[xuyên Sách Tn80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 143
Cập nhật lúc: 28/12/2025 06:04
"Vậy thì tan học về nhà em cũng có thể nói với tụi anh, anh em mình sẽ đ.á.n.h trả lại, xem đứa nào còn dám bắt nạt em nữa! Còn thằng Chu T.ử Cường, cứ để các anh lo! Dì út, dì cứ giao nó cho tụi cháu!"
Giang Hạ gật đầu: "Được, vậy thằng T.ử Cường giao cho mấy đứa. Nếu thấy nó lại bắt nạt Chu Chu thì cứ việc thẳng tay, không cần khách sáo. Sau này đi học nhớ để mắt đến em một chút, đừng để người ta ức h.i.ế.p con bé. Chăm sóc em tốt, dì út sẽ có thưởng."
Khi các anh trai đã chủ động muốn giải quyết thì cô cứ để chúng làm. Trẻ con luôn cần học cách tự đối mặt với vấn đề, khi nào không giải quyết nổi thì người lớn mới ra mặt bọc lót. Kiếp trước Giang Hạ cũng tự mình xoay xở mọi việc từ nhỏ, kể cả tiền học phí. Năng lực của đứa trẻ tuy có hạn, nhưng tiềm năng là vô cùng.
Vả lại cha của Chu T.ử Cường dạo này không có nhà, mẹ nó cũng không ở trong làng mà hình như đã về ngoại. Thế nên dạo gần đây T.ử Cường cũng ít khi về thôn, Giang Hạ đã lâu không thấy hai mẹ con nhà đó, cũng chẳng nghe tiếng cãi cọ bên nhà hàng xóm nữa. Bên đó giờ chỉ có gia đình con trai cả của bà Phan Đới Đệ ở, nhà đó tính tình khá niềm nở, lại thật thà bản lĩnh.
Giang Hạ lại quay sang dặn Chu Chu: "Chu Chu, sau này có chuyện gì không biết xử lý thế nào, con nhất định phải báo người lớn. Nếu con nhẫn nhịn một lần, lần sau họ sẽ lấn tới, biết chưa? Chú út và dì không sợ bất cứ cái gì cả, chỉ sợ con bị người ta ức h.i.ế.p thôi! Dì thà để con là đứa đi bắt nạt người khác, còn hơn là đứa bị người ta bắt nạt, con hiểu không?"
Chu Chu ngẩn người ra một lúc, rồi khẽ gật đầu. Nãy giờ con bé cứ để Giang Hạ dắt tay, tận mắt chứng kiến dì mình uy phong lẫm liệt giáo huấn bạn học, phê bình giáo viên, chỉ trích phụ huynh, hệt như một con gà mái già xù lông hộ vệ cho con mình. Những thằng con trai hung hăng trong mắt nó, trước mặt dì út đều thu đầu rụt cổ như rùa đen, không dám ho he nửa lời. Nhìn cô giáo và đám phụ huynh đó bó tay bất lực trước dì, con bé dường như đã hiểu ra điều gì đó, nhưng lại như chưa hiểu hết.
Giang Hạ không nói thêm nhiều, tính Chu Chu nhát, không thể sửa đổi trong một sớm một chiều, nhưng nhất định phải sửa, nếu không lớn lên sẽ rất dễ chịu thiệt. Cô sực nhớ đến tình tiết trong sách, sau này Chu Chu bị mẹ ruột đón đi. Vì bà mẹ đó mãi không m.a.n.g t.h.a.i lại được, lo lắng sau này già yếu không có con đẻ phụng dưỡng, nên sau tám năm cải giá, khi Chu Chu học lớp bốn, bà ta đã về đón con bé đi.
Kể từ đó, vì tính tình quá yếu đuối, Chu Chu ở nhà cha dượng luôn bị bắt nạt, việc nặng nhọc gì cũng đến tay. Sau này thậm chí chưa học hết cấp hai đã bị mẹ sắp xếp gả chồng. Gả đi rồi, bản thân không tự đứng vững được nên lại bị nhà chồng ức h.i.ế.p. Sinh được hai đứa con gái, chính con bé cũng tự thấy mình đuối lý vì không sinh được con trai, bị mẹ chồng hành hạ cũng không dám mở miệng. Đến khi m.a.n.g t.h.a.i lần nữa vì quá lao lực mà sảy thai, suýt mất mạng, lúc đó nhà họ Chu mới biết chuyện mà đến đón về.
Giang Hạ khựng lại: Nếu mẹ ruột Chu Chu đến đón, mình phải làm sao để cản lại? Dẫu sao người ta cũng là mẹ đẻ, đón con gái mình về là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Giang Hạ thực ra có cách ngăn cản, chỉ là không biết cha mẹ Chu có đồng ý không, thôi thì đợi Chu Thừa Lỗi về rồi bàn bạc sau.
Về đến nhà, cha mẹ Chu vội hỏi han tình hình. Giang Hạ giải thích ngọn ngành một lượt. Mẹ Chu lại bắt đầu bài "chửi mất gà": "Cái lũ ôn con nào làm thế, để tôi đi tính sổ với nhà chúng nó! Cha tiên sư nhà chúng nó, tiền nhà bà mà cũng dám trấn lột à, #@&%$..."
