[xuyên Sách Tn] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 14
Cập nhật lúc: 21/03/2026 11:01
“Vừa tới chỗ Tô An Bang, chưa kịp mở miệng đã bị thằng nhóc này kéo đi.”
Đi được một quãng xa, Tô Điềm còn chưa có cơ hội mở lời, thằng nhóc này cứ thế kéo cô chạy.
“Tô An Bang, đi đâu thế, để chị nghỉ một lát đã."
Tô Điềm bị kéo chạy, hổn hển gọi một câu.
“Chuyện tốt, chị ơi, đừng bảo em không nhớ tới chị nhé, có chuyện tốt là em nghĩ tới chị đầu tiên đấy."
Thằng nhóc con này thì có chuyện tốt gì được chứ.
Vào đến núi sau, lại đi thêm một lúc nữa.
Sau đó Tô Điềm nhìn thấy mấy đứa nhóc nghịch ngợm ở phía xa, chính là đám bạn của Tô An Bang.
“An Bang, mau lên mau lên, chín rồi chín rồi."
“Sao chị cậu lại tới đây?"
“An Bang, chị cậu không đi mách lẻo chứ?"
“Không đời nào, chị tôi không phải hạng người đó."
Tô An Bang lập tức dõng dạc phản bác một câu.
Chính chủ Tô Điềm lúc này đã hiểu ra vấn đề, cô đưa mắt nhìn mấy đứa trẻ, rồi nhìn đống lửa sắp tắt bên cạnh, kề bên đó là mấy bắp ngô nướng và khoai lang nướng.
Cô cực kỳ nghi ngờ nguồn gốc của đống ngô và khoai lang này.
“Chị ơi, chia cho chị nửa bắp ngô nửa củ khoai, đừng quên chị đã hứa là em cho chị đồ ngon thì sau này chị phải dắt em qua nhà bác hai ăn đồ tốt đấy nhé."
Tô An Bang hào phóng vô cùng.
Tay vung ngô hạ, ngay sau đó trên tay Tô Điềm đã có thêm nửa củ khoai đen thui và nửa bắp ngô cháy sém.
Nhìn đồ trên tay, Tô Điềm nghiêm mặt nói một câu:
“Ăn trộm là không đúng đâu đấy."
“Ồ, thế chị đừng ăn..." nữa.
Tay vừa vươn ra định lấy lại đồ, “chát" một tiếng đã bị vỗ ngược trở về.
“Đã cho người ta rồi sao có thể lấy lại chứ?"
Tô Điềm vừa nói vừa gặm một miếng ngô.
Ôi trời ơi, thơm thật sự!
——
Trong quân đội.
Tô Chấn Hưng nhức đầu cả ngày rồi, vẫn chưa nghĩ ra cách giải quyết chuyện tìm đối tượng cho Tô Điềm.
Nằm trên giường ký túc xá, trằn trọc băn khoăn, mãi không ngủ được.
Tiếng sột soạt nhanh ch.óng bị bạn cùng phòng phát hiện.
Chu Cần ở giường tầng trên thò đầu xuống:
“Làm gì thế, làm gì thế?
Nửa đêm không ngủ còn nghĩ ngợi gì vậy?
Tôi thấy cả ngày hôm nay cậu cứ sai sai thế nào ấy."
“Hì hì hì, có phải đang yêu đương rồi không?"
“Hay là nhắm trúng cô nào rồi?"
Trong phòng toàn là đám độc thân, nghe thấy chủ đề này là hào hứng hẳn lên.
Là đồng đội bao nhiêu năm, ai mà không biết Tô Chấn Hưng chứ, vẻ ngoài nhìn thì thành thật nhưng thực chất bụng dạ cũng đen tối lắm.
Năm nay hai mươi lăm tuổi, ngoại hình không tệ nhưng đến giờ vẫn độc thân.
“Ồ hô hô, Chấn Hưng cậu có biến rồi nhé?"
“Nào nào nào, toàn người nhà cả, anh em, nói thử xem, nhắm trúng ai rồi?"
“Bên đoàn văn công hay quân y viện?
Hay là có chị dâu nào lại giới thiệu đối tượng cho cậu rồi?"
Cả đám xúm lại chẳng có ai tốt đẹp cả, đứa nào cũng đầy ý xấu, cứ thích hóng hớt.
“Đi đi đi, ra chỗ khác chơi, tôi cả ngày ở cùng các cậu, tôi có biến gì mà các cậu không biết à?"
