Xuyên Sách: Nhật Ký Nuôi Con Hàng Ngày Của Vợ Chồng Công Nhân Viên Chức Thập Niên 70. - Chương 221

Cập nhật lúc: 11/01/2026 04:06

Bên này Sầm Bách đạp xe đạp dọc theo đường lớn tìm taxi dù. Trời lạnh thế này, lại là nửa đêm, tài xế đều đã về nhà ngủ sớm, e là chỉ có ra ga tàu hỏa mới có, nhưng đạp xe đến ga tàu ít nhất phải mất 40 phút.

Đạp năm sáu phút vẫn chưa tìm được, lòng Sầm Bách nóng như lửa đốt, tình hình ở nhà thế nào anh cũng không biết. Để tiết kiệm thời gian, anh nghĩ lại, quay đầu đi thẳng đến trạm quản lý xe taxi tư nhân.

Giờ này đèn ở trạm vẫn còn sáng, có người trực ban.

Sầm Bách vứt xe đạp xuống, đi tới gõ cửa sổ: “Chào đồng chí, cho tôi mượn xe được không? Vợ tôi sắp sinh, thực sự không tìm được xe.”

Nhân viên bên trong ôm túi sưởi đang mơ màng ngủ gật, nghe tiếng gõ cửa kính bừng tỉnh: “Chuyện gì thế?”

Sầm Bách nhắc lại: “Vợ tôi sắp sinh, không bắt được xe, muốn mượn xe một chút.”

Chuyện quá khẩn cấp, nhưng quy định rành rành ra đó, nhân viên không có quyền đồng ý, lắc đầu: “Không mượn được đâu.”

“Đồng chí châm chước giúp cho?”

“Đồng chí ơi, thật sự không được, nếu bị phát hiện là tôi bị cách chức đấy.”

Sầm Bách thất vọng quay về, cùng đường đến mức định đến cục cảnh sát mượn xe cảnh sát. Ngờ đâu vừa bước lên xe đạp, bên cạnh đột nhiên truyền đến một giọng nam: “Đội trưởng Sầm?”

Sầm Bách quay đầu lại nhìn, hơi không nhớ ra người này là ai, đạp bàn đạp định đi: “Có gì lần sau nói chuyện nhé, tôi đang có việc gấp.”

“Anh chẳng phải muốn mượn xe sao? Tôi lái cho.”

Thành Gia Mẫn lắc lắc chìa khóa trong tay: “Tôi chạy xe taxi dù ở đây mà.”

“Vậy cảm ơn anh!”

Sầm Bách không nói hai lời đi theo anh ta ngay, bỏ xe đạp vào cốp xe, ngồi lên rồi đọc địa chỉ.

Thành Gia Mẫn chạy xe taxi dù hai năm nay, đường nào cũng biết, rất nhanh đã biết phải đi đường nào, khởi động xe.

Nhìn xe chạy về hướng nhà mình, Sầm Bách nghĩ mãi không ra ấn tượng gì, đành hỏi: “Ngại quá đồng chí, tôi thực sự không nhớ ra cậu là ai.”

“Anh không nhớ cũng bình thường, mùa hè năm ngoái em trai tôi bị cướp, cuối cùng là đội trị an các anh bắt được người còn giúp tìm lại tiền.”

Lúc đó em trai Thành Gia Mẫn không chỉ bị cướp mà còn bị bọn cướp đ.â.m bị thương khắp người. Vì là rạng sáng, cả nhà họ vốn tưởng chắc chắn không tìm được thủ phạm, ai ngờ báo án chưa đến một tuần đã bắt được người.

Người phụ trách lúc đó chính là Sầm Bách. Tuy chỉ là cái bắt tay đơn giản nhưng Thành Gia Mẫn luôn nhớ ân tình của anh.

Tài xế taxi dù gặp cướp là chuyện quá phổ biến, Sầm Bách cũng không đếm xuể mình đã xử lý bao nhiêu vụ, cười gật đầu với anh ta: “Lần này thật phiền cậu quá.”

“Đừng khách sáo.”

Thành Gia Mẫn tăng ga, chỉ chốc lát sau đã chạy đến cổng đại viện. Sầm Bách xoay người xuống xe: “Vất vả chờ một lát nhé.”

“Không sao, cứ từ từ.” Thành Gia Mẫn gật đầu.

Sầm Bách lấy xe đạp từ cốp xuống, để vào trong nhà rồi vội vàng chạy lên lầu: “Xe đến rồi, mình đi bệnh viện thôi.”

“Nhanh thế á!”

3 giờ sáng, Tô Tuyết Trinh còn tưởng không thể bắt được xe nhanh thế.

“Vừa khéo gặp người quen.”

Sau chuyến đi tìm xe, Sầm Bách cuối cùng cũng khôi phục khả năng tư duy lý trí, đưa tay xoa tóc cô, đau lòng hỏi: “Đau không em?”

Thấy anh về, Tô Tuyết Trinh cảm thấy yên tâm hẳn, nhẹ giọng đáp: “Vừa nãy đau, giờ thì đỡ rồi.”

“Anh đỡ em qua đó.”

Sầm Bách từ từ đỡ cô dậy, quay lại nói với Trương Quang Hương: “Mẹ cầm đồ trước đi, cầm được bao nhiêu thì cầm, không hết con quay lại chuyến nữa.”

Túi đồ đi sinh cộng thêm quần áo cũng chẳng nặng lắm, Trương Quang Hương một mình xách hết được: “Mẹ xách hết được mà.”

Sầm Bách nhẹ nhàng đỡ cô xuống ngồi vào xe, sau khi ổn định chỗ ngồi thì quay lại kiểm tra một lần xem có bỏ sót gì không, khóa cửa rồi rời đi.

“Đồng chí, đi Bệnh viện Nhân dân nhé.” Sầm Bách nhắc nhở anh ta xuất phát.

Thành Gia Mẫn đáp "Được rồi", khởi động xe lao về phía Bệnh viện Nhân dân.

Tô Tuyết Trinh nhìn cảnh phố phường quen thuộc lùi dần về sau, cảm thán: “Lúc đi là nhà hai người, lúc về thành nhà bốn người rồi.”

Tài xế Thành Gia Mẫn ở ghế trước cười chúc mừng: “Song t.h.a.i à, chúc mừng nhé!”

Sầm Bách cảm ơn một tiếng, sự chú ý lại dồn về phía Tô Tuyết Trinh. Anh biết hai đứa con này tuy ngày thường thích đối đầu với anh nhưng những lúc mấu chốt đều rất nghe lời, lẩm bẩm: “Bố biết hai đứa ra sớm là muốn gặp bố mẹ, nhưng ngàn vạn lần không được làm mẹ vất vả quá, biết chưa?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.