Xuyên Sách: Ta Trở Thành Mẹ Của Các Đại Ma Đầu Tam Giới - Chương 50
Cập nhật lúc: 20/04/2026 00:19
Hắn chớp mắt một cái, ép xuống luồng Chung Yên Chi Lực đang lượn lờ sau đó bay về phía Vân Hướng Vãn, quấn lấy cổ tay nàng rồi lại tiếp tục nhắm mắt ngủ.
Bốn đứa trẻ đã thấy quen nên chẳng lạ lẫm gì, đã thản nhiên chấp nhận việc con rắn nhỏ màu đen là linh thú của nương mình rồi.
“Đúng rồi, các con à, bí pháp che giấu tu vi nương đưa đã học được chưa?”
Bọn trẻ quá thiên tài cũng là một loại phiền não, cho nên ngay từ ba tháng trước Vân Hướng Vãn đã đổi bí pháp che giấu tu vi từ hệ thống cho bọn trẻ tu luyện.
Nghe vậy, bọn trẻ lần lượt vận chuyển bí pháp.
“Nương, người bây giờ còn nhìn ra được tu vi thực sự của bọn con không?”
Ánh mắt Vân Hướng Vãn lần lượt lướt qua bốn đứa trẻ, sau đó một tay chống cằm, hài lòng gật gật đầu.
“Ừm, không tệ, Tiểu Thanh Ngưng Khí tầng ba, Tiểu Lăng Ngưng Khí tầng ba, Tiểu Tam nhi Ngưng Khí tầng một, Tiểu Vi Vi cũng là Ngưng Khí tầng một.”
Vân Hướng Vãn vì là Ngũ Hành Bản Nguyên Chi Thể nên có thể nhìn thấu tu vi của tất cả mọi người, dù là lão quái Nguyên Anh cũng không ngoại lệ.
Nhưng bọn trẻ sau khi tu tập bí pháp này thế mà ngay cả nàng cũng không nhìn thấu được nữa.
Đồ tốt nha.
Nay Vân Hướng Vãn coi như yên tâm rồi.
Trong tình trạng vận chuyển bí pháp, lão quái Nguyên Anh cũng không thể nhìn thấu tu vi thực sự của bọn trẻ.
“Được rồi, chúng ta rời khỏi không gian thôi.”
Vân Hướng Vãn dẫn bọn trẻ rời khỏi không gian, đồng thời còn mang theo nửa tảng thịt Hừ Hừ thú.
Trở về gian bếp nhà họ Tiêu, Vân Hướng Vãn bắt đầu phân công nhiệm vụ cho bọn trẻ.
“Tiểu Thanh, con và Tiểu Lăng chịu trách nhiệm xử lý thịt Hừ Hừ thú, nương dẫn Tiểu Tam nhi và Tiểu Vi Vi làm bánh kem.”
“Bánh kem?”
Bọn trẻ không hiểu đó là thứ gì.
“Đúng vậy, nhưng nguyên liệu có hạn, chúng ta chỉ có thể làm bản đơn giản thôi.”
Cũng may hệ thống khá ổn, còn kiếm được cả kem tươi tới.
Chưa đầy một canh giờ sau bánh kem tươi đã ra lò.
Bên kia thịt Hừ Hừ thú cũng đã xử lý xong, chỉ chờ cho lên giá nướng thôi.
Vân Hướng Vãn bưng chiếc bánh kem 12 inch lên bàn, làm ảo thuật lấy ra mấy cây nến nhỏ thắp lên.
“Tiểu Lăng, qua đây, thắp hết mấy cây nến này lên đi.”
Linh căn hệ Hỏa của Tiêu Yến Lăng còn dễ dùng hơn cả bật lửa hiện đại.
Sau khi nến được thắp lên, Vân Hướng Vãn một tay dắt Tiêu Huyền Lăng, một tay dắt Tiêu Dư Vi.
“Nếu nương không nhớ nhầm thì hôm nay là sinh nhật của hai con phải không?”