Một tràng âm thanh "oanh tạc" nổ ra! Chu Văn Diệu khai ra danh tính mấy nhà đó. Thế là mẹ Chu chạy qua cổng từng nhà mà mắng một lượt kinh hồn bạt vía! Mấy đứa nhóc kia sợ đến mức trốn biệt trong nhà không dám thò mặt ra. Còn Chu T.ử Cường, trên đường đi học buổi chiều cũng đã bị bốn anh em nhà họ Chu dạy cho một bài học nhớ đời.
Buổi chiều không còn đủ thời gian lên thành phố nên Giang Hạ đành dời sang ngày mai.
Chương 183: Buôn điện thoại
Chập tối, Giang Hạ nhận được điện thoại của Trương Khứu Nghiên. Cô gọi lại, vừa kết nối đã nghe thấy giọng nói hớn hở của đầu dây bên kia: "Hạ Hạ, nhà cậu giáo d.ụ.c em trai kiểu gì mà giỏi thế, sao mà có trách nhiệm quá vậy?"
Trương Khứu Nghiên nhìn hộp cơm trên bàn, thực sự không nhịn được phải gọi ngay cho Giang Hạ! Hai ngày nay cô bị bong gân chân nên không đến trường, chỉ ở nhà dưỡng thương. Giang Đông biết cha mẹ cô không có nhà, cô lại ở một mình (dù có ký túc xá nhưng bình thường cô không ở), lo không có ai chăm sóc nên ngày ba bữa anh đều mang cơm đến, bảo là bao giờ chân khỏi hẳn mới thôi. Anh bảo vì chân cô bị thương là do anh gây ra, nên chăm sóc cô là trách nhiệm của anh. Thật là một gia đình thế nào mới dạy ra đứa trẻ có trách nhiệm đến vậy?
Giang Hạ ngơ ngác, chuyện này là sao? Cô cười hỏi: "Có chuyện gì thế? Chẳng lẽ cách xa nghìn dặm mà cậu cũng cảm nhận được sức hút nhân cách của tớ à?" Trương Khứu Nghiên: "..." Cô mới biết, hóa ra Hạ Hạ cũng có lúc tự luyến như vậy!
Cô cười đáp: "Là em trai cậu đấy! Hôm trước tớ cúp máy của cậu xong thì đi tìm cậu ấy..." Trương Khứu Nghiên kể lại đầu đuôi sự việc, rồi cả chuyện Giang Đông đưa cơm, cuối cùng cô bảo: "Hạ Hạ, cậu bảo em trai cậu đừng đưa cơm nữa, tớ tự nấu được, mà có thể qua nhà bà nội ăn."
Giang Hạ nghe xong thì cười: "Nó làm cậu bị thương thì đúng là phải chịu trách nhiệm rồi. Với lại tớ có nói nó cũng chẳng nghe đâu, em trai tớ sống theo chuẩn mực 'roi mây của cha' mà, việc gì đáng làm nó sẽ không thoái thác. Đúng rồi, chân cậu có nặng không? Nếu nặng thì cứ bảo nó đưa đi bệnh viện thay băng hàng ngày, không phải ngại làm phiền nó đâu."
Thôi xong! Nói cũng như không, Giang Hạ còn bồi thêm nhiệm vụ cho em trai nữa! Giang Hạ chắc không biết Giang Đông bận đến mức nào. Trương Khứu Nghiên vội nói: "Không sao rồi, vài ngày nữa tớ đi học được ngay, không cần thay băng cũng khỏi, chỉ là trẹo chân thôi mà, không quá mức thế đâu."
Giang Hạ: "Được, vậy cần gì cậu cứ sai bảo nó làm là được."
Trương Khứu Nghiên lại tiếp: "Hạ Hạ, có phải cha mẹ cậu đẹp lắm không? Hai chị em cậu ai cũng ưa nhìn cả. Có một cậu em vừa đẹp trai lại vừa chu đáo như thế chắc là hạnh phúc lắm nhỉ? Cậu ấy bảo vì tớ là bạn của cậu nên cũng là chị của cậu ấy, cậu ấy chăm sóc tớ như chị ruột luôn!"
Nói đến đây Trương Khứu Nghiên có chút nghiến răng nghiến lợi. Ai mà muốn bị một người cùng tuổi coi là "chị" cơ chứ, kết quả hai người đối chiếu ngày sinh, cô phát hiện mình sinh sớm hơn Giang Đông đúng năm phút. Thế là Giang Đông cứ thế cung kính gọi một tiếng "chị"! Thật là bực mà không biết xả vào đâu!
Giang Hạ mỉm cười: "Ừ, em trai tớ tốt với tớ lắm. Cha mẹ tớ đúng là cũng đẹp, em tớ thừa hưởng hết ưu điểm của cả hai. Nhưng cậu cũng rất xinh mà, vừa nhìn đã thấy ấn tượng rồi."
