[xuyên Sách Tn80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 202

Cập nhật lúc: 29/12/2025 06:26

Đòi bằng chứng với ông ta? Cô ta đúng là không biết ông ta là ai!

Chu Quốc Hoa quát: "Nói hay lắm! Đồ dưới biển vốn dĩ ai thấy trước là của người đó! Mấy cái rương này chúng tôi phát hiện trước, nên chúng là của chúng tôi."

Ôn Uyển phụ họa: "Đúng thế, là chúng tôi thấy trước! Trả đồ lại cho chúng tôi!"

Ông chủ Quách cười khẩy: "Thấy cái gì? Các người có bản lĩnh lặn xuống đó không? Cô chỉ mới thấy rạn san hô thôi! Cho dù có thấy thì đã sao? Ai lấy được tận tay thì là của người đó!"

Lúc này, các thợ thuyền lại từ dưới đáy nước vận chuyển lên thêm một cái rương nữa. Ông chủ Quách vội vàng hô người ra đón lấy.

Ôn Uyển nhìn thêm một cái rương lớn được khiêng lên, thực sự cuống cuồng! Trong mơ tổng cộng chỉ có bốn cái rương, bị họ vớt hết lên thì cô chẳng còn gì cả. Cô nói với Chu Quốc Hoa: "Anh xuống đi! Nhanh lên!"

Vết thương trên người Chu Quốc Hoa chưa lành hẳn, nhưng nhìn đối phương vớt lên hết rương này đến rương khác, trong lòng anh cũng nóng như lửa đốt. Vết thương tuy chưa khỏi hoàn toàn nhưng cũng tàm tạm rồi, chắc không sao đâu. Anh nghiến răng nhảy xuống biển.

Nước biển có độ mặn cao, vết thương chạm vào nước hơi xót, nhưng anh không màng tới, nhanh ch.óng bơi về phía đáy biển. Ông chủ Quách thấy vậy, liền nháy mắt với một thợ thuyền khác trên tàu. Người đó lập tức nhảy xuống biển chặn đường Chu Quốc Hoa.

Thế là Chu Quốc Hoa và gã thợ thuyền rượt đuổi nhau dưới nước, cuối cùng còn đ.á.n.h nhau một trận. Ôn Uyển thấy vậy liền mắng: "Mấy người định làm gì? Còn đ.á.n.h người nữa à! Định g.i.ế.c người cướp của sao?"

Ông chủ Quách giờ chẳng buồn đáp lời Ôn Uyển. Người của ông ta lại vớt thêm được một cái rương từ dưới biển lên. Ông ta vội vàng đón lấy: "Còn mấy cái nữa?"

"Một cái ạ."

Lão Quách nghe vậy liền đáp: "Thế thì nhanh vớt lên đi, có cần thay người xuống không?"

"Không cần ạ." Hai người thợ lại nhanh ch.óng lặn xuống biển.

Dưới nước, Chu Quốc Hoa và thợ thuyền của ông chủ Quách giằng co dữ dội. Ôn Uyển thấy phía xa có thuyền đang tiến lại gần, cô nhận ra đó là thuyền của Chu Thừa Lỗi, mắt sáng rực lên, lớn tiếng gọi: "Thuyền của anh em trong làng chúng tôi tới rồi! Anh ấy từng đi lính đấy! Còn là Trung đoàn trưởng nữa!"

Ôn Uyển dốc sức vẫy tay về phía thuyền của Chu Thừa Lỗi: "Anh Chu! Anh Chu ơi! Có người cướp đồ của chúng em! Cứu mạng với! Anh Chu ơi, họ định g.i.ế.c người!"

Khi thuyền càng lúc càng gần, ông chủ Quách cũng nhận ra đó là thuyền của Chu Thừa Lỗi. Ông ta chắp tay: "Chu lão đệ, lâu rồi không gặp! Dạo này có phải lái tàu lớn ra khơi xa phát tài không mà bao nhiêu ngày rồi không thấy mặt chú?"

