Xuyên Sách: Nhật Ký Nuôi Con Hàng Ngày Của Vợ Chồng Công Nhân Viên Chức Thập Niên 70. - Chương 455

Cập nhật lúc: 17/01/2026 02:02

Phải biết một chiếc Tivi màu giá hơn hai ngàn đồng đấy! Hơn nữa mua về chỉ để xem TV cũng không có tác dụng gì khác, trừ phi thật là có tiền nhàn rỗi mới có thể sẽ mua.

Người trên phố tò mò với TV quá nhiều, mãi cho đến hơn 9 giờ tối vẫn còn lục tục có người tới xem, cuối cùng Cốc Hồng Thanh thật sự chịu không nổi, tắt TV, trực tiếp khóa cửa lại.

Không phải muốn tích cóp tiền làm buôn bán sao?

Tô Tuyết Trinh vẫn luôn suy nghĩ vì sao cô ấy đột nhiên lại mua TV. Tới gần cuối tháng nhìn thấy báo chí mới biết được nguyên nhân, hóa ra ngày Tết Dương lịch hôm nay trên TV có thêm một chương trình mới, gọi là gì mà “Bản Tin Thời Sự”, mỗi ngày 7 giờ tối sẽ phát sóng trên kênh tổng hợp của Đài truyền hình Trung ương, một ngày phát hai mươi phút, tổng cộng có hai người dẫn chương trình.

Cốc Hồng Thanh có lần còn mời mọi người trong đại viện qua xem Bản Tin Thời Sự. Tô Tuyết Trinh nghe xong thấy nội dung bên trong quả thực rất phong phú, có thể từ đó biết được rất nhiều tin tức thời sự và biến hóa chính sách, thú vị hơn xem báo chí rất nhiều. Từ đó về sau mỗi đêm 7 giờ, trong đại viện thường xuyên truyền đến tiếng đọc tin tức của một nam một nữ phát thanh viên.

Qua Tết Dương lịch, Tô Tuyết Trinh vẫn luôn đợi quốc gia tuyên bố thông báo khôi phục kỳ thi nghiên cứu sinh. Ngày 10 tháng 1, cô rốt cuộc cũng thấy được thông báo của Bộ Giáo d.ụ.c trên báo.

Bên trên viết năm nay sẽ gộp tuyển sinh khóa 77, 78, độ tuổi nới lỏng đến 40 tuổi.

Phòng tuyển sinh thành phố Hồng Giang thiết lập tại khuôn viên Đại học Hồng Giang, thời gian báo danh từ ngày 20 tháng 1 bắt đầu, đến ngày 20 tháng 2 hết hạn, ngày 15 tháng 5 thống nhất thi.

Tô Tuyết Trinh có sung túc thời gian đi báo danh. Cuối tháng một, cô tìm một ngày nghỉ, mang theo hồ sơ và bằng tốt nghiệp đi báo danh.

Trương Quang Hương cũng muốn nhìn xem khuôn viên trường đại học, cùng với rốt cuộc là báo danh như thế nào, bèn kéo Bình Bình và An An đi cùng cô.

Đại học Hồng Giang cách nhà họ hơi xa, cả nhóm bèn tính toán ngồi xe buýt đi.

Bình Bình và An An rất ít ngồi xe, vừa lên xe liền biểu hiện thật sự hưng phấn, không chịu ngồi trong lòng người lớn, cứ nằng nặc đòi tự mình tìm chỗ ngồi. Tô Tuyết Trinh không còn cách nào, chỉ có thể cùng Trương Quang Hương mỗi người trông một đứa, cô trông Bình Bình nghịch ngợm hơn, Trương Quang Hương trông An An.

Bình Bình ghé mặt vào cửa sổ. Xe buýt tốc độ nhanh hơn xe đạp rất nhiều, trong quá trình chạy chỉ cảm thấy xe đạp đang không ngừng lùi về phía sau. Bình Bình vô cùng lạ lẫm kéo cô cùng xem: “Mẹ, xem kìa.”

Tô Tuyết Trinh nhìn theo tầm mắt bé, rất cổ vũ: “Mẹ thấy rồi.”

Trương Quang Hương ôm An An cho bé xem phong cảnh ngoài cửa sổ, vừa giới thiệu vừa nói: “An An cháu xem, bên kia còn có cái xe nữa kìa.”

Xe chạy một mạch, hơn nửa giờ sau tới Đại học Hồng Giang. Tô Tuyết Trinh dắt tay Bình Bình xuống xe, An An đi theo Trương Quang Hương cũng xuống xe, chạy chậm một mạch lại đây muốn dắt tay anh trai, ngửa khuôn mặt nhỏ, giọng điệu đứng đắn: “Bình Bình.”

Trương Quang Hương sửa đúng: “An An, cháu phải gọi là anh.”

An An hừ một tiếng, tiếp tục vươn tay, muốn xem Bình Bình có nắm lấy không.

Tô Tuyết Trinh nhìn phản ứng của Bình Bình. Bình Bình do dự một chút, dường như rất bất đắc dĩ với cô em gái này, tay dắt qua, An An kế hoạch thực hiện được, cười đến mắt cong cong.

Trước kia An An thường xuyên sẽ gọi anh ơi anh à, là từ sớm nhất học được trừ ba mẹ ra, hai ngày nay lại thế nào cũng không chịu gọi anh, đều là trực tiếp gọi tên Bình Bình.

Sinh đôi là bạn cùng lứa, nghĩ lại thì vốn dĩ cũng chỉ kém vài phút, vai vế không quan trọng như vậy. Tô Tuyết Trinh thấy Trương Quang Hương còn định sửa lưng cháu, khuyên một câu: “Thôi kệ đi ạ, vốn dĩ chênh lệch tuổi tác cũng không lớn, con bé muốn gọi tên thì cứ gọi tên đi.”

“Nhỡ đâu thời gian dài về sau đều không gọi anh nữa thì làm thế nào?”

Trương Quang Hương vẫn rất để ý vấn đề vai vế.

“Lanh lợi lắm đấy, lúc nào nên gọi chắc chắn sẽ gọi.”

Tô Tuyết Trinh quá hiểu hai đứa con này, lúc họ nói chuyện khích lệ, An An còn ngẩng đầu xem phản ứng của họ, đôi mắt đảo như bi ve, quỷ linh tinh quái.

Trương Quang Hương nghe xong cũng mặc kệ, hai người mỗi người đứng một bên trái phải, ở giữa dắt Bình Bình và An An, đi tới cổng Đại học Hồng Giang.

Đại học Hồng Giang xây dựng từ rất sớm, lịch sử vô cùng lâu đời, bề dày văn hóa thâm hậu.

Cổng lớn điêu khắc bằng đá, ở giữa khắc bốn chữ lớn “Đại học Hồng Giang”, hai bên trái phải là khẩu hiệu của trường, nhưng lúc này bên phải bị một tờ thông báo viết bằng b.út lông che khuất, bên trên viết sáu chữ to “Điểm báo danh nghiên cứu sinh thành phố Hồng Giang”, nét b.út cứng cáp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.