Trương Khứu Nghiên nghe vậy cũng mát lòng mát dạ, đúng là chỉ có Hạ Hạ biết cách nói chuyện! Không như cái cậu Giang Đông kia suốt ngày "chị chị em em"! Rồi cô lại thao thao bất tuyệt kể về Giang Đông! Nào là lúc đưa cơm thấy rác chưa đổ thì đổ giúp; thấy bát đĩa trưa chưa rửa thì xắn tay vào rửa; rồi bảo cậu ấy bận lắm, đang nghiên cứu cái gì đó, tối thức rất khuya mà ngày vẫn đều đặn ba bữa cơm...
Cả cuộc điện thoại dài dằng dặc, Trương Khứu Nghiên chẳng nói chuyện gì khác, toàn nhắc đến Giang Đông! Tiền điện thoại đường dài đắt đỏ, thấy cô nói về em trai mình mười mấy phút, Giang Hạ bắt đầu nhận ra điều gì đó. Cô nàng này không lẽ lại để mắt đến em trai mình rồi? Khứu Nghiên đúng là một cô gái tốt. Nhưng cô thấy tốt không có nghĩa là Giang Đông cũng thấy vậy. Chuyện tình cảm, cứ để thuận theo tự nhiên thôi! Nếu Diệp Nhàn tiếp cận Giang Đông không vì mục đích xấu, Giang Hạ cũng sẽ không can thiệp. Không hiểu sao, cô lại thấy hai người này có vẻ "có triển vọng". Tất nhiên tiền đề là Giang Đông phải chia tay với Diệp Nhàn đã. Nhưng chuyện này cũng khó, Giang Đông vốn lương thiện, không phải hạng người bội bạc trước, trừ khi Diệp Nhàn chủ động bỏ cậu.
Giang Hạ dặn thêm Trương Khứu Nghiên ngày mai cô gửi 150 cân cá cơm khô ba vị ra ga tàu, nhớ để ý nhận hàng. "Được, tớ biết rồi, tớ sẽ gọi người chở về. Đúng rồi, tớ có gửi tem phiếu dầu cho cậu đấy, nhờ Giang Đông đi gửi thư, chắc hai ngày nữa cậu nhận được. Thôi tớ cúp máy nhé." Lúc này có tiếng gõ cửa, Giang Đông lại quay lại, Trương Khứu Nghiên vội vàng dập máy. Cuộc "buôn điện thoại" này kéo dài gần hai mươi phút.
Giang Hạ gác máy, đi hỏi thăm mọi người trong đội sản xuất xem ngày mai có xe máy cày nào lên thành phố không. Chu Lợi cười bảo: "Có, chiều mai một giờ, có người mượn xe của đội lên thành phố bán đồ. Nếu em muốn đi thì chị bảo họ một tiếng." "Vâng, em và chị dâu cả cùng đi ạ." Giang Hạ cảm ơn một tiếng rồi về nhà.
Về đến nhà, thấy Chu Chu vừa làm xong bài tập đang dọn dẹp, Giang Hạ liền hỏi: "Chu Chu, chiều mai đi cùng dì lên thành phố một chuyến nhé? Đồ cần bán hơi nhiều, dì xách không xuể, con giúp dì nhé?" Cô chưa từng nuôi trẻ con, bản thân cô lớn lên là nhờ "vấp ngã rồi tự khôn". Nhưng cô nghe nói giáo d.ụ.c tốt nhất là cha mẹ làm gương. Vừa hay mai là thứ Bảy, chiều Chu Chu được nghỉ. Giang Hạ muốn đưa con bé ra ngoài mở mang tầm mắt, tiếp xúc nhiều với mọi người thì tính cách mới cởi mở hơn được. Chu Chu nghe thấy được đi liền đồng ý ngay. Giang Hạ xoa đầu con bé rồi vào bếp nấu cơm.
Sáng hôm sau, mẹ Chu ra bờ biển nhặt lại mấy cái vỏ trai ngọc vứt đi hôm trước về, Giang Hạ cùng bà mài vỏ trai thành những viên nhân tròn nhỏ để cấy ngọc. Ăn cơm trưa xong, Giang Hạ đưa cho Chu Chu khoác vài quyển tạp chí đã dịch xong và một bình nước. Bản thân cô cũng mang theo một quyển sách nguyên tác dày và một túi nhỏ đựng ngọc trai, kèm theo một bình nước, bắt đầu xuất phát lên thành phố. Mẹ Chu giúp khuân cá khô lên xe kéo rồi đẩy ra đội sản xuất.
Điền Thái Hoa thấy Giang Hạ dắt theo Chu Chu đi cùng, nghĩ bụng ngồi xe máy cày của đội chẳng mất tiền vé, liền bảo: "Để chị về gọi hai đứa Quang Tông Diệu Tổ đi cùng, Hạ đợi chị tí nhé!" Giang Hạ: "Xe của đội không biết có chờ được không, chị dâu cứ trực tiếp ra cổng đội đi, tụi em mang cá ra trước đây." "Được rồi." Điền Thái Hoa đáp một tiếng.
Giang Hạ đến đội sản xuất mới phát hiện ra người mượn xe máy cày hóa ra chính là Chu Quốc Hoa.