Ôn Uyển: "..." Họ quen nhau sao?

Giang Hạ nhìn mấy cái rương trên thuyền ông chủ Quách là biết ông ta đã tìm thấy kho báu của đầu sỏ hải tặc được nhắc đến trong sách rồi.

Chu Thừa Hâm cũng nhìn thấy mấy cái rương đó, anh sững sờ một chút. Thế này mà cũng vớt được sao? Vận may cũng quá tốt rồi! Vừa nãy A Lỗi xuống còn chẳng thấy gì! Chẳng lẽ có người còn may mắn hơn cả A Lỗi?

Chu Thừa Lỗi dừng tàu lại, thản nhiên nhìn họ: "Mọi người làm gì ở đây? Có biết vùng biển này tôi đã thầu lại rồi không?"

Ông chủ Quách cười nói: "Biết chứ, biết chứ! Chỉ là năm xưa tổ tiên lánh nạn có gửi ít đồ đạc gia đình dưới biển, hôm nay tôi vớt lên hết thôi, từ nay về sau sẽ không làm phiền nữa, thật ngại quá!" Ông ta muốn kết giao với Chu Thừa Lỗi nên lời lẽ cực kỳ khách sáo.

Ôn Uyển cũng tranh lời: "Anh Chu, mấy cái rương đó là em phát hiện ra, họ thấy thuyền em dừng ở đây vớt rương nên mới lái tàu tới cướp, chẳng phải đồ tổ truyền gì đâu!"

Chu Thừa Lỗi nhìn ba cái rương trên tàu ông chủ Quách, cũng chẳng quan tâm chúng là của ai: "Vớt xong chưa? Xong rồi thì mọi người đi đi!"

Biển thì anh thầu thật, nhưng Chu Thừa Lỗi không ngang ngược đến mức cho rằng mọi thứ dưới biển đều là của mình. Anh chỉ có quyền sử dụng vùng biển này để nuôi cá thôi. Còn mấy cái rương đó thuộc về ai, anh không hứng thú muốn biết. Dù sao cũng không phải của anh!

Lúc này cái rương cuối cùng cũng được vớt lên. Ông chủ Quách vội đón lấy rồi hỏi: "Hết chưa?"

"Hết rồi ạ." Hai người thợ thuyền leo lên tàu.

Chu Quốc Hoa thấy cái rương cuối cùng cũng bị đối phương lấy mất, anh không đ.á.n.h nữa, bơi về thuyền mình, hét lớn với Chu Thừa Lỗi: "Chu Thừa Lỗi, mấy cái rương đó thực sự là Tiểu Uyển thấy trước! Họ thấy nên tới cướp thôi! Chúng ta đều là anh em một làng, không thể để người ngoài bắt nạt được! Chúng ta cùng nhau đòi rương lại, rồi chia nhau chứ không thể để rẻ cho bọn người ngang ngược này được!"

Ôn Uyển gật đầu: "Đúng thế! Anh Chu, là em thấy trước, đây lại là vùng biển anh thầu, rương phải là của chúng ta, phải đòi lại! Nếu không truyền ra ngoài người ta lại tưởng dân làng mình, tưởng anh dễ bắt nạt! Nhất định phải đòi lại, rồi hai nhà mình chia nhau, không thể để người ngoài hưởng lợi, đây là bắt nạt đến tận cửa rồi!"

Thông thường dân trong làng sẽ đoàn kết chống lại người ngoài. Nếu hôm nay Chu Thừa Lỗi không giúp, sau này ra ngoài gặp chuyện cũng chẳng ai giúp anh!

Chu Thừa Lỗi nhìn về phía xa: "Tàu Giám sát biển đang tới kia, nếu mọi người có tranh chấp gì thì có thể mời họ giải quyết."

