Xuyên Sách 70: Tu Dưỡng Của Một Quần Chúng Hóng Chuyện [lâm Ngọc Trúc X Thẩm Bác Quận] - Chương 669: Kết Thúc Viên Mãn Và Ngoại Truyện Về Sơn Nha

Cập nhật lúc: 27/02/2026 10:34

Cảnh tượng ấy khiến ai nấy đều không nhịn được cười.

Lâm Ngọc Trúc nhất quyết để con ngủ bên cạnh mình. Nhìn sinh linh nhỏ bé nằm trong nôi, cô cứ thấy lòng mình lâng lâng khó tả. Trẻ sơ sinh dễ bị đầy hơi, mấy tháng đầu, hai vợ chồng đêm nào cũng thay phiên nhau dỗ dành tiểu gia hỏa. Nhìn khuôn mặt mệt mỏi của đối phương, cả hai đều xót xa, ai cũng muốn người kia được ngủ thêm một chút. Dù vất vả nhưng không khí trong nhà luôn tràn ngập hơi ấm.

Một đêm nọ, Lâm Ngọc Trúc đột nhiên bừng tỉnh. Mở mắt ra, cô thấy Thẩm Bác Quận đang tựa vào đầu giường ngủ thiếp đi, còn tiểu gia hỏa thì nằm sấp trên bụng bố, ngủ ngon lành, thỉnh thoảng còn mút mút miệng. Dáng vẻ khi ngủ đáng yêu ấy như muốn làm tan chảy trái tim người nhìn.

Lâm Ngọc Trúc nhìn cảnh tượng trước mắt với ánh mắt dịu dàng vô hạn. Cô không rời mắt khỏi khuôn mặt mệt mỏi của Thẩm Bác Quận, lòng tràn đầy tình cảm nồng nàn.

Thẩm Bác Quận vốn ngủ không sâu, vừa mở mắt ra đã theo bản năng vỗ về đứa trẻ trong lòng. Thấy tiểu gia hỏa vẫn ngủ ngon, anh thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại thấy Lâm Ngọc Trúc đang nhìn chằm chằm hai bố con, anh nhỏ giọng hỏi: “Sao em không ngủ đi? Lát nữa con tỉnh là không ngủ được đâu.”

Lâm Ngọc Trúc mỉm cười, rướn người tới, đặt một nụ hôn mềm mại lên giữa mày Thẩm Bác Quận, thì thầm: “Thẩm Bác Quận, em yêu anh.”

--- CHÍNH VĂN HOÀN ---

*Lời tác giả: Theo tôi, kết thúc chính văn như thế này là đẹp nhất. Có chồng, có con, có người thân, có bạn bè, sự nghiệp đang trên đà thăng tiến, tương lai tràn đầy hy vọng. Mọi người muốn xem ngoại truyện về ai thì cứ đề xuất nhé, tôi sẽ cố gắng viết ra.*

--- NGOẠI TRUYỆN: SƠN NHA ---

Cô giáo Lâm đi rồi, trái tim Sơn Nha như trống rỗng một nửa. Sẽ không còn ai quan tâm cậu ăn có no không, mặc có ấm không nữa. Nhưng khi nhận được thư của cô giáo Lâm, niềm vui sướng của Sơn Nha là điều mà cả đời này cậu không bao giờ quên được.

Mở lá thư ra, cậu cảm giác như cô giáo Lâm vẫn đang ở bên cạnh, hỏi han chuyện sinh hoạt và học tập của mình. Cô giáo Lâm nói với cậu rằng cậu là một nam t.ử hán, phải thử tự mình chống đỡ một mảnh trời riêng. Bài tập cô để lại cho cậu chính là: Hãy dựa vào năng lực của bản thân để viết thư trả lời cho cô.

Nhìn địa chỉ trường Đại học Bắc Kinh trong thư, Sơn Nha dường như đã tìm thấy mục tiêu mới cho cuộc đời mình. Cậu cũng muốn thi đỗ vào ngôi trường mà cô giáo Lâm đã từng học. Cậu muốn nỗ lực sống, sống để vươn tới một chân trời rộng lớn hơn.

