Xuyên Sách: Bảo Bối Kiêu Ngạo Thập Niên 70 - Chương 612
Cập nhật lúc: 27/03/2026 08:23
Đàn ông suy cho cùng vẫn là sinh vật cảm quan, hồi tưởng lại vẻ trắng trẻo mảnh mai của Trình Nặc Nặc trước kia, hơi thở anh ta bỗng chốc trầm xuống.
Trình Nặc Nặc hiểu rõ anh ta như lòng bàn tay, tựa như một con rắn lướt qua tai anh ta thầm thì: "A Yến, chỉ cần anh kết hôn với em, chúng ta vẫn có thể vui vẻ như trước. Em sẽ hầu hạ anh thật tốt, chúng ta cùng nhau quên đi những chuyện không vui trước đây được không?"
Ngón tay Trình Nặc Nặc chạm lên mặt Thẩm Yến, thô ráp, lại mang theo một mùi vị khó ngửi.
Thẩm Yến giật mình bừng tỉnh, đập vào mắt là gương mặt sát sạt của Trình Nặc Nặc. Vàng vọt xám xịt, lỗ chân lông hiện rõ mồn một. Cánh tay đang ôm lấy anh ta cũng gầy trơ xương, đâu còn chút vẻ tròn trịa của thiếu nữ.
Anh ta rùng mình một cái, theo bản năng đẩy mạnh Trình Nặc Nặc ngã nhào xuống đất.
Trình Nặc Nặc ngã mạnh xuống sàn, xương cốt như muốn rạn nứt. Cô ta ngẩng đầu lên, thấy Thẩm Yến đang liều mạng lau mặt mình: "Cô đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa! Nhìn lại xem bây giờ cô thành cái dạng gì rồi!"
Hành động này của Thẩm Yến trực tiếp châm ngòi nổ trong lòng Trình Nặc Nặc. Cô ta chỉ tay vào mình, gào lên: "Tôi thành dạng gì? Anh bây giờ chê tôi xấu sao? Tôi biến thành thế này đều là do con tiện nhân Trình Dao Dao kia hại! Là nó, là nó đã ăn cắp..."
Trình Nặc Nặc đột ngột bịt miệng.
Thẩm Yến nghi hoặc hỏi: "Dao Dao ăn cắp cái gì của cô?"
Trình Nặc Nặc thần trí không tỉnh táo chộp lấy Thẩm Yến, khẩn thiết nói: "Tôi sẽ đẹp lại thôi, A Yến, anh nhìn tôi đi, anh nhìn kỹ vào, tôi đã trắng ra rồi này."
Trời sập tối dần, vệt ráng chiều cuối cùng đỏ quạch như m.á.u hắt lên mặt Trình Nặc Nặc. Thẩm Yến nổi da gà da vịt: "Đồ điên, đồ điên! Cô đi c.h.ế.t đi!"
Anh ta hất văng Trình Nặc Nặc, quay đầu chạy biến.
Phía sau truyền đến giọng nói sắc nhọn của Trình Nặc Nặc: "Thẩm Yến, tôi dù có c.h.ế.t cũng phải kéo cả nhà anh theo đệm lưng!"
Thẩm Yến tháo chạy trối c.h.ế.t.
Trình Nặc Nặc ngồi bệt trong kho lương. Chút ráng chiều cuối cùng cũng tan biến, kho lương rộng lớn bị bóng tối đặc quánh bao trùm, giống như một chiếc l.ồ.ng giam khổng lồ.
Trình Nặc Nặc đưa ngón tay vào miệng c.ắ.n một cách đầy bệnh hoạn. Cô ta không thể trì hoãn thêm nữa, cái bụng hai ba tháng kiểu gì cũng phải lộ ra. Cô ta phải lôi kéo Thẩm Yến quay lại trước khi anh ta nảy sinh nghi ngờ, để thật sự m.a.n.g t.h.a.i con của anh ta.
Trước đây chỉ cần dựa vào chuyện nam nữ là có thể nắm thóp Thẩm Yến, nhưng giờ đây Thẩm Yến căn bản không muốn chạm vào cô ta. Trình Nặc Nặc lo âu nghĩ ngợi, tất cả là vì cô ta đã trở nên xấu xí...
Chỉ có sớm ngày lấy lại linh tuyền, Thẩm Yến mới trở lại bên cô ta, cha Trình cũng sẽ bị kéo về phía cô ta, vận mệnh của cô ta và Trình Dao Dao sẽ một lần nữa hoán đổi!
Trình Nặc Nặc c.ắ.n ngón tay đến chảy m.á.u mới khiến đầu óc bình tĩnh lại. Trình Dao Dao mỗi ngày đi làm về đều có hai con ch.ó Hàn Oánh và Trương Hiểu Phong đi theo, rất ít khi đi lẻ. Cô ta phải tính toán cho thật kỹ.
Đêm ở nông thôn rất tối, đặc biệt là khi mây đen che khuất trăng sao, cả ngôi làng như bị mực đặc bao phủ.
Trình Dao Dao thắp một ngọn đèn dầu, một mình dọn dẹp trước bếp lò. Cô vừa nhào một khối bột, dùng bột mì thượng hạng thêm nước thành khối, nhào đều, phết dầu rồi ép thành miếng mỏng, xếp từng miếng vào đĩa. Ủ nửa tiếng là có thể xuống nồi.
Cửa bếp khép hờ, ánh sáng vàng vọt hắt lên khuôn mặt thanh khiết của cô, khiến người ta liên tưởng đến câu: "Chỉ sợ đêm khuya hoa ngủ thiếp, đốt đèn soi rạng mặt hồng nhan."
Cô lau sạch bếp lò, xếp gọn đồ đạc. Lúc vừa xoay người lại trong trạng thái không chút phòng bị, một đôi tay từ phía sau ôm chầm lấy cô.
"Á!" Tiếng thét của Trình Dao Dao bị bịt kín trong miệng, hai chân đá loạn xạ.
Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai: "Cướp đây."
Trình Dao Dao ú ớ, đợi bàn tay kia dời đi, cô mới run rẩy bảo: "Tôi không có tiền, cho anh một bát mì nhé."