Vân Hướng Vãn cười dịu dàng rạng rỡ, nốt ruồi lệ nơi khóe mắt cũng theo đó mà thêm vài phần màu sắc.
Hai nhóc tì giật mình, sau đó là niềm xúc động vô bờ bến trào dâng.
“Cho nên hôm nay tất cả những thứ này đều là do nương đặc biệt chuẩn bị cho chúng con sao ạ?”
Trong giọng nói của Tiêu Dư Vi đã nhuốm màu tiếng khóc.
“Ái chà, tiểu thọ tinh hôm nay không được khóc nha, phải vui vẻ lên chứ.”
Vân Hướng Vãn đưa hai tay nâng khóe miệng đang trễ xuống của Tiêu Dư Vi lên.
“Vâng vâng, vui vẻ, con thực sự rất vui vẻ.
Nương, chính người đã làm cho giấc mơ của con thành hiện thực, cảm ơn người.”
Tiêu Dư Vi mãn nguyện ôm lấy eo Vân Hướng Vãn.
Thời gian qua có lẽ do tu vi tăng lên nên chiều cao của nàng cũng vọt lên khá nhanh, bây giờ đã có thể cao tới eo Vân Hướng Vãn rồi.
Lúc đầu vốn là một mầm đậu khô héo vàng vọt, nay đã vô cùng mọng nước, nhìn thôi đã thấy yêu rồi.
“Với nương đừng khách sáo.”
Vân Hướng Vãn vỗ vỗ nàng sau đó lại nói với Tiêu Huyền Lăng.
“Sao thế?
Ngẩn người ra à?
Mau lên, hai con cùng thổi nến đi.”
Hai nhóc tì nghe lời làm theo, cẩn thận thổi tắt nến, sau đó lại nghe nàng nói.
“Bây giờ, hãy nhắm mắt lại và ước một điều ước đi.”
Điều ước?
Tiêu Huyền Lăng và Tiêu Dư Vi nhìn nhau rồi đồng thời nhắm mắt lại.
Nếu nói có điều ước thì chắc chắn là hy vọng nương mãi mãi ở bên cạnh bọn họ, những ngày tháng tươi đẹp như thế này có thể tiếp tục kéo dài mãi mãi.
Sau khi các quy trình ban đầu đã xong xuôi là tới phần chia bánh kem, rồi ăn thịt nướng, vui chơi hò hét cho tới khi màn đêm buông xuống.
Cuối cùng cả gia đình ngồi xếp bằng ngoài sân, trên đầu là một vầng trăng tròn và sáng rực.
“Ngày mai thành Bạch Ngọc sẽ tổ chức một đại hội Thăng Tiên.
Các tông môn lớn đều sẽ phái tu sĩ tới, nương muốn cho các con đi tham gia.
Sau khi trở thành đệ t.ử tông môn thì con đường tu tiên của các con mới thực sự chính thức bắt đầu.”
Ngày hôm sau.
Vân Hướng Vãn đem hành lý bọn trẻ đã thu dọn xong xuôi quẳng hết vào không gian, sau đó bước ra khỏi nhà họ Tiêu.
“Nương, chúng con đi lần này có phải sẽ rất lâu mới có thể quay về không?”
Đứng trước cửa nhà, Tiêu Yến Thanh không nhịn được hỏi.
Vân Hướng Vãn đóng cửa lại, thuận tiện truyền âm cho Tiêu Ký Bạch, bảo hắn bố trí một cái cấm chế ở cửa.
Như vậy bảo hiểm kép thì chẳng ai có thể dễ dàng xông vào được nữa.
Đột nhiên nghe Tiêu Yến Thanh hỏi vậy liền thuận miệng đáp.
“Ừm, chắc vậy.”
“Vậy cha quay về sau đó có còn tìm được chúng con không?”
Tiêu Huyền Lăng có chút lo lắng nói.
“Yên tâm, không vấn đề gì đâu, ông ấy tìm được mà.”
Tiêu Ký Bạch nói hắn phải trở thành yêu thú cấp năm mới có thể hóa hình.