Vào mùa đông, tuy không có gì để hái lượm nhưng trường học có chia thịt lợn cho cậu. Sơn Nha biết mẹ kế giấu thịt ở đâu. Nhân lúc cả nhà đi vắng, cậu lén lấy trộm mang lên trấn bán. Sau đó cậu dùng số tiền đó đi các thôn khác thu mua trứng gà, rồi lại bán lại trên trấn. Cứ thế đi đi lại lại, cậu kiếm thêm được vài hào.

Khi không thu mua được trứng gà, cậu lại thu mua đậu nành rồi bán cho xưởng ép dầu hoặc tiệm đậu phụ. Cứ như vậy, cậu lại có thêm vài hào bỏ túi. Cậu không sợ khổ, không sợ mệt, chỉ cần có hy vọng thì những thứ đó chẳng là gì cả.

Số tiền tích góp được ngày càng nhiều. Cô giáo Lâm từng dạy cậu rằng: “Quân bài tẩy trong tay đừng bao giờ để lộ ra ngoài”. Số tiền này chính là bài tẩy của cậu, vì thế mỗi lần về nhà, cậu đều giấu tiền thật kỹ, không ai có thể tìm thấy.

Dù việc trộm thịt lợn bị phát hiện và bị đ.á.n.h một trận nhừ t.ử, nhưng trong mắt Sơn Nha vẫn lóe lên ánh sáng của hy vọng. Lần sau lên trấn, cậu đã có dư tiền để gửi thư cho cô giáo Lâm.

Cô giáo Lâm nhanh ch.óng hồi âm, khen cậu rất giỏi, nói rằng đây là việc mà nhiều người lớn chưa chắc đã làm được. Sơn Nha nhìn thư, cười toe toét. Cô giáo Lâm giống như một ngọn đèn sáng trong đời cậu, chỉ lối dẫn đường cho cậu tiến về phía trước.

Cô giáo Lâm nói: “Gặp nghịch cảnh phải biết vươn lên, phải có sự bền bỉ”. Thế là Sơn Nha bắt đầu thử học nhảy lớp. May mắn thay, kiến thức trong sách giáo khoa đối với cậu luôn rất đơn giản.

Thỉnh thoảng cô giáo Lâm cũng gửi cho cậu một ít tài liệu học tập. Nhiệm vụ mới của cậu là làm bài và gửi đáp án lại cho cô. Sơn Nha vừa bận rộn học tập, vừa nỗ lực kiếm tiền. Thời gian trôi qua, cậu nhận ra mình chẳng còn tâm trí đâu mà đi đối phó hay đấu đá với bà mẹ kế nữa, vì cậu đơn giản là không có thời gian.

Mặc dù bà ta không ngừng nói xấu cậu với bố, nhưng đối với cậu, điều đó đã không còn quan trọng. Cậu đã trở thành một nam t.ử hán thực thụ, không cần dựa dẫm vào họ vẫn có thể sống tốt. Khi bên kia làm loạn quá mức, cậu liền nghe lời cô giáo Lâm đi tìm ông nội trưởng thôn. Quả nhiên, trưởng thôn vừa ra mặt, mẹ kế lập tức im hơi lặng tiếng.

Cô giáo Lâm nói: “Thân thể là vốn liếng của cách mạng”, không được vì học tập và kiếm tiền mà bỏ bê sức khỏe. Thế là cậu nhờ ông nội Quan dạy mình cách rèn luyện thân thể. Tuy vất vả nhưng Sơn Nha thấy mình ngày càng khỏe mạnh hơn. Sau này, ngay cả Kim Bảo – cái thằng béo ấy – cũng không đ.á.n.h lại cậu.

Chiều cao của cậu tăng lên từng ngày, ánh mắt ngày càng kiên nghị, còn người bố trong mắt cậu thì ngày một nhỏ bé, gầy gò đi. Đột nhiên một ngày, cậu nhận ra ánh mắt bố nhìn mình đã trở nên dè chừng, né tránh, còn mẹ kế cũng không dám trực tiếp gây sự nữa, thu liễm hơn nhiều. Đối với cậu, đó là một chuyện tốt.

Nhiều năm đèn sách, cậu đã vượt qua tất cả. Khi tự tin bước ra khỏi phòng thi đại học, Sơn Nha nhìn bầu trời rực rỡ nắng vàng, lòng tràn đầy niềm vui và sự kích động chưa từng có.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.