[xuyên Sách Tn] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 16
Cập nhật lúc: 21/03/2026 11:01
“Đừng tưởng cô không biết, mọi người ngoài miệng thì nói Tô Điềm không tốt, nhưng chỉ cần Tô Điềm làm nũng nói vài câu ngọt ngào là thái độ của ai nấy lập tức quay ngoắt 180 độ.”
Tô Điềm có cái gì chứ, dựa vào đâu mà bắt anh trai cô giúp giới thiệu đối tượng.
Cô vất vả lắm mới vượt qua được Tô Điềm, rời xa được Tô Điềm, tại sao Tô Điềm còn muốn tới làm xáo trộn cuộc sống của cô.
“Tô Tú, em kích động quá rồi đấy, cái gì mà bênh người ngoài, em và Tô Điềm đều là em gái của anh, anh không bảo em nói dối, nhưng em làm như vậy là không đúng!"
“Em không có làm gì sai hết, có phải anh thích Tô Điềm làm em gái anh hơn không, có phải hồi trước anh còn định giới thiệu Trí Quân cho Tô Điềm không?
Em nói cho anh biết, anh có tốt với Tô Điềm đến mấy thì người ta cũng chẳng thèm cảm ơn anh đâu..."
Càng nói càng xa rời thực tế rồi!
Tô Chấn Hưng cau mày c.h.ặ.t như ngọn núi nhỏ, nhìn bộ dạng kích động của Tô Tú, anh cảm thấy mịt mù vô cùng.
Cái gì mà anh muốn giới thiệu Trí Quân cho Tô Điềm chứ?
Lúc giới thiệu Tô Tú và Trí Quân xem mắt, Tô Điềm mới có mười sáu tuổi, cái tuổi nhỏ xíu như thế, Tô Điềm thì biết cái gì chứ?
Tô Tú cả ngày cứ nghĩ ngợi linh tinh cái gì vậy không biết?
“Nói nhảm, anh bảo em nghe này, Trí Quân người ta còn chẳng biết Tô Điềm là ai, đó là chồng của em, chẳng liên quan gì tới Tô Điềm cả, người ta còn không quen biết mà em cứ nói bừa."
Lần này Tô Chấn Hưng thực sự nổi giận, giọng điệu còn nghiêm khắc hơn trước.
Thấy anh cả mắng mình, nước mắt Tô Tú cứ thế rơi lã chã.
Ngay lúc hai anh em đang tranh cãi thì đột nhiên có tiếng mở cửa.
Ở cửa, Lâm Trí Quân trên tay cầm chìa khóa, vừa vào nhà đã thấy vợ mình mắt lệ nhòa, trong phòng còn có anh vợ mặt mày nghiêm nghị.
Nhìn cái thế trận này, hai anh em cãi nhau à?
Hơn nữa, vừa nãy lúc anh ở ngoài, qua cánh cửa dường như có nghe thấy họ nhắc tới tên mình.
Chẳng lẽ hai người cãi nhau còn có liên quan tới anh sao?
Hai anh em trong phòng thấy Lâm Trí Quân đã về, sắc mặt Tô Chấn Hưng dịu đi đôi chút, Tô Tú cũng vội vàng lau nước mắt, giả vờ như không có chuyện gì.
“Anh cả, vợ ơi, hai người đây là... cãi nhau à?"
Lâm Trí Quân ướm hỏi, ánh mắt hết nhìn anh vợ rồi lại nhìn vợ.
Lâm Trí Quân vừa lên tiếng đã phá tan bầu không khí ban nãy.
“Không có gì, chỉ là qua hỏi Tú chút chuyện thôi, hỏi xong rồi, anh về đây."
Tô Chấn Hưng nói xong liền quay người đi ra ngoài.
“Anh, ở lại ăn cơm luôn đi."
Từ anh em biến thành anh vợ, Lâm Trí Quân vẫn khách sáo một câu.
“Thôi không cần đâu, hai đứa ăn đi."
Tô Chấn Hưng không ngoảnh đầu lại mà rời đi, để lại Lâm Trí Quân và Tô Tú.
Chẳng biết chuyện gì, Lâm Trí Quân quay sang nhìn vợ mình:
“Vợ ơi, có chuyện gì thế?"
“Không có gì đâu, chẳng phải em đang m.a.n.g t.h.a.i sao, tâm trạng có chút thất thường, anh cả nhắc tới người ở quê, em nhớ bố mẹ nên không nhịn được mà khóc thôi."
Tô Tú tùy tiện tìm một cái cớ, vừa nói vừa quay người đi về phía bếp:
“Cơm chín rồi, để em dọn ra, chúng ta ăn cơm thôi."
Một lát sau, hai vợ chồng bắt đầu ăn cơm.
Không hiểu sao Lâm Trí Quân cứ cảm thấy vợ mình có điểm nào đó không đúng.
Cô ấy có chuyện giấu anh không muốn nói ra, cô ấy không nói thì anh cũng chẳng dám hỏi.
