[xuyên Sách Tn80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 149

Cập nhật lúc: 28/12/2025 06:05

Giang Đông sốt sắng: "Mẹ ơi mẹ đừng cuống, con đi mua vé về ngay đây, cả nhà mình cùng nhau nghĩ cách."

Mẹ Giang cúp máy xong lại tiếp tục cuồng cuống bấm số, tìm đủ mọi mối quan hệ để dò la tin tức.

Tại Bắc Kinh

Giang Đông vừa gác máy, Trương Khứu Nghiên đã lo lắng hỏi: "Ở nhà có chuyện gì gấp sao em?"

Số là mẹ Giang gọi điện đến trường tìm con trai rất nhiều lần, tình cờ bạn cùng phòng của Giang Đông lại gặp Trương Khứu Nghiên đi học hôm nay, nên có hỏi cô xem có cách nào liên lạc với Giang Đông hay chị gái cậu ấy không, nói là ở nhà có việc đại sự, mẹ cậu ấy tìm gấp lắm. Thế nên Trương Khứu Nghiên mới tất tả chạy sang viện nghiên cứu tìm Giang Đông, cậu mới có cơ hội gọi điện về nhà.

"Ba em hình như gặp chuyện rồi, em phải về ngay. Chị Nghiên, cảm ơn chị đã báo tin!" Giang Đông quăng lại một câu rồi chạy biến vào phòng nghiên cứu, cậu phải đi xin phép nghỉ gấp.

Trương Khứu Nghiên gọi với theo: "Chị về cùng em! Mợ chị có quen biết Hạ Hạ, mợ ấy ở trong đó quan hệ rộng, chắc chắn sẽ giúp được gì đó. Để chị nhờ người mua vé máy bay, mình bay đến tỉnh lân cận rồi bắt xe khách về cho nhanh."

Giang Đông từ chối: "Thôi chị, phiền chị quá! Chị giúp em đặt vé máy bay là tốt lắm rồi."

Trương Khứu Nghiên dứt khoát: "Không phiền gì hết, đằng nào cũng sắp Trung thu, chị tính về thăm ông ngoại mà. Chị về nhà đặt vé với thu dọn đồ đạc trước, em lo xin giấy giới thiệu đi, lát chị qua đón!"

Nói xong, cô cũng chẳng kịp đợi trả lời, nhảy lên xe đạp phóng về nhà ngay. Chân cô cũng đã lành hẳn, đạp xe không còn thấy đau, đi bộ thì hơi nhói chút nhưng không thành vấn đề. Về đến nhà, cô liền gọi điện đặt vé máy bay. Ba mẹ cô thường xuyên đi công tác nước ngoài nên chuyện này cô thạo lắm. May sao có chuyến lúc mười một giờ đêm, cô đặt luôn hai vé rồi hối hả thu dọn hành lý, định bụng sang viện nghiên cứu dặn Giang Đông chuẩn bị các loại giấy tờ cần thiết để lên máy bay.

Vừa lúc đó, Giang Đông cũng đạp xe tới trước cổng nhà cô. Trương Khứu Nghiên hỏi ngay: "Mười một giờ đêm nay bay, em có mang theo sổ hộ khẩu không?"

"Em để ở ký túc xá rồi." Giang Đông học ở Bắc Kinh nên hộ khẩu chuyển theo trường, cậu có một cuốn sổ riêng để ở phòng.

"Thế mình quay về trường lấy sổ, ăn chút gì đó rồi ra sân bay." Trương Khứu Nghiên định đi dắt xe thì Giang Đông cản lại, cậu nhớ chân cô chưa khỏi hẳn: "Chị đừng đạp nữa, để em chở!"

Trương Khứu Nghiên gật đầu, dù sao nhà cũng gần trường, cô nhảy tót lên yên sau xe của Giang Đông. Cậu chở cô về ký túc lấy sổ hộ khẩu, thẻ sinh viên và các giấy tờ tùy thân khác rồi cả hai cùng ra ngoài ăn tối. Trương Khứu Nghiên không muốn ăn cơm, cô thèm một bát mì, thế là Giang Đông chở cô đến quán mì mà Diệp Nhàn từng khen nức nở.

Ăn xong, cả hai ra đường đứng đợi taxi. Đúng lúc đó, Diệp Nhàn cũng cùng bạn học đi ăn mì đi ngang qua. Cô bạn kéo kéo tay áo Diệp Nhàn, chỉ tay ra phía đường: "Kia chẳng phải là đối tượng của cậu sao?"

Chương 190: Trở tay không kịp

Diệp Nhàn quay ngoắt lại, đập vào mắt cô là cảnh Giang Đông đang đứng cạnh một người phụ nữ ăn mặc vô cùng thời thượng, sành điệu. Giang Đông đang nghiêng đầu nói gì đó, còn người phụ nữ kia thì ngước lên nhìn cậu, gương mặt nghiêng thanh tú, nước da trắng ngần, toát lên vẻ khí chất sang trọng. Hai người đứng cạnh nhau đẹp như một bức tranh trên phố.