Nay cấp ba, còn xa lắm.
Như vậy bọn trẻ cũng yên tâm rồi.
Chỉ cần nơi nào có Vân Hướng Vãn thì nơi đó chính là nhà của bọn họ.
Cả nhóm ngồi xe ngựa tới thành Bạch Ngọc cũng chỉ mới giờ Thìn.
Cách đại hội Thăng Tiên khai mạc còn khoảng một hai canh giờ nữa.
Vân Hướng Vãn lại tới Đức Tế Đường lấy ra hai củ linh sâm năm trăm năm đổi lấy tám trăm lượng dắt trên người rồi mới rời đi.
Lúc này ngọc giản đặt trong không gian có động tĩnh.
Vân Hướng Vãn lấy ra xem là Mộ Dung Linh Nhi.
“Vãn Dạ, chẳng phải cậu định tới tham gia đại hội Thăng Tiên sao?
Người đâu rồi?”
Vân Hướng Vãn vốn định trả lời là tớ đang ở đây, nhưng nghĩ lại lần này nàng dẫn theo bọn trẻ nên phải xuất hiện bằng bộ mặt thật của mình.
Cho nên nàng chỉ có thể tùy tiện tìm một cái cớ nói mình không tới được.
Sau đó quẳng ngọc giản vào không gian rồi tiếp tục đi về phía trước.
Địa điểm tổ chức đại hội Thăng Tiên chính là ở phủ thành chủ, tới mức lúc Vân Hướng Vãn tới nơi đám lính canh ở cửa dụi mắt liên tục, còn tưởng mình nhìn lầm.
“Tiểu... tiểu thư?”
Lính canh Giáp.
“Tiểu thư gì chứ?
Tiểu thư của phủ thành chủ chúng ta là Vân Diểu Diểu.”
Lính canh Ất lập tức phản bác.
Vân Hướng Vãn gật đầu tỏ vẻ đồng tình sâu sắc.
“Đúng vậy, Vân Diểu Diểu mới là thiên kim phủ thành chủ.”
Nói xong nàng dắt bọn trẻ định bước vào phủ thành chủ, nhưng vừa mới bước tới đã bị hai tên lính canh cầm thương chặn lại.
“Đã biết rõ vậy rồi mà còn không mau rời đi?”
“Hôm nay là ngày trọng đại, không cho phép ngươi tới phá đám.
Mau mau rời đi, nếu không đừng trách ta không khách khí với ngươi.”
“Ta nhớ đại hội Thăng Tiên bất luận là tu sĩ dưới mười tám tuổi, chưa gia nhập bất kỳ tông môn nào đều có thể tham gia.”
Vân Hướng Vãn nói tới đây liền khoanh tay trước ng-ực.
“Sao thế?
Các ngươi định giả công tế tư không cho ta vào sao?”
Cái mũ “giả công tế tư” này úp xuống khiến đám lính canh vội vàng kêu oan không gánh nổi.
“Vân Hướng Vãn, cả thành Bạch Ngọc này ai mà chẳng biết ngươi là phế linh căn, căn bản không thể tu luyện.
Một phế nhân như ngươi không có tư cách tham gia đại hội Thăng Tiên.”
“Cho nên trước khi chúng ta còn có thể nói chuyện t.ử tế với ngươi thì mau rời đi đi.”
Vân Hướng Vãn cũng chẳng thèm tranh luận, đem bốn đứa trẻ đẩy tới trước mặt hai tên lính canh.
“Ta không có tư cách tham gia, nhưng bốn đứa con này của ta có thể tham gia mà.”
“Cái gì?
Ngươi?
Bốn đứa con?”
Hai tên lính canh chỉ thấy rớt cằm, dù thế nào cũng không ngờ tới Vân Hướng Vãn và mấy đứa trẻ này lại có quan hệ như vậy.
Vân Hướng Vãn mỉm cười.
“Nào, các con, biểu diễn cho hai vị thúc thúc này xem xem các con có tư cách tham gia đại hội Thăng Tiên không nào.”
