Xuyên Sách: Nhật Ký Nuôi Con Hàng Ngày Của Vợ Chồng Công Nhân Viên Chức Thập Niên 70. - Chương 18

Cập nhật lúc: 09/01/2026 12:25

"À, đúng rồi."

Tô Tuyết Trinh gật đầu. Đồng hồ này là quà sinh nhật bố tặng năm ngoái, nhưng đi làm không được đeo, nàng lại không muốn cứ để không như vậy nên thường ngày nghỉ lôi ra đeo chơi.

Nàng nghĩ đến hôm Hứa Thanh Thanh phàn nàn chuyện vợ chồng mình giao tiếp xã hội, chủ động tìm đề tài bắt chuyện với Cốc Hồng Thanh: "Vẫn chưa chúc mừng cô chuyển đến."

"Không có gì, về sau giúp đỡ lẫn nhau nhé."

Cốc Hồng Thanh cười có lệ, trong lòng thầm niệm hiện tại chưa phải lúc từ chức kiếm tiền, phải kiên nhẫn chờ đợi cơ hội xuất hiện. Cười mở giỏ tre ra: "Đây là bánh trứng gà tôi vừa mua, mới ra lò, còn nóng hổi, biếu cô một ít."

Dù sao lần đầu gặp mặt, Tô Tuyết Trinh cũng không muốn nhận không cái gì, vội từ chối: "Cô khách sáo quá, bánh trứng gà không rẻ đâu, mang về cho cháu ăn đi."

Cốc Hồng Thanh không buông tha, giơ tay định đổ vào khay trên bàn: "Khách sáo gì chứ, ăn chút đi."

Bánh trứng gà mặt ngoài có dầu, cứ thế đổ lên khay dính dính thực sự không thích hợp. Tô Tuyết Trinh theo bản năng đưa tay ngăn lại bảo cô ta đừng đổ. Tay vừa chạm vào, lại trong giây tiếp theo nghe được tiếng lòng của cô ta: [Cái rổ bánh trứng này còn rẻ hơn cái váy trên người cô nhiều, khiêm tốn cái gì chứ, đúng là giả tạo.]

Lời này vang lên trong đầu, Tô Tuyết Trinh đột nhiên dừng lại, hậm hực thu tay về, biểu cảm có chút phức tạp.

Cốc Hồng Thanh cũng không phải thật sự đổ hết cho nàng ăn, đại khái cho sáu bảy cái liền dừng, đậy khăn lại lên rổ, treo lên cánh tay, lại nắm lấy tay nàng, ra vẻ thân thiện vỗ vỗ, lời nói thấm thía: "Tôi hiểu cả mà, gia đình công nhân viên chức không dễ dàng, về sau hai nhà chúng ta giúp đỡ nhau nhiều chút."

Tô Tuyết Trinh ngẩng đầu nhìn cô ta, nụ cười trên mặt đã nhạt đi, lễ phép đáp: "Nên làm mà."

Tay vừa chạm, tiếng lòng Cốc Hồng Thanh lại lần nữa truyền đến: [Cái mặt kẻ xui xẻo này thế mà lại sinh ra xinh đẹp phết.]

[Nếu xấu hơn chút nữa thì càng thích hợp làm nền cho chúng ta, nhưng mà so sánh thế này cũng không đủ mãnh liệt, bình hoa di động cũng được.]

Mấy cái này là cái gì với cái gì thế?

Làm nền? Bình hoa di động?

So sánh cái gì cơ?

Tô Tuyết Trinh vẻ mặt ngơ ngác tiễn Cốc Hồng Thanh ra cửa. Ngồi xuống nghĩ lại một lần tiếng lòng của cô ta cũng không nghĩ thông, dứt khoát mặc kệ, cuối cùng kết luận: Về sau ít tiếp xúc với cô ta thì hơn, cảm giác tâm địa không được tốt lắm.

Liên quan đến bánh trứng gà trên bàn nàng nhìn cũng thấy không vừa mắt, cũng không biết có phải do nghén không, nhìn là muốn nôn.

Một hồi lăn lộn này, cơn lười của Tô Tuyết Trinh bị cưỡng chế xua tan, định ra ngoài mua chút cơm về. Vừa cầm chìa khóa chuẩn bị khóa cửa, Sầm Bách từ cổng lớn đi vào, trên tay còn cầm một gói giấy. Nhìn thấy nàng chuẩn bị ra cửa thì sững lại: "Định đi đâu đấy?"

Anh vừa đi lại gần, mùi vịt quay không che giấu được bay tới. Tô Tuyết Trinh vui vẻ: "Vốn định đi mua bữa sáng."

"Mua về rồi đây."

Sầm Bách lại dắt cô vợ nhỏ vào nhà, đi xuống bếp lấy đĩa và đũa, cười nói: "Anh bảo người ta tặng thêm ít dưa chuột, vừa hay em thích ăn kèm vịt quay."

Nhìn biểu cảm anh tươi tỉnh thế này, không cần đoán cũng biết vụ án chắc chắn giải quyết thuận lợi. Tô Tuyết Trinh vừa mở gói giấy vừa hỏi: "Bắt được người rồi à?"

"Bắt được rồi."

Sầm Bách ngồi xuống, mẫn cảm nhận ra trong nhà có gì đó thay đổi. Nhìn kỹ phát hiện trên bàn bày hai cốc nước trà, sờ vào vẫn ấm, chứng tỏ khách vừa đi không lâu, cười hỏi: "Nhà có khách à?"

Tô Tuyết Trinh lấy đũa gắp một miếng dưa chuột thái sẵn, c.ắ.n giòn tan, rất thanh mát lại đưa miệng, trả lời: "Hàng xóm mới đối diện qua chơi một chuyến, biếu ít bánh trứng gà."

"Người thế nào?"

"Quái quái, dù sao em cũng không thích cô ta lắm."

Tô Tuyết Trinh lắc đầu, đã thèm từ lâu, nhanh ch.óng mở lớp bánh bắt đầu cuốn vịt quay: "Không nói chuyện cô ta nữa, anh còn chưa kể bắt được thế nào?"

"Bọn họ cướp bóc nguyên nhân đơn giản là thiếu tiền. Két sắt nhà máy hóa chất đều là tiền mặt còn dễ nói, Cung tiêu xã cướp đi toàn đồ giá trị, phần lớn là đồ cồng kềnh, không dễ mang đi, bọn họ lại không nỡ vứt, chắc chắn sẽ chọn đổi thành phiếu gạo hoặc tiền, vì thế chỉ có thể đi chợ đen. Chúng tôi bố trí bốn cảnh sát qua đó mai phục, rất nhanh liền tóm được một tên, lại bắt được một tên khác chuẩn bị bỏ trốn trên quốc lộ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Sách: Nhật Ký Nuôi Con Hàng Ngày Của Vợ Chồng Công Nhân Viên Chức Thập Niên 70. - Chương 18: Chương 18 | MonkeyD