Xuyên Sách 70: Tu Dưỡng Của Một Quần Chúng Hóng Chuyện [lâm Ngọc Trúc X Thẩm Bác Quận] - Chương 410: Chị Bảo Nam? Không Có Cửa Đâu!
Cập nhật lúc: 27/02/2026 02:16
Lúc mệt mỏi ngồi nghỉ một lát cũng chẳng có ai soi mói, lắm lời.
Điều này làm Mã Đức Tài và Trương Ái Quốc nhìn mà phát thèm. Đúng là người so với người chỉ có nước vứt đi, ai bảo họ không có một người chị tốt như vậy chứ.
Trẻ con thời này đa số đều rất thật thà. Lâm Lập Dương làm việc ngoài đồng được hai ngày, làn da trắng trẻo đã bị cháy nắng bong mất một lớp da. Đôi bàn tay chưa từng làm việc nặng giờ nổi lên mấy nốt mụn nước to tướng. Lúc ăn cơm, tay cậu cứ run bần bật.
Lý Hướng Vãn nói với Lâm Ngọc Trúc: "Hay là tìm trưởng thôn, đổi cho em trai cậu việc gì nhẹ nhàng hơn chút đi?"
Lâm Ngọc Trúc quay sang hỏi ý kiến của em trai ngay.
Lâm Lập Dương không chỉ cao lớn hơn mà người cũng trưởng thành hơn nhiều, không còn là thằng nhóc choai choai chỉ biết ham chơi như lúc cô mới rời nhà họ Lâm nữa. Nghe chuyện tìm trưởng thôn nhờ vả, cậu quan tâm hỏi trước: "Có phải tốn chút 'quà cáp' không chị?"
Lâm Ngọc Trúc gật đầu. Chuyện này là đương nhiên rồi, đạo lý đối nhân xử thế mà.
Lâm Lập Dương nghe xong liền lắc đầu: "Chị ơi, em là con trai, lại đang tuổi trẻ khỏe mạnh, chịu khổ chút có đáng gì đâu." Chị cậu còn chịu khổ được, cậu chịu một chút cũng chẳng sao.
Lâm Ngọc Trúc nhún vai, tỏ ý tôn trọng ý kiến của em trai. Chịu không nổi thì tự khắc sẽ biết dùng mưu mẹo thôi. Cô cũng không thể chuyện gì cũng đứng ra sắp xếp cho cậu được, như thế chẳng hóa ra biến cậu thành "chị bảo nam" (thằng em bám váy chị) à.
Tuy nhiên cô vẫn dặn dò thêm vài câu: "Em còn nhỏ, làm việc cũng phải chú trọng lượng sức mà làm. Sức khỏe mà sụp đổ thì coi như xong hết. Biết chưa? Công điểm kiếm được ít thì ăn ít đi một tí, nếu không đủ thì có thể mượn chị mà, hai chị em mình cứ ghi sổ rõ ràng là được. Yên tâm, chỉ cần có chị ở đây, bảo đảm em sẽ được cơm no rượu say."
Lâm Ngọc Trúc rất lạc quan vỗ vỗ vai cậu em trai.
Lâm Lập Dương: "..."
Cậu nhìn chị ba của mình, chị ấy thật sự đã thay đổi quá nhiều. Trong ấn tượng của cậu, chị ba không phải là người khéo mồm khéo miệng như thế này...
Lâm Ngọc Trúc chẳng thèm quan tâm đến sự kinh ngạc của Lâm Lập Dương. Ở bên cạnh cha mẹ thì là bé ngoan, chứ ra ngoài thì trời cao biển rộng, ai mà chẳng khác. Cô là người đã rời nhà bôn ba, trải qua hơn một năm sóng gió, chẳng lẽ không cho phép tính cách "biến hóa" một chút sao? Con gái mà không đanh đá, không khôn ngoan một chút thì ở nông thôn làm sao mà sống nổi.
Còn về phẩm chất của đứa em trai này thế nào, cứ phải từ từ quan sát mới biết được. Trước mắt thấy cũng khá ổn. Quan trọng nhất là cậu biết nhóm lò, biết nấu cơm. Thế là đã tốt hơn khối người rồi. Gặp được đứa em bớt lo thế này, Lâm Ngọc Trúc cảm thấy rất an ủi.
Mất đi một lão Thẩm, lại có thêm một tiểu Lâm, cũng không tệ chút nào.
