Xuyên Sách: Nhật Ký Nuôi Con Hàng Ngày Của Vợ Chồng Công Nhân Viên Chức Thập Niên 70. - Chương 459

Cập nhật lúc: 17/01/2026 11:04

Ngoài vũng m.á.u lớn nhất trên người nạn nhân, trong phòng khách còn có nhiều chỗ khác tập trung vết m.á.u và các điểm m.á.u b.ắ.n tung tóe.

Trần Tích Nguyên dùng ngón tay chấm một ít m.á.u, xoa nhẹ trên đầu ngón tay, rõ ràng cảm nhận được độ dính không đủ. Lại nhìn hướng chảy của m.á.u trong phòng khách, ông vội gọi Sầm Bách: "Tiểu Bách, mau lại đây."

"Hiện trường đã bị người ta phá hoại."

"Cái gì?"

Sầm Bách nghe xong lập tức kết thúc việc thẩm vấn bên này, giao lại cho Trịnh Văn Quyền: "Phần còn lại cậu lo nhé."

Trần Tích Nguyên đứng dậy, chỉ tay cho anh xem: "Cháu nhìn xem, từ vị trí cách cửa khoảng 1 mét, màu m.á.u trên mặt đất chuyển từ nhạt sang đậm. Góc Đông Nam địa thế hơi thấp, m.á.u chảy theo hướng đó."

"Rất có thể đã bị ai đó tạt nước."

Mã Thúy Hoa tan làm về lúc 12 giờ trưa thì phát hiện con trai c.h.ế.t trong phòng khách, hoảng sợ tột độ. Con dâu Mễ Tĩnh vốn phải ở nhà cũng không thấy đâu, theo bản năng bà liền nghĩ là cô ta đã hại c.h.ế.t con trai mình, bèn tìm đến đội trưởng công xã đòi tìm Mễ Tĩnh ra. Đặng Hải Nham khuyên bà bình tĩnh, việc này phải báo cảnh sát, nửa tiếng sau mới báo án.

Chờ đến khi họ tới nơi thì đã là 1 giờ rưỡi chiều.

"Trong điều kiện bình thường, m.á.u sẽ đông lại trong vòng 4 đến 12 phút. Nhưng cháu nhìn góc Đông Nam kia xem, có phải nhìn xa vẫn thấy đỏ lòm không? Chủ yếu là do dòng nước dồn về đó quá nhiều nên tạm thời không thể đông lại được."

Trần Tích Nguyên nhẹ giọng giải thích với anh: "Hung thủ cố ý phá hoại hiện trường để chúng ta không tìm thấy chứng cứ."

"Chẳng trách trong phòng khách lại có nhiều m.á.u như vậy."

Đối với việc trinh sát dấu vết hiện trường án mạng, pháp y bọn họ am hiểu hơn. Sầm Bách quét mắt một vòng, tặc lưỡi: "Tạt bao nhiêu nước mới có thể tạo ra lượng m.á.u lớn thế này chứ?"

"Chú thấy còn có điểm kỳ lạ khác. Diện tích lớn như vậy ít nhất phải cần 10.000ml nước, nhưng thể tích nước lớn như thế tạt xuống, gần gấp đôi lượng m.á.u người c.h.ế.t, pha loãng như vậy thì độ đậm đặc của m.á.u chắc chắn sẽ không cao như hiện trường đâu."

Trần Tích Nguyên lầm bầm: "Độ đậm đặc ở hiện trường cho dù là bị tạt nước thì vẫn rất cao."

"Nguyên nhân cái c.h.ế.t hiện tại có thể nhìn ra không chú?"

"Bên kia có cây đinh ba dính m.á.u, sau đầu có một vết c.h.é.m rất lớn, đoán chừng là bị người ta đ.á.n.h trúng đầu chảy m.á.u mà c.h.ế.t."

Vết thương khi còn sống và sau khi c.h.ế.t biểu hiện trên người nạn nhân hoàn toàn khác nhau, chỉ nhìn vào việc xuất huyết là có thể nhận ra. Trước n.g.ự.c nạn nhân Đặng Chí Thành có thể thấy vết thương hở, m.á.u chảy khá ít, hơn nữa cũng không có bất kỳ dấu hiệu sưng tấy hay nhiễm trùng nào, rõ ràng là vết thương để lại sau khi c.h.ế.t. Giọng Trần Tích Nguyên đầy ẩn ý: "Hơn nữa hung thủ hẳn là rất hận hắn ta, mấy nhát d.a.o ở bụng đều là vết thương sau khi c.h.ế.t. Người đã c.h.ế.t rồi còn ra tay tàn độc như vậy, có thể thấy khi còn sống hận thù sâu đậm đến mức nào."

"Rất có khả năng là trả thù."

Câu nói này cũng chỉ rõ hướng điều tra cho Sầm Bách —— cần phải điều tra kỹ lưỡng mạng lưới quan hệ của gia đình này.

Xem ra là một vụ án lớn rồi!

Trần Tích Nguyên thở dài một hơi, quay đầu nói với anh: "Hiện trường giao cho chú, lát nữa có phát hiện gì chú sẽ báo cho cháu."

"Cháu đi điều tra cái khác trước đi, đợi chú kiểm tra sơ bộ xong mọi người hẵng vào."

Rất nhiều tư liệu họ cần phải thu thập trước, không thể để bị phá hoại.

Sầm Bách khẽ gật đầu, cẩn thận đi ra ngoài.

Lúc này Từ Chí Hổ và Trịnh Văn Quyền đang hỏi chuyện Mã Thúy Hoa. Từ Chí Hổ viết chữ chậm nên giao cho Trịnh Văn Quyền ghi chép, còn cậu ta phụ trách hỏi. Cậu ta nhìn chằm chằm bà lão trước mặt chỉ cao chừng mét rưỡi, tay vừa cầm b.út vừa hỏi: "Khi sự việc xảy ra bà đang ở đâu?"

"Tôi đi kiếm công điểm, trưa mới về."

Mã Thúy Hoa một lòng muốn báo thù cho con trai, vô cùng phối hợp: "Trong nhà chỉ có nó và con tiện nhân Mễ Tĩnh, chắc chắn là nó hại c.h.ế.t con trai tôi, nó muốn bỏ trốn cùng tình nhân."

Mối quan hệ này cũng loạn thật đấy.

Mắt Từ Chí Hổ chớp hai cái: "Tình nhân của cô ta là ai bà biết không?"

Ánh mắt Mã Thúy Hoa như tẩm độc, giọng điệu chắc nịch: "Tôi từng thấy bọn nó viết thư cho nhau!"

Từ Chí Hổ lại hỏi: "Trong thư viết gì? Bà biết thư ở đâu không?"

"Tôi không biết chữ, là con trai tôi nói."

Mã Thúy Hoa người thấp bé, chỉ có thể ngửa đầu nhìn cậu ta: "Thư ở trong phòng ngủ của bọn nó."

"Dẫn chúng tôi qua đó."

"Đi theo tôi, phòng ngủ bên này."

Mã Thúy Hoa nói rồi dẫn họ đi, Từ Chí Hổ lầm bầm đi theo sau: "Không biết chữ mà bà dám khẳng định con dâu có tình nhân à?"

Mã Thúy Hoa liếc cậu ta một cái: "Cậu chưa kết hôn đúng không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.