Xuyên Sách Thành Hệ Thống Công Lược Của Phu Quân - 17

Cập nhật lúc: 21/07/2026 18:08

“Hắn có công danh cử nhân, vào ở rể Ôn gia có thể bảo vệ gia sản nhà họ Ôn không bị người khác nhòm ngó.”

“Còn tôi có thể ở bên cha mẹ, cùng họ sinh sống, cùng phát triển việc kinh doanh.”

“Hoắc Từ Khiên, tôi đã quyết định sẽ sống thật tốt ở cổ đại.”

Khi nói lời ấy, khóe môi ta thậm chí có ý cười nhạt.

“Tôi đã nhìn thấu, cũng đã đi về phía trước.”

“Người vẫn đứng yên tại chỗ là anh.”

Sắc mặt Hoắc Từ Khiên từng phần rút sạch.

Tia hy vọng cuối cùng trong mắt cũng hoàn toàn tắt.

“Người đâu.”

Ta quay đầu, không nhìn hắn nữa.

“Nếu Hoắc đại nhân muốn dự hôn lễ, vậy mời ngài đứng bên cạnh xem.”

Hai tiểu tư bước lên giữ cánh tay hắn.

Hắn không giãy giụa, chỉ trơ mắt nhìn ta và Ngô Thận Khiêm hoàn thành lạy cuối cùng.

“Lễ thành, đưa vào động phòng——”

Ta cùng Ngô Thận Khiêm bước vào phòng tân hôn.

Ánh mắt phía sau như gai đ.â.m lưng, nhưng ta không quay đầu.

Đêm sâu, sau khi tắt đèn, chúng ta vẫn mặc nguyên y phục nằm chung một giường.

Giữa hai người cách hai nắm tay, ranh giới rõ ràng.

Khi trời gần sáng, bên ngoài bỗng vang lên tiếng đập cửa gấp gáp.

“Cô nương! Không hay rồi! Hoắc đại nhân…… mất tích rồi!”

CHƯƠNG 24

Tin Hoắc Từ Khiên mất tích giống như một chậu nước lạnh dội lên cả Ôn phủ.

Ta đứng trong căn phòng trống rỗng của hắn.

Chăn được gấp ngay ngắn, trên gối còn vết m.á.u chưa khô.

Rõ ràng hắn tự mình rời đi.

Ngô Thận Khiêm đứng bên cửa, yên lặng nhìn ta, bỗng hỏi:

“Thân thể hắn không tốt, có cần đi tìm không?”

Ta lắc đầu, bước ra ngoài.

“Nếu hắn đã rời đi, có lẽ đã nghĩ thông.”

“Hắn là quan trị thủy của triều đình, sẽ không xảy ra chuyện.”

“Huống hồ chúng ta cuối cùng vẫn phải đi về phía trước, sống cuộc đời của mình.”

Ngày tháng trở lại nhịp điệu trước đây.

Mỗi ngày ta tới cửa hàng tơ lụa xem sổ sách, thỉnh thoảng bàn chuyện thư phường với Ngô Thận Khiêm.

Mẫu thân không thúc giục nữa, chỉ thỉnh thoảng thở dài, nói cuộc hôn nhân này hữu danh vô thực, không biết bao giờ mới có thể bế ngoại tôn.

Ta nói không vội, ngày tháng còn dài.

Nhưng ban đêm, thỉnh thoảng ta vẫn đứng bên cửa sổ nhìn trăng đến ngẩn người.

Ta không biết Hoắc Từ Khiên ở đâu, không biết thương thế đã khỏi chưa, không biết có uống t.h.u.ố.c đúng giờ hay không.

Mỗi khi những ý nghĩ ấy xuất hiện, ta lại ép xuống.

Ta nói với chính mình rằng hắn sống hay c.h.ế.t đều không còn liên quan tới ta.

Cho đến nửa năm sau.

Hôm ấy, ta ra ngoài thành xem lô tơ tằm mới thu.

Xe ngựa đi được nửa đường, bỗng bị một trận ồn ào bên đường thu hút.

