Xuyên Sách: Nhật Ký Nuôi Con Hàng Ngày Của Vợ Chồng Công Nhân Viên Chức Thập Niên 70. - Chương 453
Cập nhật lúc: 17/01/2026 02:01
Lăng Dao nhìn sự phân công của gia đình này, cảm giác hết sức ấm áp.
Rất nhanh đồ ăn từng đĩa từng đĩa được bưng lên, một chiếc bàn tròn lớn nháy mắt ngồi kín. Trương Quang Hương ngồi xuống xong nhìn Lăng Dao cười nói: “Đã lâu không gặp cháu, thật là càng lớn càng xinh đẹp.”
“Lát nữa ăn nhiều một chút nhé.”
Lăng Dao ngượng ngùng cười, ánh mắt như có như không liếc qua Lâu Quế Lan bên cạnh bà, nhưng rất nhanh lại dời tầm mắt: “Cháu cảm ơn dì.”
Lâu Quế Lan chỉ nghĩ cô ấy và Tô Tuyết Trinh tình cảm tốt, cũng không nghĩ gì khác, cũng chiêu đãi: “Nếm thử tay nghề của dì xem.”
Tô Hiển Quốc và Sầm Kiến Quân hai “ma men” lại tụ vào một chỗ, nhưng ngại lần trước uống quá nhiều làm trò cười, lần này hai người không uống nữa, chuyên tâm dùng bữa.
Bình Bình và An An có đồ ăn dặm riêng, sau khi lên bàn thì người lớn ăn đồ người lớn, đeo yếm vào rồi hai bé tự ăn đồ ăn dặm của mình.
Trên bàn cơm mọi người thỉnh thoảng nói chuyện phiếm việc vặt trong khu phố, một bữa cơm ăn thật sự vui vẻ tùy tính. Điều này khác hẳn với nhận thức của Lăng Dao về rất nhiều gia đình, ở thế hệ bà nội cô ấy, phụ nữ trong nhà thậm chí còn không được ngồi cùng mâm.
Hai nhà bọn họ, rõ ràng quyền tiếng nói của phụ nữ rất cao, có một đặc điểm là lúc nói chuyện phiếm sẽ không chen ngang, nói không cho uống rượu là thật sự không uống rượu.
Hành vi mà người ngoài nhìn vào thấy rất “sợ vợ”, trong mắt cô ấy lại là biểu hiện của sự yêu thương vợ con. Thảo nào Sầm Phong mỗi lần hẹn hò với cô ấy đều cảm giác phá lệ coi trọng cảm nhận của cô ấy.
Ăn cơm xong, liền tới tiết mục vạn chúng chú mục là ăn bánh kem. Người lớn dọn bàn sạch sẽ để chỗ cho bánh kem, Tô Tuyết Trinh cho Bình Bình và An An ngồi ở chính giữa, Sầm Bách thắp nến, mọi người đồng thời vỗ tay chúc phúc hai bé sinh nhật vui vẻ.
Trong mắt Bình Bình và An An phản chiếu ánh nến lấp lánh, cười tít mắt, hùa theo người lớn vỗ tay.
Tô Tuyết Trinh và Sầm Bách mỗi người hôn Bình Bình và An An một cái: “Bảo bối, sinh nhật vui vẻ!”
Bầu không khí tốt như vậy không thích hợp nói chuyện Bình Bình và An An sau này do ai chăm sóc. Lâu Quế Lan chưa nói, Trương Quang Hương cũng không chủ động đề cập, tạm thời gác lại.
Tiệc sinh nhật kết thúc, tiểu thọ tinh Bình Bình và An An mệt đến mức ngủ thiếp đi. Sầm Bách bế con lên lầu đi ngủ, Tô Tuyết Trinh ở dưới lầu tiễn khách ra cửa. Lâu Quế Lan thấy Lăng Dao chỉ có một mình, thời gian lại đã muộn thế này, chủ động hỏi cô ấy: “Cháu ở chỗ nào?”
“Chúng ta lát nữa tiễn cháu một đoạn đường, bằng không trời tối thế này cháu một mình về không an toàn.”
Tô Tuyết Trinh nghe thấy câu này trực tiếp cộng thêm mười điểm cho mẹ chồng trong lòng. Lăng Dao lúc này nghe càng cảm động, thụ sủng nhược kinh: “Nhà cháu cách đây khả năng hơi xa ạ.”
Lăng Dao nhìn chính là kiểu con dâu mà người lớn sẽ thích, rất ngoan ngoãn yên tĩnh. Lâu Quế Lan trời sinh có loại yêu thích đối với những cô gái ngoan ngoãn nội hướng như vậy, tiếp tục nói: “Vậy không sao, nhà chúng ta cách đây còn xa hơn, tiễn cháu một đoạn đường. Cháu là khách, tới chúc mừng sinh nhật Bình Bình và An An, chúng ta nhất định phải đưa cháu về nhà an toàn.”
Tô Tuyết Trinh cũng khuyên cô ấy: “Cùng về đi, bằng không bọn tớ cũng không yên tâm để cậu tự về.”
Lăng Dao gật gật đầu, độ hảo cảm đối với người nhà Sầm Phong cứ thế tăng vùn vụt.
Tô Tuyết Trinh nhìn theo bốn người đạp xe rời đi trong bóng đêm, khép cửa lại lên lầu sắp xếp quà sinh nhật của Bình Bình và An An.
Bóng đêm sâu thẳm, Sầm Kiến Quân đạp xe gióng ngang chở con gái, ghế sau ngồi Lâu Quế Lan, Lăng Dao đi theo bên cạnh, đạp xe ra khỏi đại viện.
Muốn đưa người về nhà tổng phải biết nhà ở đâu, Sầm Kiến Quân quay đầu hỏi cô ấy: “Bác sĩ Lăng, cháu ở đâu?”
“Cứ nói một tiếng là được, cái nội thành này chưa có chỗ nào chú không biết.”
Lăng Dao nhẹ giọng trả lời: “Phố Băng Hà phường Vinh Trường ạ.”
Sầm Kiến Quân vừa nghe là biết ngay, lại hỏi thêm câu: “Có phải ở gần xưởng thủy tinh Khiêu Hoa không?”
Lăng Dao cười: “Vâng ạ, xưởng thủy tinh ở ngay phố bên cạnh nhà cháu.”
Xưởng thủy tinh Khiêu Hoa là xưởng lớn, Lâu Quế Lan cũng biết, tiếp lời: “Thế cũng không xa, đạp nhanh chút thì cũng chỉ nửa tiếng.”
Rốt cuộc hai vợ chồng hiện tại còn chưa biết cô ấy chính là đối tượng của Sầm Phong, trước mắt đưa cô ấy về nhà hoàn toàn là lòng tốt, Lăng Dao lại lần nữa nói lời cảm tạ: “Làm phiền hai bác ạ.”
“Không phiền, chúng ta từ đó đi về cũng không mất bao nhiêu thời gian.”
Bọn họ một nhà ba người, tốt xấu gì cũng có hai người lớn, đi đêm không sao cả. Trên đường nhàm chán, Lâu Quế Lan lại bắt chuyện với cô ấy: “Nghe nói cháu là bác sĩ sản khoa à?”