Lúc này, một chiếc taxi trờ tới, Trương Khứu Nghiên vội vàng chạy ra vẫy tay. Vì quá vội, cái chân đau lại nhói lên khiến cô bị trẹo chân, loạng choạng. Đang giờ tan tầm, xe đạp trên đường đông như mắc cửi, có một chiếc đang lao tới sát nút. Giang Đông nhanh tay lẹ mắt vươn tay ôm lấy eo cô, kéo lùi lại để tránh va chạm.

Đầu óc Diệp Nhàn nổ "uỳnh" một cái. Cô lao tới như một cơn lốc, túm c.h.ặ.t lấy cánh tay Trương Khứu Nghiên kéo giật lại rồi giáng cho cô một cái tát nảy đom đóm mắt: "Đồ con giáp thứ mười!"

"Chát!" một tiếng khô khốc vang lên. Cả Trương Khứu Nghiên lẫn Giang Đông đều sững sờ, đứng hình mất mấy giây. Ngay cả bác tài xế taxi vừa dừng xe cũng há hốc mồm kinh ngạc.

Trương Khứu Nghiên ôm lấy cái má nóng bừng, giận đến run người: "Cô là ai? Bị điên à? Sao lại vô duyên vô cớ đ.á.n.h người giữa đường thế này!"

Giang Đông nhìn Diệp Nhàn với vẻ không thể tin nổi: "Tiểu Nhàn, em làm cái gì thế hả?"

Diệp Nhàn gào lên: "Cô ta là ai? Anh với cô ta đang làm cái gì? Giang Đông, anh dám giở trò lưu manh, bắt cá hai tay à!"

Giang Đông tức đến đỏ mặt tía tai: "Đây là chị Nghiên, bạn của chị gái anh!"

Diệp Nhàn khựng lại: "Bạn của chị anh... thế sao anh lại đi riêng với cô ta?"

Bác tài xế thấy rắc rối liền hỏi: "Thế các người có đi nữa không?"

Giang Đông đang sốt ruột ra sân bay, liền nói: "Đi chứ! Chị Nghiên, chị lên xe trước đi."

Diệp Nhàn túm c.h.ặ.t lấy áo Giang Đông: "Không được đi đâu hết!"

Trương Khứu Nghiên dù rất giận nhưng đoán đây là bạn gái của Giang Đông nên nén giận lên xe trước, để mặc cậu tự giải quyết. Giang Đông gỡ tay Diệp Nhàn ra, nghiêm giọng: "Nhà anh có việc đại sự, giờ anh phải về ngay, có gì anh về sẽ giải thích sau."

Diệp Nhàn vẫn không buông: "Không được! Có chuyện gì anh phải nói cho rõ đã!"

Tài xế taxi bắt đầu giục giã, bảo đừng có làm mất thời gian kiếm tiền của người ta. Giang Đông cuống lắm rồi, nhưng chuyện của ba cậu không thể nói bừa, chính cậu cũng chưa rõ thực hư ra sao. "Anh thật sự có việc gấp phải về nhà ngay! Nhà anh gặp chuyện rồi, anh cũng chưa rõ là chuyện gì, đợi anh về sẽ báo cho em sau!"

Dứt lời, cậu dứt khoát gạt tay Diệp Nhàn ra, nhảy tót lên xe đóng cửa lại. Chiếc taxi nổ máy phóng v.út đi. Diệp Nhàn đứng ngây người giữa phố, lòng đầy hoang mang: Nhà cậu ấy gặp chuyện? Có thể là chuyện gì được chứ?

Giang Hạ đi tàu về đến bến cảng thành phố đã hơn tám giờ tối, trời tối mịt mùng. Bến cảng giờ này vắng vẻ hơn hẳn mọi khi, chỉ có vài con tàu về muộn hoặc chuẩn bị ra khơi là còn thắp đèn leo lét. Trên bãi cát dài, thấp thoáng những ánh lửa và bóng ngư dân đội đèn pin trên đầu đi lại hối hả. Bất kể thời đại nào, lúc nào cũng có những người vì miếng cơm manh áo mà bôn ba không kể ngày đêm, đó chính là cuộc đời.

Chu Thừa Hâm neo tàu xong xuôi, dắt hai chiếc xe đạp lên đường cái. Hai anh em hối hả đạp xe về phía khu tập thể nhà họ Giang. Tầm tám rưỡi, họ đã đứng trước cửa nhà.

Giang Hạ vừa gõ cửa, mẹ Giang vừa mở ra đã giáng cho cô một cái tát cháy má: "Mày đã làm cái trò trống gì để liên lụy đến ba mày bị bắt hả?!"

Cái tát đến đột ngột khiến Giang Hạ không kịp trở tay. Cô chỉ kịp nghiêng người né, nhưng cái tát vẫn sượt qua cằm đau điếng. Đây là lần đầu tiên cô bị mẹ đ.á.n.h, trong một khoảnh khắc, cô đã suýt nữa giơ tay đ.á.n.h trả theo bản năng!