Một đám người vây quanh, giữa họ là bia đá khắc dòng chữ “Ghi chép việc tu sửa đê sông Nam Cừ”.

Có người cao giọng đọc văn bia:

“……Hoắc Từ Khiên đích thân dẫn dân phu, ngày đêm đốc công, trải qua hơn một tháng, cuối cùng hoàn thành đê này.”

“Từ đây nước sông yên ổn, bách tính không còn lo lắng……”

Ta cứng đờ tại chỗ.

“Vị Hoắc đại nhân này quả thật là một vị quan tốt!”

Một lão nông lau nước mắt.

“Hắn kéo theo một cánh tay tàn, ngày ngày ngâm trong bùn nước.”

“Chúng ta khuyên hắn nghỉ một chút, hắn lại nói ‘nạn nước chưa trừ, ta có mặt mũi nào nghỉ ngơi’.”

“Đúng vậy, có lần hắn ho ra m.á.u vẫn cố chống đỡ, chúng ta nhìn mà đau lòng.”

Ta siết dây cương, đốt ngón tay trắng bệch.

Xe ngựa tiếp tục đi.

Qua một cánh đồng mới khai khẩn, ta thấy trên bờ ruộng có tấm biển gỗ ghi: “Ruộng khuyến nông của Hoắc Từ Khiên”.

Đi thêm nữa là một học đường mới xây, trên cửa treo tấm biển——“Từ Khiên học đường”.

Ta bỗng cảm thấy khó thở.

Nửa năm này, hắn đã chống đỡ thân thể bị đại phu nói không còn sống được bao lâu như thế nào để trị thủy, khuyến nông, mở trường?

Về sau ta mới biết, triều đình từng phái danh y tới dùng t.h.u.ố.c mạnh giữ mạng cho hắn.

Thứ t.h.u.ố.c ấy chỉ có thể kéo dài thời gian, không chữa được căn nguyên; mỗi ngày hắn gắng gượng làm việc đều đang tiêu hao quãng sống cuối cùng.

Rốt cuộc hắn muốn làm gì?

Xe ngựa dừng trước cửa hàng tơ lụa.

Ta thu suy nghĩ, đang định xuống xe, lại thấy một bóng lưng quen thuộc đứng bên kia đường.

Hoắc Từ Khiên đứng ở đó.

Hắn gầy hơn nhiều, nhưng bờ vai lại rộng hơn trước.

Hắn mặc bộ áo cũ đã giặt đến bạc màu, tóc buộc bằng trâm gỗ.

Cả người có vẻ thô ráp hơn, nhưng lại khiến người ta cảm thấy vững chãi một cách khó hiểu.

Xung quanh hắn là một nhóm bách tính.

Có người tặng trứng, có người đưa nước, hắn đều lần lượt cảm ơn.

Sau đó, hắn quay người nhìn thấy ta.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, hắn mỉm cười.

Nụ cười ấy khác trước đây.

Không còn là lấy lòng hèn mọn, không còn thăm dò dè dặt, mà là sự chắc chắn, thản nhiên, còn mang mấy phần khí chất thiếu niên.

Hắn bước về phía ta, dừng cách ba bước.

Giọng rất khẽ, lại chính xác bay tới tai ta.

“Tri Hứa, anh đã sống thật tốt.”

“Việc trị thủy đã xong, anh đã từ quan, hiện giờ tạm ở phủ bên cạnh Ôn gia.”

Ta sững lại, sau đó nghe hắn nói tiếp:

“Em từng nói chúng ta nên buông bỏ quá khứ, nhìn về phía trước.”

“Hiện giờ anh đã nhìn về phía trước rồi, là một người nhàn rỗi không còn chức vụ.”

“Tri Hứa, nghe nói cửa hàng tơ lụa của em đang tuyển người.”

“Anh có thể tới xin việc không?”

CHƯƠNG 25

Khi Hoắc Từ Khiên nói muốn xin làm chưởng quầy, ta lập tức từ chối.

