Xuyên Sách: Nhật Ký Nuôi Con Hàng Ngày Của Vợ Chồng Công Nhân Viên Chức Thập Niên 70. - Chương 238
Cập nhật lúc: 11/01/2026 04:10
Hoàng Đại Phượng vội hỏi: “Thế nào hả bác sĩ? Tiểu Sơn bị bệnh gì vậy?”
“Cụ thể phải đến khoa Nhi kiểm tra thêm, nghe theo kiến nghị của bác sĩ phụ trách.”
Tô Tuyết Trinh chỉ có thể cho cô ta một số lời khuyên khác: “Đừng dùng con mắt của người lớn để quyết định bàn ăn của trẻ con. Bé bây giờ còn nhỏ, nếu người lớn đã bắt đầu thể hiện rõ ràng việc cực kỳ ghét một loại thức ăn nào đó, thì trong quá trình bị ảnh hưởng một cách vô thức, bé cũng sẽ theo bản năng tránh né loại thức ăn đó. Điều này bất lợi cho sự trưởng thành khỏe mạnh của trẻ.”
“Trẻ em và người lớn không giống nhau. Chúng ta mỗi ngày ăn nhiều chủng loại và phong phú hơn chúng, còn chúng chỉ có thể ăn những thức ăn đã qua chúng ta lựa chọn và chế biến. Chúng ta lại đối đãi tùy tiện như vậy, vô hình trung sẽ làm trẻ thiếu hụt rất nhiều dinh dưỡng cơ thể cần thiết.”
Hoàng Đại Phượng nghe hiểu rồi, Tiểu Sơn đây là cơ thể thiếu dinh dưỡng.
Mẹ chồng cô ta nghe xong vẫn còn ngơ ngác, thầm nghĩ cô bác sĩ này nói trẻ con cứ như yếu ớt lắm ấy. Nuôi đứa trẻ con thôi mà, bà ta đâu phải chưa từng nuôi, còn nuôi lớn ba đứa rồi đấy chứ! Không chỉ nuôi lớn ba đứa, mà giờ đây lại tiếp tục nuôi đến đời cháu rồi!
Trẻ con không thể chiều, chẳng phải cho cái gì thì ăn cái nấy sao. Bây giờ tốt xấu gì cũng được ăn gạo ăn mì, hồi bà ta còn bé còn phải ăn rễ cây kia kìa!
Bây giờ ăn gì không ăn gì cũng phải quản, có ăn là tốt rồi, còn kén chọn à! Quả thực coi trẻ con như b.úp bê sứ vậy.
Mẹ chồng Hoàng Đại Phượng gọi giật Tô Tuyết Trinh lại, đưa ra nghi vấn: “Bác sĩ à, cô nói thế là không đúng rồi. Cô xem nhà tôi ba đứa con đều không thích ăn hải sản, hồi bé ăn uống cũng chẳng ra sao, chẳng phải vẫn nuôi lớn đùng thế này sao!”
Thật muốn tính toán như vậy thì bà có muốn xem lại tỷ lệ c.h.ế.t yểu của trẻ em trong quá khứ cao bao nhiêu không!
Phụ nữ thời xưa đẻ sòn sòn hết lứa này đến lứa khác, ngoài việc thiếu ý thức tránh t.h.a.i ra thì một nguyên nhân chính khác là vì nhân khẩu chính là sức lao động, có người là có thể kiếm tiền. Nhưng trẻ sinh ra không có nghĩa là có thể bình an lớn lên. Đói kém, bệnh tật và đủ loại t.a.i n.ạ.n bất ngờ xảy ra thường xuyên, xác suất sống sót của trẻ sơ sinh cũng không cao. Để tránh tuyệt hậu, người thời đó chỉ có thể cố gắng đẻ nhiều một chút, dù sao vận may tốt thì cũng có đứa sống sót.
Tô Tuyết Trinh nghe vậy bước chân khựng lại, quay đầu nhìn bà ta, nhấn mạnh từng chữ: “Mỗi thế hệ có cách nuôi dạy của thế hệ đó. Quá khứ vì điều kiện sống gian khổ, không còn cách nào khác mới phải nuôi như vậy. Xưa nay vẫn thế không có nghĩa là nó đúng, không phải sao?”
“Nếu không bà nói cho tôi biết tại sao Tiểu Sơn lại tiêu chảy, loét miệng, tóc vàng hoe, vóc dáng gầy yếu? Bà vừa rồi cũng bảo Tiểu Sơn bị con dâu bà nuôi gầy như con khỉ, nếu bà cảm thấy cách nuôi này không có vấn đề, tại sao lại muốn chất vấn cô ấy?”
“Có lẽ trong một khoảng thời gian nào đó ở quá khứ, con cái của bà cũng từng trải qua những gì Tiểu Sơn đang trải qua lúc này, vậy lúc đó bà có chú ý tới hay không?”
Ba câu hỏi ngược liên tiếp, khí thế hừng hực, ép cho bà mẹ chồng Hoàng Đại Phượng lớn hơn cô nửa đời người phải toát mồ hôi hột, vẻ mặt ngượng ngùng, biện bạch: “Thì chẳng phải đều lớn cả rồi sao!”
Người có văn hóa nói chuyện đúng là khác biệt. Hoàng Đại Phượng lần đầu tiên thấy mẹ chồng mình cứng họng chịu thua, lúc này nhìn Tô Tuyết Trinh cứ như thấy hào quang tỏa ra xung quanh, liên tục cảm ơn: “Bác sĩ Tô, cảm ơn cô nhé. Chiều nay trước khi xuất viện tôi sẽ đưa Tiểu Sơn đi khoa Nhi khám.”
Tô Tuyết Trinh gật đầu với cô ta, tự rót cho mình chén nước.
Lâu Quế Lan nghe cô nói vậy, không chỉ ngẫm lại xem mình nuôi con thế nào, hình như cũng là nuôi đại khái cho lớn.
Tô Tuyết Trinh uống nước xong nằm trở lại giường. Trải qua chuyện vừa rồi, không khí trong phòng bệnh lúc này lạnh lẽo lạ thường.
Lúc này kiểm tra sức khỏe đã xong, chồng Hoàng Đại Phượng ôm con vào trước, vẻ mặt tươi tỉnh chào mọi người: “Đại Phượng, mẹ, con không sao cả, đều khỏe mạnh.”
Theo sát phía sau là Sầm Bách, đẩy Bình Bình An An đi theo sau anh ta vào, tiếp đó là Sầm Kiến Quân và Sầm Mai.