Chuyện này coi như cơ bản đã trôi qua.
Phía bên kia, Tô Chấn Hưng mặt đầy vẻ uất ức đi tới căng tin quân đội.
Anh vừa mới bước chân vào thì ngay sau đó đã bị Tần Dương - người vẫn còn ở căng tin nhìn thấy.
Tần Dương và Thẩm Chính, vừa thấy Tô Chấn Hưng, Tần Dương đã hưng phấn nhào tới bên cạnh Thẩm Chính:
“Này này này, Tô Chấn Hưng về rồi kìa, chuyện đó cậu nghe nói chưa?
Tô Chấn Hưng còn có một cô em gái nữa cũng đang định tìm đối tượng đấy."
“Bớt nghe ngóng đi, có thời gian đó thà đi tập luyện thêm vài tiếng còn hơn, lần sau sẽ không thua Tô Chấn Hưng nữa."
Thẩm Chính trầm giọng lên tiếng, lúc nói chuyện cũng không thèm ngẩng đầu, không thèm nhìn Tô Chấn Hưng vừa vào căng tin, cũng chẳng thèm nhìn Tần Dương bên cạnh.
“Hầy, mất hứng, cậu suốt ngày chỉ biết tập luyện tập luyện, chán ngắt."
Tần Dương càu nhàu một câu.
Cách đó không xa, Tô Chấn Hưng còn không biết mình đang bị người ta nhìn chằm chằm, đi tới quầy lấy cơm rồi tìm chỗ ngồi xuống ăn.
Xúc một miếng cơm cho vào miệng, Tô Chấn Hưng vẫn cảm thấy thái độ của Tô Tú lúc nãy rất lạ.
Tại sao Tô Tú lại bảo anh muốn giới thiệu Lâm Trí Quân cho Tô Điềm chứ, rõ ràng là không có chuyện đó, ngay từ đầu anh còn chưa từng nghĩ tới chuyện giới thiệu em gái cho đồng đội, sau này chẳng phải chính Tô Tú bảo thích quân nhân, rồi nhờ mẹ liên lạc nhờ anh giới thiệu sao?
Anh nghe chuyện đó còn thấy vô cùng an lòng vì em gái có mắt nhìn, sau đó mới từ trong đống anh em tuyển chọn kỹ càng mới chọn được Lâm Trí Quân, ban đầu anh nghĩ thành thì thành, không thành thì thôi.
Ai ngờ đâu, hai người vừa xem mắt, Tô Tú về nhà cái là yêu từ cái nhìn đầu tiên luôn, chưa đầy hai tháng Tô Tú và Lâm Trí Quân đã kết hôn rồi.
Cái tốc độ tên lửa này khiến ngay cả Tô Chấn Hưng cũng phải kinh ngạc.
Cho nên nói, Tô Điềm và Lâm Trí Quân, Tô Chấn Hưng thề là anh thực sự chưa từng nghĩ tới, toàn là chuyện đâu đâu không hà.
Hai năm trước Tô Điềm mới có mười sáu tuổi, Tô Chấn Hưng không đến mức mất nhân tính mà đi giới thiệu đối tượng cho cô em gái mười sáu tuổi của mình.
Thế rồi càng nghĩ anh càng thấy lời nói của Tô Tú có điểm không đúng, kỳ quặc vô cùng.
Bên này, Tô Chấn Hưng vì chuyện Tô Tú quấy nhiễu mà đau đầu.
Ở quê, đồng chí Lý Quần Anh đã chuẩn bị dẫn con gái xuất phát rồi.
Đương nhiên là chuyện xuất phát đi tìm Tô Chấn Hưng không thể để vợ chồng anh cả hay ông bà nội biết được, nếu không thì đừng nói là đi thành phố N, ngay cả ra khỏi làng cũng không xong.
Tô Chấn Hưng là đứa trẻ tiền đồ nhất trong lứa trẻ nhà họ Tô, ông bà nội không cho phép người nhà đi làm phiền Tô Chấn Hưng ở quân đội.
Trong nhà có chuyện gì cũng đều là báo tin vui không báo tin buồn, nếu hai ông bà mà biết Lý Quần Anh to gan lớn mật dẫn Tô Điềm qua đó tìm người thì kiểu gì cũng bị đ-ánh gãy chân cho coi!
Cho nên, phải lén lút đi ra ngoài.
Thừa lúc mọi người trong nhà đều đi vắng, hai cha con Tô Minh Kinh và Tô An Bang lưu luyến không rời tiễn hai mẹ con ra khỏi cửa.
“Vợ ơi, về sớm nhé, không có bà ở nhà tôi sống như những năm dài đằng đẵng."
“Con gái à, con cũng thế nhé, nhìn không trúng thì mình về, đàn ông thiếu gì đâu, sau này cứ thong thả mà chọn, không cần vội vàng nhất thời đâu."
