[xuyên Sách Tn] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 18
Cập nhật lúc: 21/03/2026 11:02
“Được rồi, Giáo sư Đường chúng ta mau vào trong thôi ạ."
Tiểu Lý lên tiếng.
“Được."
Ánh mắt Giáo sư Đường vẫn đặt trên người cô gái trẻ, mỉm cười một cái, khách sáo lên tiếng:
“Xin lỗi nhé, vừa nãy là chúng tôi va vào cháu, Tiểu Lý chỉ là quá vội vàng thôi."
“Không sao ạ, hai chú đi thong thả."
Tô Điềm mỉm cười đáp lại một câu, đối với ông cụ trước mặt, cô có một linh cảm.
Chậc chậc chậc, đúng là một nhân vật lớn đây.
Nhìn hai người xoay người vội vã tiếp tục đi vào trong nhà ga, Tô Điềm mới thu hồi tầm mắt.
“Con gái, mau mau mau, thời gian sắp tới rồi, mẹ con mình nhanh vào ga thôi."
Lý Quần Anh ôm mười mấy cái bánh nướng quay lại.
Một tay xách đồ, tay kia trực tiếp lôi con gái, vội vã đi vào trong nhà ga.
Tiếp đó Tô Điềm đã được nếm trải sâu sắc việc ra khỏi cửa thời này khó khăn đến nhường nào, chỉ riêng việc chen lấn lên tàu thôi cũng đủ để Tô Điềm há hốc mồm kinh ngạc rồi.
Người, toàn là người, lúc lên tàu nếu không phải được mẹ Lý Quần Anh kéo đi thì hôm nay cô không tài nào chen lên nổi chuyến tàu này.
Vất vả lắm mới lên được tàu, trong toa cũng toàn là người, không chỉ đông người mà túi lớn túi nhỏ cũng nhiều, thậm chí còn có người xách cả gà mái già đi tàu, cái mùi đó thì khỏi phải bàn.
“Này này này, chú em, làm ơn nhường đường chút, chúng tôi muốn đi qua."
“Chị ơi, đồ đạc xê dịch ra một tí."
“Ái chà, cảm ơn nhé, cảm ơn, chị đúng là người tốt."
“Con gái, đi sát vào."
Tô Điềm theo mẹ băng qua một toa tàu, vất vả lắm mới tìm được chỗ ngồi.
Chưa đợi Tô Điềm kịp lên tiếng, Lý Quần Anh đã trực tiếp ấn Tô Điềm vào vị trí cạnh cửa sổ, sau đó nhanh ch.óng đặt hành lý lên trên, rồi mới ngồi phịch xuống vị trí bên cạnh con gái.
Lý Quần Anh rất chú ý, tuy bà chưa từng đi xa mấy nhưng bà biết khá nhiều chuyện, ví dụ như trên tàu có nhiều quân trộm túi, mẹ mìn cũng nhiều, cứ thích bắt cóc trẻ con và mấy cô gái xinh xắn.
Con gái bà xinh đẹp như thế, nếu thực sự có mẹ mìn thì Tô Điềm chẳng phải sẽ là mục tiêu bắt cóc hàng đầu của chúng sao?
Hơn nữa, con gái xinh đẹp, bà phải trông chừng cho kỹ, không thể để người ta lợi dụng được.
Trên tàu người đông phức tạp, cũng không bảo ai cũng là người xấu, thời buổi này vẫn là người tốt nhiều hơn, nhưng không thể đảm bảo là không có người xấu, luôn có một số gã đàn ông mặt dày thích lợi dụng phụ nữ, cứ cậy phụ nữ da mặt mỏng không dám nói ra mà lấn lướt.
Được mẹ bảo vệ trọng điểm Tô Điềm cảm thấy rất tốt, cô thích vị trí cạnh cửa sổ, bên cạnh là mẹ, nếu phải ngồi chen chúc với người khác Tô Điềm thực sự sợ mình không quen, bởi vì tàu quá đông người, có người mua một ghế nhưng hai người ngồi chen chúc là chuyện quá đỗi bình thường.
Còn có những đứa trẻ không mua vé, mười một mười hai tuổi vẫn còn được người lớn ôm trong lòng mà ngồi, lúc nãy chen qua đây Tô Điềm còn thấy những đứa trẻ cứ thế ngồi lọt thỏm trên người người lớn.
Ví dụ như người phụ nữ đối diện kia, đứa trẻ trong lòng cứ thế rúc sâu vào lòng mẹ, đến mặt cũng không nhìn thấy được.
Ánh mắt Tô Điềm lướt qua người phụ nữ đối diện, đối phương ăn mặc trông đều bình thường, ôm một đứa trẻ, nhìn bề ngoài thì gần như chẳng khác gì những bà mẹ khác.
