Xuyên Sách: Nhật Ký Nuôi Con Hàng Ngày Của Vợ Chồng Công Nhân Viên Chức Thập Niên 70. - Chương 45
Cập nhật lúc: 09/01/2026 13:38
Đây là một màn rất thần thánh. Cảm giác mới mẻ đồng thời cũng làm anh có nhận thức sâu sắc hơn về công việc của Tô Tuyết Trinh —— bọn họ đang giành giật người từ tay T.ử Thần.
Ca phẫu thuật tiến hành rất nhanh. Đinh Minh Thành mất nửa giờ mở khí quản, xử lý một hồi cuối cùng làm Phương Lệ khôi phục hô hấp. Chúc Cát bắt đầu tiêu độc, khâu lại đầu lưỡi cho bà ta.
Đầu lưỡi gần vị trí gốc lưỡi bị c.ắ.n đứt hai phần ba, động mạch lưỡi trên bên trái gần như đứt lìa. Chúc Cát lại là tay mới, lần đầu tiên khâu đầu lưỡi, động tác cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ xảy ra sai sót gì.
Khâu vá mất khoảng một tiếng nữa. Nhìn chỉ số trên máy theo dõi mọi thứ bình thường, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Phẫu thuật kết thúc, Sầm Bách cũng đi theo ra ngoài. Ngoài phòng phẫu thuật, Từ Chí Hổ cũng đã đợi một lúc lâu: "Vừa nãy đã phân phó người đi phòng bệnh canh chừng rồi."
"Cục giao thông bên kia có tin tức gì chưa?" Trước mắt quan trọng nhất vẫn là phải bắt Dư Hồng Đào quy án.
Từ Chí Hổ lắc đầu: "Vẫn chưa."
"Ban ngày quá mạo hiểm hắn chắc không dám đi, khả năng cao nhất chính là chuyến 8 giờ tối nay."
Thành phố Hồng Giang một ngày chỉ có ba chuyến tàu hỏa, hai chuyến chạy ban ngày, duy nhất một chuyến chạy đêm chính là chuyến 8 giờ tối. Ngồi ô tô trốn thì Dư Hồng Đào càng không dám, trước mắt thành phố đều dán lệnh truy nã hắn, ô tô quá chậm, ở chung xe quá lâu nguy cơ bị người nhận ra cũng lớn.
Bất kể hắn chọn cách nào, muốn hoàn toàn rời khỏi thành phố Hồng Giang đều khó, không qua được cửa ải kiểm tra thân phận đâu.
Hai người đang trò chuyện, Đinh Minh Thành xem qua trạng thái Phương Lệ, từ phòng bệnh đi ra nói với anh: "Phẫu thuật rất thành công, các chỉ số sinh tồn đều ổn định, nhưng vì mất m.á.u quá nhiều khả năng tạm thời không thể tỉnh nhanh như vậy, ước chừng ba đến năm ngày sau mới có thể rút ống. Trong thời gian này e là bà ta không nói được."
"Cơ thể người có cơ chế bảo vệ, khi c.ắ.n lưỡi sẽ không ngừng hạ lệnh cho đại não dừng lại, thế mà còn có thể c.ắ.n thành như vậy cũng thật là một lòng muốn c.h.ế.t."
Cũng không phải một lòng muốn c.h.ế.t đâu, sợ bọn họ cảnh sát từ miệng bà ta hỏi ra bất cứ tin tức gì bất lợi cho Dư Hồng Đào thôi. Đỗ Hồng bị nhốt hai ngày cũng chưa muốn c.h.ế.t đâu.
Sầm Bách ngữ khí nghiêm túc: "Cho đến khi bà ta hồi phục chúng tôi sẽ liên tục sắp xếp người canh giữ. Người này cực kỳ giảo hoạt hung ác, cố gắng đừng để nhân viên y tế các anh tiếp xúc giao tiếp đơn độc với bà ta. Bất kể việc gì cũng phải tiến hành dưới sự giám sát của cảnh sát chúng tôi."
Thời buổi này ai không hận bọn buôn người, Đinh Minh Thành lập tức đảm bảo: "Được, chúng tôi sẽ toàn lực phối hợp công tác với cảnh sát."
Sầm Bách sau đó vào phòng bệnh, nhìn Phương Lệ còn hôn mê. Sợ bà ta lại tìm c.h.ế.t, lúc này đã sắp xếp bệnh viện còng tay chân bà ta lại, ngay cả miệng mới làm phẫu thuật xong cũng chèn đồ vào giữa hai hàm răng tránh cho bà ta lại c.ắ.n.
Sầm Bách đứng lại, dặn dò hai đội viên canh giữ: "Ngày mai tôi sẽ phái người tới thay ca, trong lúc này các cậu phải thời khắc bảo trì cảnh giác, chú ý đừng để bà ta tìm c.h.ế.t lần nữa."
Hai đội viên liên tục gật đầu: "Rõ! Đã hiểu!"
Dặn dò xong, Sầm Bách đi ra khỏi phòng bệnh. Chưa đi được vài bước, vừa ra đã đụng phải Tô Tuyết Trinh, anh kinh ngạc một thoáng: "Sao em lại tới đây?"
"Trong viện đều đồn ầm lên, nói có một bệnh nhân c.ắ.n lưỡi tự sát."
Buổi chiều trận trượng lớn như vậy, muốn không biết cũng khó. Tô Tuyết Trinh cười cười: "Vừa khéo, cùng ăn chút gì ở bệnh viện nhé?"
Sầm Bách đuổi kịp bước chân nàng. Cả ngày làm việc cường độ cao đột nhiên nghỉ ngơi khiến đầu óc anh ngược lại có chút ngơ ngác, hỏi một câu ngớ ngẩn: "Em tan làm rồi à?"
"6 giờ rưỡi rồi anh."
Tô Tuyết Trinh chỉ vào phòng bệnh: "Người bên trong tình hình thế nào rồi?"
"Mẹ của tên buôn người, cùng một giuộc với kẻ bắt cóc Tiểu Bạch."
Sầm Bách đơn giản kể với nàng công việc hôm nay: "Hiện tại chính là treo cái mạng bà ta lên, xem sau này có hỏi ra được gì không."
Vì không để bị hỏi ra mà đã muốn đi c.h.ế.t, cái này nghĩ thế nào cũng thấy e là không dễ dàng hỏi ra manh mối gì, đau đầu thật.
