Xuyên Sách 70: Tu Dưỡng Của Một Quần Chúng Hóng Chuyện [lâm Ngọc Trúc X Thẩm Bác Quận] - Chương 79: Ai Tính Kế Ai?

Cập nhật lúc: 26/02/2026 04:22

Nếu không phải đã đói bụng, Lâm Ngọc Trúc thật muốn ngủ một giấc, thật sự là quá mệt mỏi.

Cô từ cửa hàng hệ thống mua túi tương đậu nành, lại đi vườn rau hái được hai quả cà tím.

Hiện giờ quan hệ với Vương Tiểu Mai tốt, rau trong vườn cũng tiện tay hái hơn.

(Đảo không phải chiếm tiện nghi, ngày thường hái xong, cuối tháng kết sổ, mấy hào tiền thôi mà.)

Hai ngày nay làm việc mệt, trong bụng cần chút nước luộc, Lâm Ngọc Trúc chuẩn bị làm tương cà tím.

Cà tím rửa sạch sau đó thái d.a.o, trong nồi cho dầu ăn, đem cà tím đã thái bỏ vào nồi dầu chiên, chỉ chốc lát sau mùi thơm liền bay ra.

Chờ chiên gần xong, đem nước chấm đã pha đổ vào, đậy nắp nồi hầm.

Mùi tương nồng đậm tràn ngập khắp phòng, (nếu có thể lại cho thêm chút thịt heo băm vào, món này liền càng ngon.)

Nói đến thịt heo, (heo trong không gian mọc khá quan, Lâm Ngọc Trúc chuẩn bị chờ bận xong mấy ngày này, liền g.i.ế.c heo ăn thịt.)

Trong đầu đã quy hoạch ra không ít món ăn, nghĩ nghĩ bụng liền càng thêm đói bụng…

Từ khi có nhà tranh, món chính của Lâm Ngọc Trúc cơ bản đều được hoàn thành trong không gian.

Cô cố ý mua nồi cơm điện để nấu cơm, bởi vì cô phát hiện mùi cơm nấu cũng rất thơm, bên này vừa nấu cơm, nhà bên cạnh liền như mũi ch.ó ngửi thấy mà chạy lại nhìn.

(Nghĩ nồi đất chưng cơm cũng không tiện, cô dứt khoát mua một cái nồi cơm điện, về sau việc chưng cơm này tất cả đều hoàn thành trong không gian.)

Trải nghiệm khoái cảm tiện lợi nhanh ch.óng, Lâm Ngọc Trúc một phát không thể vãn hồi, lại mua không ít đồ gia dụng nhỏ.

Cô còn cố ý mua nồi hấp, (về sau chưng màn thầu, bánh bột bắp, bánh bao linh tinh cũng làm trong không gian, cô cũng không tin, còn có thể có người cố ý tới nhìn chằm chằm cô nấu cơm!)

Chờ tương cà tím làm xong, cơm trong không gian cũng đã chín, cô làm tiểu robot giúp cô xới cơm sẵn để trên bàn, cô trực tiếp từ trong không gian lấy ra là có thể ăn.

Trừ bỏ không có thịt, bữa cơm này ăn chính là mỹ mãn, làm một ngày việc, thật là ăn cái gì cũng thấy ngon.

Chờ cơm nước xong rửa chén bát xong, Vương Tiểu Mai lại đúng lúc lại đây.

Lâm Ngọc Trúc liền bội phục Vương Tiểu Mai điểm này, (lần nào cũng có thể dẫm đúng điểm mà tới.)

“Cậu tối nay làm gì vậy, ở phòng tớ đều ngửi thấy mùi thơm, cho không ít dầu ăn phải không?”

Lâm Ngọc Trúc muốn vỗ tay cho cô ấy, “Không có gì, chỉ làm hai quả tương cà tím thôi.”

“Thế thì tốn nhiều dầu ăn lắm nha.” Vương Tiểu Mai vẻ mặt ghét bỏ nói.

“Cà tím trong vườn rau của cậu sắp già rồi đó.”

“Chờ thu hoạch vụ thu hoàn toàn hái hết, đến lúc đó muối cà tím tỏi, ai? Không đúng, tớ tới cũng không phải là cùng cậu nói cà tím, chúng ta có muốn xuống ruộng xem không, thím Lý nếu còn chưa đi, tớ đều nghĩ kỹ rồi, hai đứa mình đi nhà bà ấy chặn bà ấy, nói gì cũng phải bắt bà ấy làm xong việc.”