Có lẽ nhận ra ánh mắt của Tô Điềm, người phụ nữ đối diện ngẩng đầu chạm phải ánh mắt của cô.
Trong mắt bà ta xẹt qua một tia lúng túng, đắn đo một hồi mới lên tiếng:
“Em gái, em nhìn chị làm gì thế?"
“Không có gì ạ, em nhìn bâng quơ thôi."
Tô Điềm cười đáp lại một câu.
“Ồ."
Người phụ nữ thẹn thùng cười cười, ánh mắt nhìn Tô Điềm:
“Hai người đi đâu thế?
Chị này, đây là con gái chị à, xinh quá đi mất."
Vế trước là nói với Tô Điềm, vế sau người phụ nữ lại hướng về phía Lý Quần Anh mà mở lời.
Nghe thấy có người khen con gái mình xinh đẹp, trên mặt Lý Quần Anh lập tức nở nụ cười rạng rỡ:
“Ha ha ha, tất nhiên rồi, con gái tôi là xinh nhất đấy, từ nhỏ đã đẹp rồi."
Hại người thì không nên có, nhưng phòng người thì không thể thiếu, Lý Quần Anh sẽ không tùy tiện nói cho người lạ biết họ đi đâu, vạn nhất đối phương là mẹ mìn thì sao?
Hơn nữa, Lý Quần Anh cũng không định tiếp tục tán gẫu, ai mà biết đối phương có phải người xấu hay không.
Sau khi tàu khởi hành, Tô Điềm tựa vào cửa sổ ngủ một giấc, lúc tỉnh dậy thì người phụ nữ đối diện đã không còn thấy đâu nữa.
“Cô gái đó xuống tàu rồi, mới đi được một trạm đã vội vàng ôm con xuống tàu rồi."
Lý Quần Anh thấy ánh mắt con gái nhìn sang phía đối diện liền thuận miệng giải thích một câu.
“Ồ."
Tô Điềm cũng chỉ tùy tiện nhìn vậy thôi, cô tiếp tục lên tiếng:
“Mẹ, con ra ngoài đi vệ sinh một lát ạ."
“Thế con cẩn thận nhé, đừng chạy lung tung, trên tàu đông người, cũng đừng có nói chuyện với người lạ."
Lý Quần Anh vừa tránh đường vừa dặn dò thêm hai câu.
“Con biết rồi ạ."
Tô Điềm cười hì hì đáp lại một câu, lách ra ngoài đi về phía nhà vệ sinh toa tàu.
Đi vệ sinh cũng phải xếp hàng, Tô Điềm chen trong hàng, rảnh rỗi quá nên tai không tự chủ được mà chú ý tới mấy bà thím trong hàng đang buôn chuyện.
“Vừa nãy mấy bà có thấy không?
Trên tàu mình tự nhiên có mẹ mìn đấy?"
“Đúng đúng đúng, sợ ch-ết đi được, xuống tàu rồi mới bị phát hiện, nhân viên tàu đã qua đây rồi, hình như bảo là mẹ mìn đó đi ra từ toa phía sau, chắc một lát nữa cảnh sát đường sắt phải qua toa sau hỏi han tình hình đấy."
“Nhưng mà tiếc quá, không bắt được con mẹ mìn đó."
“Mẹ mìn đúng là đáng ch-ết, nghe nói còn là phụ nữ cơ, ôm đứa trẻ là xuống tàu luôn."
Tô Điềm nghe thấy có mẹ mìn cũng để tâm một chút.
Đợi khi đi vệ sinh xong quay lại toa tàu, vừa tới cửa toa đã thấy bên trong náo nhiệt vô cùng.
Nhìn kỹ lại, vị trí cũ của cô còn có hai cảnh sát đường sắt mặc đồng phục đang đứng đó.
Trong đầu suy nghĩ nhanh như chớp, Tô Điềm có một dự cảm táo bạo.
Chẳng lẽ mẹ mìn mà mấy người lúc nãy bàn tán chính là ở toa này sao?
Nói tới mẹ mìn, đầu óc lóe lên một tia sáng, Tô Điềm lại nghĩ ngay tới người phụ nữ ôm đứa trẻ ngồi ở vị trí đối diện ban nãy.
Lúc này Lý Quần Anh vẫn đang nói chuyện với cảnh sát đường sắt, trời mới biết khi nghe thấy người phụ nữ đó là mẹ mìn Lý Quần Anh đã thót tim như thế nào.
Bà chưa có quên lúc nãy người phụ nữ đó còn khen con gái bà xinh đẹp nữa, không lẽ còn định ra tay không biết?
