Xuyên Sách Lật Đổ Nam Nữ Chính - Chương 10
Cập nhật lúc: 28/07/2026 13:05
Đáng sợ hơn nữa là, với tư cách là người phụ nữ trẻ tuổi duy nhất ở đây, tôi hiển nhiên đã lọt vào tầm ngắm của bọn chúng.
Vào cái lần bọn chúng định lôi xềnh xệch tôi vào trong phòng trong, gã đàn ông trung niên đã xuất hiện.
Gã híp đôi mắt lại, ngay trước mặt tôi, gã thẳng tay vung d.a.o rạch một đường dứt khoát cắt đứt cuống họng của gã hung thần đô con kia.
Dòng m.á.u nóng hổi phun thẳng lên mặt tôi, tôi sợ hãi đến mức ngay cả một tiếng hét cũng không thể thốt ra nổi.
Kể từ sau vụ đó, lũ tay sai đều ngoan ngoãn hẳn đi, không một ai dám có hành vi đụng tay đụng chân hay trêu ghẹo tôi nữa.
Đệm nằm ở đây lúc nào cũng ẩm ướt, nửa đêm thường xuyên có chuột chạy qua chạy lại trên người. Tôi hay bị giật mình tỉnh giấc giữa đêm, để rồi chạm ngay phải những đôi mắt xanh lè, bóng loáng của lũ chuột.
Chị Tôn ôm c.h.ặ.t lấy tôi, khẽ vỗ nhè nhẹ vào lưng tôi, giọng chị nghẹn ngào trong tiếng nấc: "Chị không biết liệu mình còn có cơ hội được nhìn thấy con gái chị lớn bằng ngần này tuổi như em hay không nữa..."
Thế nhưng, có một điều tôi vẫn luôn không tài nào hiểu nổi. Nếu như đây chính là cái số mệnh của "Pháo hôi", vậy thì tại sao mười hai người trong tổ chúng tôi, ngoại trừ tôi ra, trên đầu những người khác lại toàn là hai chữ 「Người qua đường」 xám xịt?
Ngày qua ngày lại trôi, gã đàn ông trung niên dăm ba bữa lại đến hối thúc tiến độ một lần, thời gian ngủ của chúng tôi cũng theo đó mà bị rút ngắn lại từng ngày.
Tôi đã hoàn toàn biến thành một cái máy vô hồn, kéo dài hơi tàn trong căn hầm ngầm không thấy ánh mặt trời này.
Thế nhưng, vào khoảnh khắc những tiếng quát thét lớn "Không được nhúc nhích! Ôm đầu ngồi xuống!" vang lên chấn động, đôi mắt tôi bỗng chốc sáng rực trở lại.
"Nhanh lên! Tiêu hủy chứng cứ!" Gã hung thần đi đầu gầm lên một tiếng. Mấy gã đô con lập tức luống cuống gom tất cả các ổ cứng máy tính lại một chỗ, tưới xăng lên rồi dứt khoát châm lửa đốt.
Trong làn khói lửa ngợp trời, tôi nhìn thấy một cô gái. Mặt mũi cô ấy lấm lem bùn đất, mái tóc bết bát dầu dính c.h.ặ.t vào da đầu, hốc mắt thâm quầng và hai bên má thì hóp cả lại.
Trần Đăng Hỏa chẳng màng đến ngọn lửa đang cháy, loay hoay lách qua đám đông chạy lại. Cô ấy cũng chẳng thèm bận tâm đến việc tôi đã một tháng trời không tắm rửa, không thay quần áo, cứ thế lao vào ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
"Chị tìm thấy em rồi, cuối cùng chị cũng tìm thấy em rồi!"
Giữa những tiếng ù tai nhức óc, câu nói này của chị ấy vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Một nữ cảnh sát lao đến, choàng chiếc chăn lên người tôi: "Cô bé, còn tự đi đứng được không?"
"Ha ha ha ha, các người không có chứng cứ đâu!" Gã đàn ông mắt híp bị đè nghiến dưới sàn nhìn đám cảnh sát đang bận rộn dập lửa, đắc ý cười lớn.