Lâm Ngọc Trúc lúc này mới vừa ăn no, không muốn động: “Là rảnh rỗi đến mức nào vậy? Chỉ vì hai công điểm mà nhìn bà ấy làm xong việc? Không nói đến lúc đó hai đứa mình bị đồn thành người thế nào, chỉ riêng gió lớn buổi tối này, thổi nửa đêm người chịu nổi không. Cậu có tiền mua t.h.u.ố.c trị cảm không?”

Vương Tiểu Mai nháy mắt héo: “Hai công điểm cũng là tiền nha…” (Thôi được rồi, vì cái này mà bị bệnh thì không đáng lắm.)

Lâm Ngọc Trúc vỗ vỗ cô ấy: “Không ngờ cậu còn rất nhiệt tình.”

Vương Tiểu Mai có chút chột dạ, đôi mắt đổi tới đổi lui, nhỏ giọng hỏi: “Chuyện buổi trưa… tớ tổng cảm thấy không quá thích hợp, cậu nói cho tớ nghe đi mà.”

Lâm Ngọc Trúc:……

“Vậy cậu nói nói cậu lúc trước bị các thôn dân bắt nạt như thế nào?”

Vương Tiểu Mai bĩu môi, không nói.

Không khí có chút tẻ ngắt, một lát sau, Vương Tiểu Mai từ từ nói: “Vườn rau và đất chia phần rau của tớ nha…”

Lâm Ngọc Trúc nheo lại đôi mắt, (khó trách đối với chuyện của mình lại để bụng như vậy): “Nghĩ cũng đừng nghĩ.”

Vương Tiểu Mai:…… (Cô ấy còn chưa mở miệng mà.)

“Đến lúc đó một mình sao có thể thu hoạch hết, cậu giúp tớ thu hoạch tớ chia rau cho cậu.” Vương Tiểu Mai vẻ mặt lấy lòng. (Nghĩ đến việc tách ra khỏi nhóm thanh niên trí thức cũ cũng có cái không tốt, rau trong đất không ai giúp đỡ cùng nhau thu hoạch.)

Lâm Ngọc Trúc giả ngu, (mơ tưởng dùng chút rau như vậy mà cọ sức lao động.)

Bên này đang nói chuyện rôm rả, bên ruộng đất kia, thím Lý đang run run rẩy rẩy trong gió thu dọn lúa mạch.

Dọn xong một xe còn phải đẩy đến ruộng lúa mì để phơi, người phụ trách xe đẩy vận lúa mạch hôm nay đã sớm về nhà, ai lúc này còn sẽ đến bầu bạn với bà.

Thím Lý tới tới lui lui lăn lộn ra một thân mồ hôi bị gió đêm thổi qua, cả người đ.á.n.h một cái rùng mình.

Nhịn không được hắt xì một cái, trong miệng vẫn luôn mắng Lâm Ngọc Trúc, (con bé này tâm thật tàn nhẫn, cứ thế mà vứt lúa mạch trong đất, cũng không sợ để một đêm lúa mạch bị hỏng, đến lúc đó cũng không phải là chuyện một hai công điểm.)

Trong miệng hùng hùng hổ hổ không ngừng, tay làm việc một khắc cũng không dám dừng, nếu không nhanh lên làm, chờ về nhà đều ngủ không được bao lâu, liền lại phải dậy đi làm công.

Thím Lý lúc này có chút hối hận, (sớm biết con bé này không dễ chơi, bà đã không làm như vậy.)

Ngày hôm sau làm công đi vào trong đất, Lâm Ngọc Trúc thấy trong đất sạch sẽ chỉ còn gốc lúa, liền biết thím Lý tối hôm qua đã tới và làm xong việc rồi.

Vì thế lại tìm tiểu đội trưởng một lần nữa tính công điểm, (chuyện này đều làm xong rồi, cũng không thể trừ công điểm được.)

Tiểu đội trưởng xác minh tình huống sau cũng không khó xử, nói là hắn bên này đã ghi nhớ.

Lâm Ngọc Trúc lúc này mới yên tâm, hôm nay đến phiên cô bó lúa mạch.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Sách 70: Tu Dưỡng Của Một Quần Chúng Hóng Chuyện [lâm Ngọc Trúc X Thẩm Bác Quận] - Chương 79: Chương 79: Ai Tính Kế Ai? | MonkeyD