất vài giây. Trên đầu còn vướng mấy lá cải thối, hắn chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy một bà thím có khuôn mặt khắc nghiệt đang trừng mắt nhìn hắn, mắng xối xả: “Cái thằng ranh con này, mày chán sống rồi à mà dám đá tường nhà bà? Bà cảnh cáo mày, còn đá nữa là bà dội nước sôi đấy!”
Bà thím nói xong liền đóng sầm cửa sổ lại, Chương Trình ngay cả cơ hội mắng lại cũng không có. Đứng đó với đống lá cải trên đầu, nước nhỏ tong tong, Chương Trình trong phút chốc bỗng thấy muốn khóc...
Bị bà thím mắng cho một trận, Chương Trình cũng hết dám làm loạn, lếch thếch bộ dạng ướt sũng quay về chỗ Lý Tự Lập. Nhìn Chương Trình t.h.ả.m hại như vậy, Lý Tự Lập ngẩn người ra một lúc rồi mới vội vàng tìm quần áo sạch cho hắn thay.
Hiệu trưởng gần đây đã tỏ ý không hài lòng, Chương Trình tự biết rõ điều đó, sau khi tắm rửa sạch sẽ, hắn đành lủi thủi quay lại trường học.
Trong khi đó, hai gã cao lùn đã tìm được Thẩm Bác Quận, báo cáo lại toàn bộ những điểm kỳ quặc trong ngày hôm nay. Thẩm Bác Quận cúi đầu trầm tư hồi lâu rồi hỏi: “Những người đi ra từ căn phòng đó, các cậu còn nhớ mặt không?”
Hai người cẩn thận hồi tưởng, ấn tượng sâu sắc nhất chính là gã đàn ông có vết sẹo trên mặt. Thẩm Bác Quận lập tức bảo đồng nghiệp gọi họa sĩ đến để hai người họ mô tả lại. Trong lúc bận rộn, Thẩm Bác Quận nói với Lý Mập: “Cử hai anh em đi canh chừng chỗ đó, nói không chừng trong đó có manh mối chúng ta cần. Còn nữa, nếu bên lão Vương đã bị theo dõi thì cứ diễn kịch cho giống một chút, tìm mấy đồng nghiệp mặt lạ đóng giả làm dân buôn lậu. Thời gian tới, cứ đêm khuya thì vận chuyển hàng đến chỗ lão Vương, rồi đêm hôm sau lại vận chuyển ra. Đã diễn thì phải diễn cho tới.”
Lý Mập gật đầu, lập tức sai người đi báo tin cho lão Vương để bên đó đề phòng.
Sau khi hai gã cao lùn xong việc, họa sĩ đã vẽ xong chân dung phác thảo của gã mặt sẹo và những người khác. Thẩm Bác Quận nhìn qua rồi nói: “Tôi sẽ mang cái này lên cục, gửi cho đồng nghiệp ở các thành phố khác một bản luôn.”