Thế là Tiêu Yến Thanh đưa tay ra, lòng bàn tay lập tức nổi lên một cơn gió lốc.
Tiêu Yến Lăng cũng vô cùng ngầu lòi, một tay sấm sét một tay ngọn lửa.
Tiêu Huyền Lăng khắp người tỏa ra ánh kim quang, còn Tiêu Dư Vi là một vốc hoa nước.
“Cái này... cái này!”
Đồng t.ử lính canh Giáp chấn động kịch liệt!
Nếu hắn không nhìn lầm thì đứa lớn nhất thi triển là phong chi lực, đứa thứ hai là lôi, hỏa chi lực, con bé con là thủy chi lực.
Còn về nhóc thứ ba là linh lực thuộc tính gì thì hắn nhất thời không nhận ra được!
Nhưng nhóc đó cũng chắc chắn là thiên tài đơn linh căn rồi!
“Đừng có 'cái này' nữa, ta vào đây nhé.”
Vân Hướng Vãn nói xong dắt con đi luôn.
Hai tên lính canh tự giác lùi về hai bên nhường ra một con đường rộng thênh thang.
Đợi sau khi nhóm năm người Vân Hướng Vãn rời đi, hai người nhìn nhau không khỏi cảm thấy may mắn.
Cũng may vừa rồi bọn họ không nói lời nào quá đáng hơn.
Nếu không với thiên tư của bốn đứa trẻ đó chắc chắn sẽ tỏa sáng rực rỡ tại đại hội Thăng Tiên, việc được các đại năng tu tiên nhìn trúng thu làm đồ đệ truyền thừa là chuyện chắc như đinh đóng cột.
Nếu chọc giận bọn chúng, sau này bọn chúng trở thành đồ đệ truyền thừa của đại năng rồi quay đầu tìm tới báo thù thì ngay cả phủ thành chủ cũng chẳng giữ nổi mạng cho bọn họ đâu.
“Thú vị đấy.”
Chẳng ai biết được là trên một bức tường viện của phủ thành chủ có một nữ t.ử mặc đồ tím đang nằm nghiêng, tay cầm một bầu r-ượu hồ lô đang đầy hứng thú quan sát phía này....
Trong phủ thành chủ có một quảng trường ngoài trời to hơn cả sân bóng đ-á.
Đó là do vị thành chủ đời đầu tiên xây dựng lên để trao thêm cơ hội cho các tu sĩ thành Bạch Ngọc.
Bởi vì đại hội Thăng Tiên nha, cần phải xây dựng xong địa điểm tổ chức trước rồi mới do thành chủ các thành nộp đơn xin lên Hiệp hội tu tiên.
Đơn xin được thông qua mới có tư cách tổ chức.
“Nương, ông lão điêu khắc kia cao và hùng vĩ quá, ông ấy là ai vậy ạ?”
Vừa mới bước vào quảng trường đã nhìn thấy chính giữa dựng một bức tượng điêu khắc.
Ông lão trong bức tượng mặc trường bào, cốt cách tiên phong.
Ông nhẹ nhàng vuốt chòm râu dài, như thể giây tiếp theo sẽ cưỡi gió mà đi vậy.
Tiêu Dư Vi lần đầu nhìn thấy liền dắt tay Vân Hướng Vãn tò mò hỏi.
“Bức tượng đó chính là vị thành chủ đầu tiên của thành Bạch Ngọc chúng ta, là một ông lão rất tốt bụng đấy.”
Vân Hướng Vãn kiên nhẫn giảng giải nhỏ nhẹ cho bọn trẻ về truyền kỳ của vị thành chủ đời đầu.
Thành Bạch Ngọc nằm ở vùng biên thùy của đại lục Thánh Lâm, thực lực tổng thể nằm ở mức cuối bảng, thành chủ đời đầu vì cái tư cách này đã tốn không ít tâm sức.
Cho nên sự tích của ông mới được lưu truyền rộng rãi như vậy.