Chu Thừa Hâm đứng sau cũng hồn xiêu phách lạc: "Bà thông gia ơi, có gì từ từ nói!"

Mẹ Giang bấy giờ mới thấy người đi sau con gái là Chu Thừa Hâm chứ không phải con rể út. Bà cố gắng nén cơn giận nhưng mặt vẫn đen như nhọ nồi: "Vào nhà đi rồi nói!" Bà vừa quay lưng đi thì đầu óc choáng váng, người lảo đảo. Giang Hạ và Chu Thừa Hâm vội lao tới đỡ lấy bà.

Chu Thừa Hâm lo lắng: "Hay là để con đưa bà đi bác sĩ?"

Mẹ Giang xua tay, bà chỉ bị hạ đường huyết vì từ hôm qua đến giờ lo lắng quá mà không hạt cơm nào vào bụng: "Tôi không sao, chắc là đói thôi, đỡ tôi vào ghế ngồi một lát là được."

Hai người đỡ bà vào nhà. Giang Hạ nghĩ đến việc ba mình gặp nạn, mẹ chắc hẳn đã phát điên vì lo lắng nên cũng không chấp nhặt cái tát vừa rồi. Cô lẳng lặng đi pha một bát sữa bột mạch nha: "Mẹ uống chút đi cho lại sức."

Mẹ Giang nhận bát sữa, liếc nhìn Chu Thừa Hâm, lòng thấy hơi ngượng. Chuyện dạy bảo con cái mà để người ngoài thấy thì chẳng ra làm sao. Bao nhiêu năm nay, đây cũng là lần đầu tiên bà xuống tay đ.á.n.h con, quả thực là vì quá uất ức và sợ hãi! Giang Hạ rốt cuộc đã làm gì? Vì tiền mà hại cả sự nghiệp của ba mình sao? Bao năm qua ba nó yêu chiều nó như thế nào, ngay cả một sợi tóc cũng không nỡ động vào, vậy mà lại nuôi ra một đứa con hám tiền đến mờ mắt?

Tối nay có người gọi điện cho bà, ám chỉ rằng chuyện của chồng bà có liên quan đến con gái. Mẹ Giang càng nghĩ càng sợ, càng sợ lại càng giận, cộng thêm việc lo lắng suốt một ngày một đêm khiến bà mất kiểm soát.

Chu Thừa Hâm thấy sắc mặt mẹ Giang đã khá hơn, cảm thấy mình ở lại lúc này không tiện nên lên tiếng: "Bà thông gia nghỉ ngơi nhé, muộn rồi con không dám làm phiền. Con ra nhà khách gần đây nghỉ tạm, Hạ có việc gì cứ ra tìm anh nhé."

Giang Hạ tiễn anh ra cửa: "Vâng, em cảm ơn anh Cả nhiều."

Đợi Chu Thừa Hâm đi khuất, cơn giận của mẹ Giang đã phần nào hạ nhiệt, bà gặng hỏi: "Mày rốt cuộc đã làm gì? Tại sao có người nặc danh tố cáo ba mày? Mày khôn hồn thì khai thật ra cho mẹ!"

Giang Hạ bình tĩnh đáp: "Con không làm gì sai cả, mọi việc con làm ba đều biết rõ. Hôm trước con gặp ba đã kể hết rồi. Nếu quả thực là vì con mà ba bị liên lụy, con cam đoan sau khi điều tra rõ ràng ba sẽ được về ngay!" Cô thầm nghĩ, có lẽ chuyện này liên quan đến phía Diệp Nhàn.

Giang Hạ đưa toàn bộ giấy tờ, hồ sơ mình mang theo cho mẹ xem. Mẹ Giang đọc xong mới thở phào một cái. Nếu giấy tờ minh bạch thế này thì chắc sẽ ổn thôi. Bao năm qua, vợ chồng bà sóng gió gì chẳng từng trải, họ chẳng sợ gì, chỉ sợ con cái lầm đường lạc lối.

Giang Hạ hỏi: "Ba bị đưa đi từ lúc nào ạ?"

"Chiều hôm qua."

"Họ có nói gì không mẹ?"

"Chuyện này ai người ta nói cho mình biết? Mẹ cũng vì thấy ba mày cả đêm không về mới cuống lên đi hỏi. Tin tức chẳng dò la được gì mấy, chỉ có người nói loáng thoáng nghe thấy họ nhắc đến tên mày."

"Thế thì không sao đâu, con cam đoan với mẹ đấy!"

Mẹ Giang nhìn con gái, thở dài. Đứa con mà ông Giang tự tay nuôi nấng, có chút kiêu kỳ, có chút bướng bỉnh nhưng tuyệt đối không phải hạng người làm chuyện phi pháp. Chu Thừa Lỗi... chắc cũng không phải, mắt nhìn người của ông Giang xưa nay chưa bao giờ sai.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.