[xuyên Sách Tn] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 41
Cập nhật lúc: 21/03/2026 12:04
“Nhưng dạo quanh một vòng, cô phát hiện dường như chẳng có chuyện gì xảy ra cả, không nghe thấy bất cứ tin tức gì.”
Chuyện này không đúng.
Tô Tú cuối cùng vẫn không nhịn được mở miệng hỏi các chị dâu trong khu nhà binh rồi từ đó mới biết được một chuyện.
Cái gì cơ, Tô Điềm biết sửa xe?
Chuyện này là từ bao giờ vậy, Tô Điềm một đứa con gái nhà quê sao có thể biết sửa xe?
Và Tô Tú còn phát hiện ra, thái độ của các chị dâu trong khu nhà binh đối với Tô Điềm đã thay đổi một trăm tám mươi độ.
Mới chỉ có một ngày, Tô Điềm đột nhiên trở thành “hàng hot" trong miệng các chị dâu, từng người từng người trước mặt Tô Tú đòi giới thiệu đối tượng cho Tô Điềm.
Bọn họ có bệnh phải không, Tô Điềm chính là đồ l.ừ.a đ.ả.o, còn sửa xe cơ đấy, sao Tô Điềm không bay lên trời luôn đi?
Lúc này Tô Điềm chưa bay lên trời, nhưng cũng chẳng rảnh rỗi.
Sáng sớm, Tô Điềm nhận được điện thoại từ phía giáo sư Đường gọi tới, nói là chuyện thư giới thiệu ông đã đưa cho phía nhà trường rồi, hiện giờ có tình huống thế này.
Phía nhà trường nhận được thư giới thiệu của giáo sư Đường đương nhiên sẽ không nói gì, nhưng nhà trường cũng có cân nhắc riêng, nên muốn mời bạn học Tô Điềm qua đây một chuyến để làm một bài kiểm tra đơn giản.
Lúc Tô Điềm từ quân đội đi ra thì đúng lúc Tần Dương và Thẩm Chính đi ra ngoài làm việc, hai người tiện đường dắt Tô Điềm theo luôn.
Chiếc xe đang lăn bánh trên đường, Tần Dương ngồi ghế lái lái xe, Thẩm Chính ngồi ghế phụ.
Tô Điềm một mình ngồi hàng ghế sau, thật là rộng rãi thoải mái làm sao.
Chỉ là lúc lái xe ấy mà, Tần Dương thỉnh thoảng lại nhìn qua gương chiếu hậu xem Tô Điềm ở ghế sau.
Ngay khi Tần Dương chuẩn bị nhìn ra sau lần nữa, lần này Thẩm Chính ở ghế phụ đã lên tiếng.
“Tập trung lái xe đi, trên xe không chỉ có mình cậu đâu.”
Giọng Thẩm Chính trầm thấp êm tai, câu này dịch ra chính là...
Tập trung lái xe vào, cậu không muốn sống nhưng hai người khác trên xe còn chưa muốn ch-ết đâu.
Thẩm Chính vừa mở miệng đã mang giọng Bắc Kinh chuẩn, pha lẫn một phong vị đặc biệt.
Nghe thấy giọng nói này, Tô Điềm nhìn hai người ở hàng ghế trước một cái, rồi nghĩ đến bản thân mình vừa mở miệng ra đã mang giọng miền Nam chuẩn.
Giọng cô trong trẻo pha chút mềm mại, lúc nói chuyện rất dễ nghe ra cái vị dịu dàng đó.
Nhận thấy ánh mắt Tô Điềm nhìn qua, Tần Dương cuối cùng cũng không nhịn được mà mở miệng:
“Em gái Tô... phi phi phi, là đồng chí Tiểu Tô.”
Lần trước bị đ-ánh một trận, đã rút ra bài học rồi.
Nghe thấy cách xưng hô được Tần Dương đổi giữa chừng, Tô Điềm lén nở nụ cười thầm, đợi một lúc mới nghe thấy Tần Dương tiếp tục nói chuyện.
“Tôi vẫn gọi em là Tiểu Tô nhé, đồng chí Tiểu Tô nghe xa lạ quá, chúng ta gặp nhau mấy lần rồi cũng coi như bạn bè, à mà tôi nghe nói hôm qua em biết sửa xe à?
Thật hay giả vậy?”
“Giả đấy.”
Tô Điềm cười đáp lại hai chữ.
“Ây da, với tôi mà còn giữ bí mật nữa, biết thì biết thôi chứ, chuyến này định đi đâu vậy?
Chúng ta tán gẫu đi, trên đường không nói gì thật là chán ch-ết đi được, em ra ngoài mua đồ hay là đi làm việc?”
Tính cách Tần Dương là vậy, có chút thuộc tính “nhiều lời", lại còn tự nhiên làm quen.
“Đi làm việc ạ, em chuẩn bị đi học ở đây, các đồng chí bên trường học gọi qua kiểm tra.”
