Xuyên Sách: Nhật Ký Nuôi Con Hàng Ngày Của Vợ Chồng Công Nhân Viên Chức Thập Niên 70. - Chương 203
Cập nhật lúc: 11/01/2026 04:02
Tô Tuyết Trinh lúc này mới cẩn thận bước vào.
Phòng kho không lớn, mấy năm nay lục tục nhét thêm không ít đồ đạc. Bao tải đựng sách của Tô Tuyết Trinh bị rất nhiều đồ chèn ở tít trong cùng. Sầm Bách đưa tay dọn dẹp những thứ vướng víu sang một bên, tạo lối đi cho cô. Bây giờ mua sách không dễ, bằng không Tô Tuyết Trinh cũng chẳng nghĩ đến việc tìm lại sách cũ. Cô bịt mũi mở một cái bao tải ra, mùi ẩm mốc xộc vào mũi khiến cô ho sặc sụa. Tùy tiện mở vài cuốn xem thử, mép sách đã bị mọt gặm, nhưng chữ in vẫn còn rõ ràng. Mùi trong phòng thực sự khó ngửi, Tô Tuyết Trinh định mang ra ngoài từ từ chọn, bảo Sầm Bách: "Anh giúp em bê hai bao tải này ra ngoài, em chọn dần."
"Em ra ngoài trước đi."
Tô Tuyết Trinh đứng dậy ra ngoài trước. Sầm Bách một tay xách bao tải cô vừa chỉ, tay kia xách bao còn lại, một chuyến là xong.
Tô Tuyết Trinh bảo hắn đổ hết sách ra, ngồi xổm trên đất chọn từng cuốn một. Đa số là sách cấp hai của cô, hồi đó trường còn dạy tiếng Nga, các môn học cũng nhiều hơn, thiên về lý thuyết. Cấp hai bây giờ thì thực hành chiếm đa số. Có những cuốn bên ngoài không mua được, chỉ có thể tìm lại sách cũ cô từng dùng.
Trương Quang Hương không ngờ họ đến nên chưa kịp đi chợ mua thức ăn, chỉ có thể làm tạm mấy món có sẵn trong nhà. Bà nấu nồi cháo ngũ cốc, sau đó xào đậu nành ngâm với cá muối, cắt ít hẹ ngoài cửa sổ vào làm món trứng xào hẹ, cuối cùng xào thêm đĩa cải thảo chua ngọt.
Lúc bà nấu xong thì đôi vợ chồng trẻ vẫn đang ngồi bệt dưới đất tìm sách. Trương Quang Hương gọi: "Ăn cơm thôi! Ăn xong rồi tìm tiếp."
Tô Tuyết Trinh đi rửa tay rồi cùng Sầm Bách ngồi vào bàn. Trên bàn cơm cô chẳng đụng đũa mấy vào món đậu nành xào cá muối. Nhà năm nào cũng muối không ít thịt, duy chỉ món cá muối này là cô thực sự không ăn nổi, quá mặn và khú. Vịt muối thịt chắc nên ăn không đến nỗi quá mặn, nhưng cá này thực sự khú đến mức nuốt không trôi.
Thời buổi này nhà ai chẳng có chút đồ muối, đời này truyền đời khác, ăn từ nhỏ đến lớn, ăn quen lại thấy có phong vị riêng. Trương Quang Hương và Sầm Bách đều ăn rất ngon miệng.
Ăn xong, Sầm Bách đi rửa bát, Trương Quang Hương định đi ngủ trưa. Tô Tuyết Trinh tìm cái ghế đẩu ngồi tiếp tục chọn sách. Sầm Bách rửa bát xong kéo cô đi ngủ trưa một lát.
Tô Tuyết Trinh ngủ say, không biết qua bao lâu, bị tiếng chuông điện thoại réo rắt ngoài phòng khách đ.á.n.h thức. Sầm Bách phản ứng trước định xuống nghe máy.
Trương Quang Hương mải nghĩ đan thêm quần áo cho cháu, ngủ trưa dậy sớm, đang ngồi ở phòng khách nên nghe thấy điện thoại reo là bắt máy ngay: "A lô?"
Đầu dây bên kia là giọng nói hoảng loạn thất thanh của Tô Uyển Nhi: "Thím ơi, thím mau đến nhà cháu với, xảy ra chuyện rồi!"
"Cháu đừng vội."
Trong điện thoại thỉnh thoảng nghe thấy tiếng đập phá đồ đạc. Trương Quang Hương ngớ người: "Chuyện gì? Đến nhà nào cơ?"
Tô Uyển Nhi nói địa chỉ nhà chồng, giọng gấp gáp: "Mau đến đây đi ạ, cháu không cản được bố với các anh cháu, Văn Lực sắp bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi."
Tục ngữ có câu "trưởng tẩu như mẹ" (chị dâu cả như mẹ). Bậc trưởng bối nhà họ Tô đã qua đời nhiều năm, muốn nói hiện tại ai quản được Tô Hiển Minh thì chỉ có vợ chồng Tô Hiển Quốc, cho nên Tô Uyển Nhi mới gọi điện đến nhà họ.
Tô Hiển Minh tính tình nóng nảy, ba thằng con trai cũng học theo bố, đều có vẻ du côn. Trương Quang Hương vừa nghe địa điểm ở nhà chồng Tô Uyển Nhi, rất nhanh đã ý thức được có chuyện, trấn an: "Được rồi được rồi cháu đừng vội, thím qua ngay đây."
"Mẹ, có chuyện gì thế ạ?"
Sầm Bách đứng ở cửa, chỉ nghe nội dung bà trả lời điện thoại là biết sự tình không đơn giản. Tô Tuyết Trinh cũng vội vàng bò dậy từ trên giường.
Trương Quang Hương vào phòng thay quần áo nhanh ch.óng chuẩn bị đi, nói với họ: "Bên Uyển Nhi xảy ra chuyện, mẹ phải qua xem thế nào."
Tô Tuyết Trinh nháy mắt nhớ tới chuyện cô báo cáo với Tô Hiển Minh dạo trước, xem phản ứng này là biết Phương Văn Lực chắc chắn đã lừa hôn chọc giận nhà chú hai rồi. Cô phản ứng rất nhanh, bảo Sầm Bách đi cùng: "Tính tình chú hai con không tốt, mẹ chưa chắc đã trị được chú ấy đâu, anh đi cùng đi, đừng để xảy ra án mạng."
