Xuyên Sách: Nhật Ký Nuôi Con Hàng Ngày Của Vợ Chồng Công Nhân Viên Chức Thập Niên 70. - Chương 156
Cập nhật lúc: 10/01/2026 05:03
Sự nhiệt tình bất ngờ làm Tô Tuyết Trinh sửng sốt, lập tức quay đầu đáp lại: "Buổi sáng tốt lành ạ!"
Chờ cô đạp xe đi, Uông Tình cũng dắt xe chuẩn bị đi làm, cố tình đạp đến cạnh cô cười nói: "Tuyết Trinh!"
"Chị Tình."
Tô Tuyết Trinh cũng cười đáp lại.
Cốc Hồng Thanh từ nãy giờ đã chú ý đến sự tương tác của họ, khó hiểu nhíu mày. Chuyện gì thế này? Nhà họ Tiền và nhà họ Lương từ bao giờ lại thân thiết với Tô Tuyết Trinh như vậy?
Tuy nói không ảnh hưởng đến cốt truyện trong sách, nhưng cứ cảm thấy là lạ.
Có mũ che nắng, đạp xe thoải mái hơn nhiều. Tô Tuyết Trinh đạp một mạch đến bệnh viện bấm thẻ đi làm.
Đỗ Thư Tân và Sài Xuân Vũ tạm thời chưa có văn phòng riêng, hai người dùng chung một phòng ngay cạnh phòng cô. Lúc đi ngang qua Tô Tuyết Trinh liếc nhìn, thấy hai người đã đến, cô bước tới gõ cửa: "Lát nữa hỗ trợ tôi làm thủ thuật chọc dò màng phổi."
"Vâng ạ!"
Hai người đồng thời ngẩng đầu lên đáp.
Trước khi chọc dò, để tránh đ.â.m vào bàng quang, Tô Tuyết Trinh bảo đứa trẻ đi vệ sinh cho hết nước tiểu. Trước khi chính thức bắt đầu, cô nói chi tiết các bước cho người nhà bệnh nhân là Lưu Nhu nghe, thủ thuật cần có phụ huynh ở đó.
Thủ thuật không cần vào phòng phẫu thuật, có thể thực hiện ngay tại phòng bệnh. Tôn Phú Dương đi vệ sinh xong quay lại ngồi xuống, thấy trong phòng có thêm mấy người mặc áo blouse trắng, cậu bé 12 tuổi rõ ràng không ngồi yên được, căng thẳng nắm c.h.ặ.t t.a.y mẹ: "Mẹ ơi, con không muốn làm đâu."
Lưu Nhu vội vàng dỗ dành: "Đừng sợ đừng sợ, làm xong chúng ta mới khỏe được con ạ."
Tô Tuyết Trinh xoa đầu cậu bé, giọng nhẹ nhàng: "Cô đã làm chọc dò màng phổi rất nhiều lần rồi, rất có kinh nghiệm, tin tưởng cô nhé."
"Lát nữa khi bắt đầu sẽ hơi đau một chút, nhưng rất nhanh sẽ hết đau thôi. Cháu cứ ngoan ngoãn ngồi trên ghế là được. Trong quá trình làm nếu đau quá thì bảo cô nhé?"
Sốt hai tuần vẫn chưa khỏi, bụng cũng bắt đầu đau, Tôn Phú Dương đã chán ngấy những ngày uống t.h.u.ố.c. Bệnh viện khu xưởng chữa không được mới chuyển lên bệnh viện lớn này, trong lòng cậu bé cũng hiểu, e rằng chỉ có nơi này mới chữa được. Dưới sự trấn an của Tô Tuyết Trinh, cậu bé dần yên lặng lại.
Sài Xuân Vũ kiểm tra huyết áp, mạch đập và vòng bụng trước thủ thuật cho cậu bé.
Sau đó Tôn Phú Dương dưới sự hỗ trợ của Đỗ Thư Tân, từ từ thay đổi tư thế, ngồi ngược trên ghế, n.g.ự.c dựa vào lưng ghế. Tô Tuyết Trinh bình tĩnh chọn điểm chọc dò là vùng gõ đục ở n.g.ự.c, sau đó mở bộ dụng cụ chọc dò, đeo găng tay vô khuẩn, ngước mắt hỏi hai người: "Bước này cần làm gì?"
Đỗ Thư Tân nhanh nhảu đáp: "Kiểm tra xem kim chọc có thông suốt không."
Tô Tuyết Trinh gật đầu. Kiểm tra xong, cô trải khăn lỗ vô khuẩn, dùng Lidocaine 2% gây tê tại chỗ ở bờ trên xương sườn tại điểm chọc. Tay trái cố định da chỗ chọc, tay phải từ từ đ.â.m kim chọc vào. Khi xuyên qua lá thành màng phổi, cảm giác lực cản ở đầu kim biến mất rõ rệt, cho thấy đã vào đến khoang màng phổi. Cô cố định kim chọc, quan sát trạng thái của Tôn Phú Dương, nhẹ giọng dặn dò: "Bé cưng kiên trì chút nhé, chú ý đừng ho hoặc hít sâu."
Tôn Phú Dương hồn xiêu phách lạc gật đầu.
Tô Tuyết Trinh sau đó nối ống tiêm, mở kẹp bắt đầu hút dịch. Trước tiên hút một ống dịch để đưa đi xét nghiệm. Lần đầu hút dịch không nên quá nhanh, cô điều chỉnh tốc độ hút, đo lượng dịch bệnh lý chảy ra.
Lần đầu tiên thường không được vượt quá 600ml.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, mắt thấy lượng dịch hút sắp đạt 550ml, Tô Tuyết Trinh kịp thời ngừng hút, từ từ rút kim chọc ra, dùng băng dính cố định chỗ chọc, sắp xếp cho Tôn Phú Dương nằm xuống: "Động tác chậm thôi, lát nữa tạm thời đừng cử động lung tung nhé."
Hút dịch kết thúc, Tô Tuyết Trinh bắt đầu ghi chép lượng dịch rút ra, lấy mẫu bệnh phẩm đưa cho Đỗ Thư Tân, sai bảo: "Đưa đến khoa xét nghiệm đi."
Tại sao việc vặt này không bảo y tá làm?
Đỗ Thư Tân lầm bầm vài câu trong lòng rồi đưa tay ra nhận. Khoảnh khắc ngón tay chạm nhau, Tô Tuyết Trinh cũng nghe được tiếng lòng của hắn: 【 Phiền c.h.ế.t đi được, tại sao mụ này cứ sai mình làm mấy việc vô bổ thế, mình muốn lên bàn mổ cơ mà. 】