“Ta không thiếu người.”

Không ngờ ngày hôm sau, phụ thân lại gọi ta tới tiền sảnh.

Hoắc Từ Khiên đã đưa ra phương án chỉnh đốn cửa hàng cùng thư tiến cử của mấy vị hương thân từng theo hắn trị thủy.

Phụ thân nhớ ơn hắn cứu sổ sách trong trận hỏa hoạn, lại nhìn ra hắn có tài, bèn chính thức thuê hắn làm quản sự ngoại viện trong ba tháng.

Tiền công, chức trách và giờ làm đều được viết rõ trên khế ước; hắn không được tự tiện vào nội viện, mọi việc cần bàn với ta đều phải có quản sự hoặc Ngô Thận Khiêm ở bên.

Ngô Thận Khiêm cũng công khai xác nhận hắn chỉ là quản sự được Ôn gia thuê, dập tắt lời đồn trong thành.

Ta tuy không muốn, nhưng phụ thân đã quyết định hợp tình hợp lý, đành để hắn thử việc.

Ngày tháng trôi qua, ta phát hiện hắn quả thật rất có tài.

Hắn mang toàn bộ phương thức tiếp thị ở hiện đại tới đây.

Chế độ hội viên biến thành “khách kim bài”, hàng giới hạn trở thành “mỗi tháng chỉ có mười xấp”, đặt trước được đổi thành “phiếu đặt vải”.

Hắn còn chia tơ lụa thành bốn bộ sưu tập theo mùa, làm may đo riêng.

Chưa tới nửa năm, danh tiếng cửa hàng tơ lụa Ôn gia đã truyền khắp Giang Nam.

Các tiểu nhị âm thầm bàn tán:

“Hoắc quản sự và đông gia phối hợp quả thật ăn ý, khó trách việc làm ăn càng ngày càng tốt.”

Khi Ngô Thận Khiêm tới cửa hàng cũng mỉm cười nói:

“Hoắc quản sự quả thật có tài. Chỉ cần hắn giữ đúng khế ước và quy củ, ta không phản đối hắn tiếp tục giúp Ôn gia.”

Ta nâng chén trà, không đáp.

Hắn dừng lại, nhìn ta một lần.

“Tri Hứa, nàng đã thay đổi.”

“Trước đây nàng hận không thể để hắn cách xa tám trượng, hiện giờ…… nàng không còn đuổi hắn nữa.”

Ta cúi đầu nhìn bọt trà trong chén, khẽ nói:

“Con người đều sẽ thay đổi.”

Ta không nói cho hắn biết vì sao mình thay đổi.

Đêm khuya hôm trước, ta tới cửa hàng lấy sổ sách.

Trên đường trở về, xe ngựa đi ngang phủ bên cạnh, ta thấy đèn trong thư phòng Hoắc Từ Khiên vẫn sáng.

Cửa sổ khép không kín; qua khe cửa, ta nhìn thấy hắn quay lưng uống t.h.u.ố.c.

Uống xong, hắn vịn bàn ho dữ dội, khăn tay đầy m.á.u.

Sáng hôm sau, ta nhờ nha hoàn quen biết bên phủ hắn xin lại bã t.h.u.ố.c với cớ muốn hỏi phương t.h.u.ố.c trị ho, rồi mang tới y quán.

Lão đại phu vê thử, thở dài.

“Thuốc kéo dài mạng.”

“Ngũ tạng đều tổn thương, khí huyết đã cạn, nhiều nhất sống thêm nửa tháng.”

Ta cầm bã t.h.u.ố.c đứng giữa đường, gió thổi toàn thân lạnh buốt.

Hắn chỉ còn nửa tháng.

Nhưng mỗi ngày vẫn bận trước bận sau trong cửa hàng, mỉm cười vẽ mẫu, nghĩ biện pháp cho ta, không bao giờ để ta nhìn thấy bệnh tình.

Kể từ đó, ta không đuổi hắn nữa.

Hắn đưa trà, ta nhận.