Tô Điềm cảm thấy chuyện này chẳng có gì phải giữ bí mật, sớm muộn gì cũng sẽ biết thôi.
“Ồ hố, trí thức cao cấp nha.”
Tần Dương vừa mới trêu chọc một câu, liền cảm thấy một ánh mắt cảnh cáo từ bên cạnh nhìn qua, vội vàng thu liễm lại mấy phần đắc ý quên hình, hì hì cười rồi tiếp tục nói:
“Tô Điềm, em định học lại phải không?
Tôi nói cho em nghe, tôi và Thẩm Chính lúc thi đại học thành tích cũng khá lắm đấy, nếu có chỗ nào không biết em cứ hỏi bọn tôi.”
Thẩm Chính nghe thấy lời này của thằng bạn nối khố thì thật sự không nhịn được, mỉa mai một câu:
“Tổng điểm hơn năm trăm, cậu được chưa đầy ba trăm, lấy đâu ra mặt mũi mà bảo người ta không biết thì hỏi cậu?”
Này này này, vạch trần nhau thế là quá đáng rồi nha.
Còn có phải anh em tốt không đây, Tần Dương thấy bộ dạng hớn hở của Tô Điềm, cũng không nhịn được cười theo, “Được được, thành tích của tôi không tốt lắm, đó là do tôi không chịu học thôi, chứ nếu tôi mà chăm chỉ học hành thì trường nào mà chẳng đỗ?”
“Tiểu Tô, nói nghiêm túc đấy, em có chỗ nào không biết cứ hỏi tên Thẩm Chính này, hồi đó cậu ta thi được hơn năm trăm điểm đấy, em không biết đâu lúc kết quả ra giáo viên nghe nói tên này muốn đi lính đã tìm tận đến nhà cơ, chỉ muốn khuyên cậu ta quay đầu là bờ đấy.”
Nghe thấy thành tích này của Thẩm Chính, Tô Điềm hơi nhướng mày.
Biết là điểm thi đại học ở các tỉnh trên cả nước không giống nhau, nhưng tổng điểm mà lấy được cao như vậy, Tô Điềm tin rằng lời nói vừa rồi của Tần Dương không phải là nói quá.
Có lẽ là nhận thấy ánh mắt dò xét của Tô Điềm, Thẩm Chính quay đầu liếc nhìn cô một cái, giải thích:
“Đừng nghe cậu ta nói bậy, không khoa trương đến thế đâu, nhưng nếu em có chỗ nào không biết cứ hỏi tôi cũng được, tôi sẽ cố gắng dạy em.”
Thẩm Chính chưa từng tiếp xúc với những cô gái ở độ tuổi như Tô Điềm, cũng không có ý đồ gì, nhưng về phương diện giải đề, Thẩm Chính vẫn sẵn lòng giúp đỡ.
Trong mắt anh, Tô Điềm chính là một bậc con cháu, trẻ hơn bọn họ sáu bảy tuổi lận, giúp được gì anh đều sẽ giúp.
Vả lại, học hành là chuyện tốt, tương lai cô thi vào một trường tốt, đó là chuyện liên quan đến cả đời người.
“Cảm ơn anh, nếu có em sẽ làm phiền anh vậy.”
Tô Điềm cười híp mắt đáp lại một câu, bộ dạng nhỏ nhắn đừng nói là ngoan ngoãn cỡ nào.
Nhìn bộ dạng này của Tô Điềm, Tần Dương thèm thuồng muốn ch-ết, nếu anh có một cô em gái như vậy, chắc chắn sẽ còn bảo vệ hơn cả Tô Chấn Hưng, hèn gì lần trước Tô Chấn Hưng lại bảo vệ như bảo bối thế kia.
Nếu là anh, anh còn bảo vệ hơn nữa.
Tần Dương âm thầm oán trách trong lòng, Tô Chấn Hưng rốt cuộc là dẫm phải phân ch.ó gì mà gặp được một cô em gái ngoan ngoãn nghe lời như Tiểu Tô chứ.
Đến thành phố rồi, Tần Dương lái xe đưa người đến cổng trường.
Tô Điềm cũng là lúc xuống xe mới nhìn thấy trường học, Tần Dương còn tiện thể giới thiệu hai câu, nói đây là trường cấp ba tốt nhất tỉnh, người có thể đến đây học đều là người thông minh cả.
Lải nhải một hồi lâu, mãi cho đến khi Thẩm Chính nhìn qua bằng một ánh mắt sắc lẹm Tần Dương mới luyến tiếc rời đi.
Trước khi đi cũng không quên dặn dò Tô Điềm bên này làm xong thì cứ đợi ở cổng trường, bọn họ một tiếng nữa là có thể qua đón cô cùng về quân đội.
Đứng bên lề đường, Tô Điềm vẫy tay tạm biệt hai người.
Nhìn nhìn cổng trường, chỉ có thể nói không hổ là trường cấp ba trọng điểm của tỉnh, cổng trường cũng khác hẳn, chữ đề trên cột trụ rồng bay phượng múa, quả là hào sảng khí thế.