Tô Chấn Hưng trực tiếp vơ lấy cái gối bên cạnh ném về phía Chu Cần - người vừa lên tiếng đầu tiên.
Nhanh tay lẹ mắt bắt lấy cái gối, Chu Cần lại cười hì hì, lên tiếng:
“Thế cậu sầu não chuyện gì, nói ra xem nào, anh em đông người sẽ nghĩ cách giúp cậu."
Nhắc tới chuyện này, Tô Chấn Hưng lại bắt đầu nhức đầu, anh giơ tay bất lực vuốt mặt, sắp xếp lại suy nghĩ một chút mới lên tiếng:
“Thím nhỏ nhà tôi bảo tôi tìm cho cô em họ một đối tượng có điều kiện tốt một chút..."
Tìm đối tượng?!
Ồ hô!
“Tôi tôi tôi!"
Chu Cần lập tức từ giường tầng trên leo xuống cực kỳ nhanh nhẹn, giây sau đã đứng trước mặt Tô Chấn Hưng, khoác vai người anh em như đôi bạn thân:
“Chiều cao mét tám mươi hai, nhà có hai chị gái mỗi tôi là con trai, bố mẹ thấu tình đạt lý, bảo đảm sau này sẽ không có mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu hay gia đình gì hết."
“Đi ra, Chu Cần cậu tránh sang một bên."
Một đồng đội khác nhào tới, xách Chu Cần ném qua một bên, rồi sấn đến trước mặt Tô Chấn Hưng:
“Tôi hợp hơn này, thành thật vững chãi, quan trọng là tôi nghe lời, bảo đảm sau này việc lớn việc nhỏ đều nghe lệnh vợ, anh vợ thấy tôi thế nào?"
“Hì hì hì, anh vợ ơi, còn cả tôi nữa, bố mẹ tôi đều là công nhân viên chức."
Nghe đám anh em tranh nhau giới thiệu bản thân, Tô Chấn Hưng xua tay đáp lại một câu:
“Cút cút cút, tất cả cút hết đi cho tôi."
“Chủ yếu là cô em này của tôi điều kiện hơi..."
Tô Chấn Hưng ngập ngừng.
Có vấn đề à nha~
Mọi người đều dồn mắt vào Tô Chấn Hưng.
“Trông không xinh à?"
“Không phải người ngoài, có gì cứ nói thẳng đi."
“Đúng đấy, làm người ta sốt ruột ch-ết đi được, đàn ông con trai nói năng ấp úng Tô Chấn Hưng cậu có làm được không hả?"
Nhắc tới ngoại hình, Tô Chấn Hưng có thể tự tin khẳng định một câu, nhà họ Tô thì Tô Điềm là xinh đẹp nhất.
“Chậc, thôi bỏ đi, không nói chuyện này nữa, dù sao tôi thấy không hợp với các cậu đâu."
Nên là đừng có tơ tưởng nữa.
Nói xong, Tô Chấn Hưng cái “bạch" nằm vật xuống giường.
Làm cho đám đồng đội thao thức không ngủ được, còn anh thì lại chuẩn bị đi ngủ.
Thấy thái độ này của Tô Chấn Hưng, cả đám trong phòng ngẩn tò te.
Chuyện gì thế này, nói được một nửa rồi lăn ra ngủ à?
Ngủ được không đấy?
Lương tâm không thấy c.ắ.n rứt à?
Nhưng nhìn cái bộ dạng đó của Tô Chấn Hưng, cô em này chắc là thực sự không hợp với bọn họ rồi, Tô Chấn Hưng dù gì tính tình cũng rất đáng tin cậy.
Cho nên, là cô em đó trông xấu xí?
Hay là, cô em đó không dịu dàng?
Hoặc là có chuyện gì khác mà họ không biết.
——
Rất tốt, quay lại cảnh bên phía Tô Điềm.
Lúc này Tô Điềm đang ăn cực kỳ ngon lành, cái mặt thì nhem nhuốc như mèo hoa, trên mặt có mấy vết đen thùi lùi, ngay cả đôi bàn tay trắng trẻo cũng đen sì rồi.
Hì, đúng là một chú mèo con ăn vụng.
Cái gì mà dịu dàng, lương thiện, xinh đẹp, lúc này đều không phù hợp để đặt lên người Tô Điềm.
Trong quân đội, một đêm trôi qua.
Vì sáng hôm qua Tô Chấn Hưng mới nói được một nửa, mấy người đồng đội đều ngủ không ngon, cứ có cảm giác dở dở ương ương, khó chịu vô cùng.