Hắn ăn cơm cùng ta, ta gắp thức ăn cho hắn.

Dường như hắn nhận ra điều gì.

Có lần bỗng hỏi:

“Tri Hứa, gần đây sao em không mắng anh?”

Ta nhìn gương mặt gầy gò, mỉm cười.

“Mắng mệt rồi.”

Hắn cũng cười, cười rất vui.

Nhưng vấn đề chúng ta cùng tránh né cuối cùng vẫn tới.

Chiều hôm ấy, Hoắc Từ Khiên đặt bản vẽ mẫu của mùa cuối cùng lên bàn ta.

“Kiểu dáng mùa đông năm sau đều đã thiết kế xong.”

“Em tìm một tú nương đáng tin làm theo.”

Ta nhận bản vẽ, đầu ngón tay run.

Hắn nhìn ta, bỗng khẽ nói:

“Tri Hứa, sống thật tốt.”

Đêm ấy, hắn rời đi.

Rất yên tĩnh.

Hắn ngồi trên ghế trong thư phòng, bên tay là cuốn “Phương lược kinh doanh tơ lụa Ôn gia” chưa viết xong.

Trên bàn chỉ có một phong thư:

“Tri Hứa, lần này anh không buông tay, chỉ là quá mệt.”

Ta đưa tay, khẽ khép mắt hắn.

“Hoắc Từ Khiên, lần này tôi thật sự tha thứ cho anh.”

……

Ngày đưa tang, Thanh Vu sơn đứng đầy bách tính, tiếng khóc vang trời.

Phía sau đám đông dừng một cỗ kiệu nhỏ màu trắng.

Rèm kiệu vén một góc, để lộ gương mặt trắng bệch, xinh đẹp.

Là Trường Lạc công chúa.

Nàng không bước tới, cũng không nói chuyện với ta, chỉ từ xa khẽ gật đầu, xem như chào hỏi, sau đó thả rèm kiệu, lặng lẽ rời đi.

Người đưa tang dần giải tán.

Ngô Thận Khiêm đứng bên cạnh ta, khẽ nói:

“Tri Hứa, hiện giờ việc kinh doanh của Ôn gia đã đứng đầu Giang Nam. Nàng đã làm được.”

Ta ngẩng đầu nhìn dãy núi liên miên phía xa, bỗng mỉm cười.

“Đứng đầu Giang Nam không tính là gì.”

“Tương lai còn rất dài. Sau này ta muốn đưa việc kinh doanh tới kinh thành.”

Gió thổi rơi đóa hoa trắng bên tóc mai.

Ta quay người đi xuống núi, trong tay nắm c.h.ặ.t chiếc nhẫn cưới của Hoắc Từ Khiên.

Lời thì thầm tan giữa trời đất:

“Hoắc Từ Khiên, anh ngủ thật ngon đi.”

“Tôi phải đi về phía trước.”

“Lần này thật sự đi về phía trước.”

……

Mười năm sau, ta trở thành đệ nhất phú thương triều Chu.

Không ai dám coi thường, cũng không ai dám nảy sinh ý nghĩ đen tối với ta.

Trong mười năm ấy, Ngô Thận Khiêm dùng thân phận người ở rể bảo vệ Ôn gia trước sự chèn ép của quyền quý, còn ta dùng tài lực giúp hắn mở rộng thư phường và bước vững trên quan lộ.

Khi cả hai đều có thể tự đứng vững, chúng ta thực hiện lời hứa trong bản hôn khế năm xưa, thuận hòa ký giấy hòa ly, từ phu thê hữu danh trở lại làm tri kỷ và bạn làm ăn.

Ta nhận nuôi một nữ nhi và một nam hài, cùng cha mẹ Ôn gia sống một nhà vui vẻ, hòa thuận.

Ta thật sự đã không dừng lại ở chỗ cũ, mà tiến về một tương lai tốt đẹp.

——TOÀN VĂN HOÀN——

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Sách Thành Hệ Thống Công Lược Của Phu Quân - Chương 17: 17 | MonkeyD