Linh hồn tôi như thể đến tận khoảnh khắc này mới chịu nhập về xác. Tôi khó khăn đứng thẳng dậy, dùng cuống họng khàn đặc đến lạc cả giọng mà hét lớn:
"Tôi đang phạm pháp! Tôi đang tìm cách phá hoại thị trường chứng khoán! Tôi có chứng cứ đây!"
Thứ tôi đang nắm c.h.ặ.t trong tay là một mặt dây chuyền cổ sọc. Nói chính xác hơn, đó là món quà tốt nghiệp mà Trần Đăng Hỏa đã tặng cho tôi.
Hồi đó chị ấy bảo là vô tình thấy cái món đồ mới lạ này, nhìn ngoài thì là sợi dây chuyền nhưng bên trong thực chất là một chiếc USB mini có dung lượng khá lớn, rất hợp với chuyên ngành của tôi nên đã mua tặng.
Sợi dây chuyền đó khi ấy đã ngốn của chị ấy gần ba tháng lương. Tôi còn mắng chị ấy lãng phí tiền bạc, nhưng chị ấy chỉ cười hi hi chứ không nói gì.
Thế mà chính cái mặt dây chuyền nhỏ nhoi này đã qua mặt được đợt khám xét thân thể ban đầu, giúp tôi ghi lại thành công toàn bộ tội ác diễn ra trong căn hầm ngầm này.
Hét xong câu đó, hai mắt tôi tối sầm lại rồi ngất lịm đi.
Đến khi tỉnh lại một lần nữa, thứ quanh quẩn nơi đầu mũi tôi là mùi t.h.u.ố.c khử trùng nồng nặc của bệnh viện.
Tôi đã hôn mê suốt một tuần tròn. Tôi không nhìn thấy Trần Đăng Hỏa đâu, hỏi ra mới biết chị ấy đã đi làm nhân chứng then chốt rồi.
Qua lời kể của cảnh sát, tôi mới thấu tỏ toàn bộ ngọn ngành câu chuyện. Hóa ra cái ngày tôi quay lại công ty, Trần Đăng Hỏa vì sợ tôi nghĩ quẩn rồi đi gây chuyện với công ty để đòi lại công bằng cho chị ấy, nên ngay khi chân trước tôi vừa bước lên taxi, chân sau chị ấy liền bám đuôi theo đến công ty.
Cái khoảnh khắc tôi bước lên chiếc xe bus ở bãi đỗ xe ngày hôm đó, chị ấy đã đứng ở ngay phía đối diện bên kia đường và tận mắt chứng kiến tất cả.
Chị ấy lập tức đ.á.n.h hơi thấy sự bất thường, nhưng không nhắn tin dồn dập cho tôi như mọi khi.
Lời kể của viên cảnh sát chỉ là những dòng mô tả bình thản: Trần Đăng Hỏa thu thập chứng cứ, dò tìm manh mối, tận dụng sự thuận tiện từ danh phận cựu thư ký tổng giám đốc để tìm ra những manh mối cực kỳ quan trọng, cuối cùng lùng ra được nơi chúng tôi bị giam giữ.
Thế nhưng tôi thậm chí còn không dám tưởng tượng nổi, một cô gái yếu ớt như thế thì phải trải qua những gì mới có thể hoàn thành được chuyện này.
Dương gia sụp đổ rồi.
Chứng cứ mà Trần Đăng Hỏa giao nộp quá đỗi đầy đủ và đanh thép. Không chỉ có vụ giam giữ người trái phép và thao túng thị trường chứng khoán lần này, mà còn có cả những chứng cứ về vụ cưỡng ép hiến m.á.u năm xưa, thuê người g.i.ế.c người... cùng một loạt các vụ việc đen tối khác, trực tiếp đóng đinh Dương An Trần c.h.ế.t dí tại chỗ.
So sánh ra, chút chứng cứ ít ỏi mà tôi cung cấp ngược lại chẳng còn quá quan trọng nữa.
Dương An Trần lập tức bị tống giam để chờ ngày ra tòa xét xử, toàn bộ tài sản dưới tên hắn đều bị niêm phong.
