Xuyên Sách: Nhật Ký Nuôi Con Hàng Ngày Của Vợ Chồng Công Nhân Viên Chức Thập Niên 70. - Chương 245
Cập nhật lúc: 11/01/2026 09:12
Trẻ đầy tháng không còn giống lúc mới sinh cứ ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn nữa. Thời gian thức ban ngày dài hơn hẳn, cũng biết tương tác với người lớn, trêu một cái là cười khanh khách.
Tô Uyển Nhi đi cùng bố mẹ đến. Lúc này nhìn Tô Tuyết Trinh ôm con gái trong lòng, trong lòng cô ngũ vị tạp trần, không khỏi nhớ tới lúc mình nuôi Phương Đình Đình, cũng là lúc con bé một hai tháng tuổi. Kết quả thì sao? Cô càng nghĩ càng thấy không đáng cho bản thân, tội gì phải đi nuôi con cho người khác chứ.
Cô ném những cảm xúc hỗn độn ra khỏi đầu, bước lên chúc mừng, cười nói: “Tuyết Trinh, em rể, chúc mừng hai em có được long phụng t.h.a.i nhé.”
Tô Tuyết Trinh thấy tinh thần cô ấy cũng ổn, nghĩ rằng đã sắp thoát khỏi mối quan hệ tồi tệ kia, cười dịu dàng: “Em cảm ơn chị.”
Tô Uyển Nhi nhìn trẻ con càng nhìn càng thích, đưa tay véo nhẹ má An An: “Bé An An đáng yêu quá đi.”
Bình Bình đang ở trong lòng Sầm Bách, thấy có người sờ An An, mắt dõi theo động tác tay của cô ấy. Dường như cảm nhận được giây tiếp theo bàn tay đó sẽ chạm vào mặt mình, đầu cậu bé rúc vào n.g.ự.c Sầm Bách cọ cọ muốn tránh đi.
Hai đứa trẻ tuy mới một tháng tuổi nhưng tính cách đã có sự khác biệt. Từ tiếng cười và động tác tay chân ngày thường là có thể cảm nhận được. Tiếng cười của Bình Bình lanh lảnh, cao v.út, còn An An thì dịu dàng, bình ổn hơn. Ngày thường con bé cũng không hiếu động như anh trai, có nét ngây ngô đáng yêu.
Tuy là sinh đôi nhưng hai đứa chỉ giống nhau khoảng bảy phần. Tô Uyển Nhi nghĩ sinh đôi thì phải công bằng, vươn tay cũng định sờ mặt Bình Bình. Kết quả tay vừa đưa tới, Bình Bình nghiêng đầu, giấu nửa mặt vào khuỷu tay Sầm Bách, trực tiếp né tránh tay cô ấy.
Tô Uyển Nhi vồ hụt, cũng không giận, rụt tay về: “Thông minh thật đấy, biết tránh người lạ rồi.”
Bình Bình rất nhạy cảm với mùi, mùi lạ ghé sát rất dễ khiến cậu bé bất an. Tô Tuyết Trinh cũng không ngờ cô ấy sờ An An xong còn muốn sờ Bình Bình. Thấy con trai làm chị họ mất mặt rõ ràng như vậy, cô cũng thấy ngại, vội giải thích: “Chị đừng để ý, chắc là hôm nay gặp nhiều người quá nên thằng bé mất kiên nhẫn đấy.”
Sầm Bách đổi tư thế bế ngang Bình Bình lên: “Anh thấy con cũng mệt rồi, hay là đưa con đi ngủ đi?”
Tô Tuyết Trinh nghĩ bế con xuống cũng được nửa tiếng rồi, đúng là nên về phòng ngủ nghỉ ngơi, quay sang nói với cô ấy: “Chị Uyển Nhi, em đưa con lên ngủ trước đã nhé, lát nữa chị em mình nói chuyện sau.”
Tô Uyển Nhi gật đầu: “Ừ, em đi nhanh đi.”
Tô Tuyết Trinh và Sầm Bách bế con lên lầu, cởi bỏ lớp chăn dày bên ngoài, đặt xuống giường. Hai đứa trẻ vừa nằm xuống, không còn bị chăn bông dày bó buộc, lập tức tỉnh táo hẳn, đạp chân loạn xạ.
Dưới lầu ồn ào quá, Tô Tuyết Trinh cũng không muốn xuống ngay. Nhớ tới hôm qua Lâu Quế Lan bảo Sầm Phong sẽ tới, cô hỏi một câu: “Chú Phong đợt này được nghỉ mấy ngày thế anh?”
“Chắc được hai ba ngày, hôm qua mới về.”
Sầm Bách vừa nói vừa cúi xuống trêu con. Bây giờ Bình Bình và An An đã biết bắt chước anh nói chuyện, miệng anh động đậy, miệng hai đứa cũng động đậy theo, rất vui mắt.
“Thế sao chú ấy không đi cùng mẹ qua đây?”
Lâu Quế Lan và Sầm Kiến Quân sáng sớm 7 giờ đã đến, cô em út Sầm Mai cũng đi cùng. Sầm Phong hôm qua đã về nhà, lúc này lại không đi cùng? Thế này không giống tính cách Sầm Phong chút nào.
Sầm Bách trêu con cười khanh khách không ngừng, anh cũng vui lây: “Mẹ dạo này đang ép nó đi xem mắt đấy, chắc nó sợ đến sớm quá gặp họ hàng lại bị mai mối.”
“Chú Phong giờ cấp bậc gì rồi anh?”
Lúc kết hôn, Tô Tuyết Trinh biết chú ấy là Trung úy, nhoáng cái đã hơn hai năm trôi qua, chắc là thăng chức rồi.
Sầm Bách thỉnh thoảng mỗi tháng đều gọi điện cho Sầm Phong, cũng khá nắm rõ tình hình của em trai, giọng nói đầy tự hào: “Hiện tại vẫn là Trung úy, nhưng nửa cuối năm vừa rồi chú ấy lập được một cái nhất đẳng công, chắc qua tết là lên Thượng úy thôi.”
Trẻ tuổi như vậy mà đã thăng cấp chính liên (cấp đại đội), tiền đồ vô lượng, thảo nào không ít họ hàng nhòm ngó chuyện hôn sự của chú ấy.
Hai vợ chồng đang nói chuyện về cậu em trai Sầm Phong, người vì trốn bà mối mà ru rú trong nhà đến tận 11 giờ trưa. Thấy muộn quá, sợ không đi thì thất lễ với anh chị, cậu mới vội vàng đạp xe tới.