Đến lúc Lâm Lập Dương biết được chị ba của mình là một "nhân vật tầm cỡ" thế nào trong thôn, thì lúa mạch ngoài đồng cũng đã chín vàng óng ả. Nghe những câu chuyện truyền kỳ về chị mình, Lâm Lập Dương chỉ biết khô khốc nói với người khác: "Chị tôi giống tính mẹ tôi đấy." Nhưng trong lòng thì thầm kêu "trời ạ".
Mẹ cậu ở nhà suốt ngày lẩm bẩm: "Trong nhà đứa hiền lành nhất là chị ba con, chẳng biết ở ngoài có bị người ta bắt nạt không nữa."
Lâm Lập Dương nghĩ thầm, chị hai còn chẳng bằng một góc của chị ba...
Điều này cũng khiến Lâm Lập Dương càng thêm sợ chị mình, đặc biệt là mỗi khi Lâm Ngọc Trúc cười tủm tỉm.
Về phía Lâm Ngọc Trúc, cô lại thấy hơi buồn bực. Cô phát hiện mình càng đối xử ôn hòa với Lâm Lập Dương thì cậu em lại càng tỏ ra khép nép, câu nệ.
Lúc ăn cơm, Lâm Ngọc Trúc than thở với Lý Hướng Vãn và Vương Tiểu Mai: "Hai cậu xem, tớ cười dịu dàng thế này cơ mà. Sao em trai tớ cứ như thấy cọp cái mà sợ tớ thế nhỉ?"
Lý Hướng Vãn ho nhẹ một tiếng, nén cười nói: "Cô giáo Lâm này, nào, cười một cái xem nào."
Lâm Ngọc Trúc: "..."
Vương Tiểu Mai vừa nhai màn thầu vừa cười ha hả: "Cậu đúng là chẳng hiểu gì về bản thân mình cả. Còn đòi dịu dàng nữa chứ..." Thấy sắc mặt Lâm Ngọc Trúc dần trở nên âm u, Vương Tiểu Mai nấc cụt một cái rồi im bặt.
Lâm Ngọc Trúc hừ lạnh một tiếng.
Mùa gặt lúa mạch đến, các giáo viên trong trường cũng phải tham gia lao động. Lâm Ngọc Trúc thở dài thườn thượt, chẳng biết mình còn vung nổi liềm nữa không đây. Các thôn dân vẫn chia theo tổ sản xuất để làm, phía nhà trường thì tự thành một nhóm riêng, việc ai nấy làm. Thực tế so với thôn dân, công việc của giáo viên nhẹ nhàng hơn nhiều.
Đáng nhắc tới chính là nhà thím Lý Tứ. Năm nay cả nhà họ bỗng nhiên hăng hái xuống đồng lao động cực kỳ tích cực. Điều này làm trưởng thôn cảm động không thôi, còn tưởng là do mình đã cảm hóa được gia đình này. Đang tự mình đa tình thì nghe thấy thím Lý Tứ đứng giữa đồng khoe khoang khắp nơi: "Thằng Sơn Nha nhà tôi hai ngày nữa là về đến nhà rồi, làm cha làm mẹ thì phải làm gương cho con cái nó nhìn vào chứ."
Trưởng thôn lập tức tỉnh cả người. Các thôn dân thì... cạn lời.
Tạm gác lại tâm trạng vui sướng của thím Lý Tứ, nói về thím Lý ở tổ sản xuất số 3, vốn là bạn thân của thím Vương ở bếp ăn nhà trường. Thím Lý này trước đây cũng đã có vài lần "tương ái tương sát" với Lâm Ngọc Trúc. Khó khăn lắm mới mong được Lâm Ngọc Trúc đi, giờ lại lù lù xuất hiện thêm thằng em trai. Nghĩ lại những vấp váp từng chịu dưới tay Lâm Ngọc Trúc, thím ta luôn muốn tìm cách đòi lại.
Thế là sau khi được phân vào cùng một tổ, thím Lý định dùng lại chiêu cũ. Cùng một địa điểm, cùng một thời điểm. Đúng là chị em ruột có khác, Lâm Ngọc Trúc vung liềm vòng sang bên phải, còn Lâm Lập Dương thuận tay trái nên vung liềm vòng sang bên trái. Thím Lý cố tình né sang bên trái...
Nhưng vận khí của thím Lý đúng là tốt thật, lại một lần nữa lưỡi liềm chỉ sượt qua chân thím, tuyệt đối không gây ra một vết thương nhỏ nào.
Lâm Lập Dương ngượng ngùng nhe răng cười, nói: "Thím ơi, thím cứ thúc giục thế này làm cháu cuống quá, tay chân cứ loạn cả lên."