Ông chủ Quách và đám người Ôn Uyển nghe vậy đều nhìn theo hướng mắt của Chu Thừa Lỗi: Quả nhiên có một con tàu trắng đang lao nhanh tới. Giang Hạ nhìn qua, nhận ra đó chính là con tàu tuần tra họ vừa gặp lúc nãy.

Chương 258: Tóc dài kiến thức ngắn

Đúng là tàu tuần tra đang tới! Tâm trạng ông chủ Quách lộp bộp một cái, đồ trong rương còn chẳng biết là gì, không lẽ bị sung công hết sao?

Chu Quốc Hoa và Ôn Uyển thì thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có người đến chủ trì công đạo. Chu Quốc Hoa leo lên thuyền, cởi bỏ bộ quần áo ướt sũng. Giang Hạ thấy vết thương trên người anh ta vẫn còn quấn băng gạc, chưa khỏi hẳn đã xuống nước? Đúng là cần tiền hơn cần mạng!

Chu Thừa Lỗi đứng sang phía bên kia của Giang Hạ, chắn tầm mắt cô nhìn về phía Chu Quốc Hoa. Một con gà công nghiệp trắng bệch, có gì mà nhìn? Tên Chu Quốc Hoa này cũng thế, không biết có phụ nữ ở đây sao mà dám thản nhiên cởi đồ.

Giang Hạ không nhận ra sự ghen tuông nhỏ nhen của ai đó, cô chỉ liếc qua một cái rồi quay đầu nhìn con tàu đang tới gần. Rất nhanh, con tàu đó đã đến bên cạnh, người trên tàu hô lớn: "Mọi người tụ tập ở đây làm gì thế?"

Nhân viên công vụ nhìn về phía Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ đầu tiên, chắc là vì họ vừa mới gặp nhau.

Giang Hạ lên tiếng: "Vùng biển này là nhà tôi thầu để nuôi cá, thấy họ tụ tập ở đây rồi còn nhảy xuống biển, sợ họ trộm cá nhà nuôi nên chúng tôi qua xem thử. Chúng tôi cũng vừa mới tới thôi, cụ thể xảy ra chuyện gì cũng không rõ lắm."

Ôn Uyển vội vàng: "Đồng chí ơi, tôi phát hiện dưới đáy biển có mấy cái rương, chưa kịp vớt lên thì họ đã tới cướp! Còn nói là đồ tổ truyền, rõ ràng là cái cớ để cướp thôi! Ai đến trước được trước, đồng chí nói xem mấy cái rương này có phải thuộc về chúng tôi không?"

Nói xong Ôn Uyển lại quay sang ông chủ Quách: "Anh có bằng chứng gì chứng minh rương là tổ truyền không? Có thì đưa ra cho các đồng chí Giám sát biển phân xử, không có thì phiền anh trả lại cho chúng tôi! Đồ vô chủ thì phải tính theo thứ tự trước sau."

Ông chủ Quách chẳng buồn để ý đến kẻ ngốc này. Đúng là "tóc dài kiến thức ngắn"! Đến lúc này rồi mà vẫn còn mơ tưởng đồ này là của cô ta!

Mấy vị đồng chí nhìn mấy cái rương trên tàu ông chủ Quách, người dẫn đầu nói: "Lên xem trong rương chứa cái gì." Nói đoạn, ông ta là người đầu tiên nhảy lên tàu ông chủ Quách. Hai nhân viên khác cũng nhảy theo.

Ông chủ Quách đau lòng thắt lại! Trong lòng ông ta điên cuồng cầu nguyện bên trong chỉ là vàng thỏi, bạc nén bình thường thôi. Đừng có là cổ vật hay di vật văn hóa cấp quốc gia nào đấy, nếu không là bị sung công chắc luôn!

Thực tế thì bốn cái rương này chẳng cần mở ra cũng có thể xác định là cổ vật rồi, vì rương đều đúc bằng đồng xanh, ổ khóa cũng là khóa đồng xanh! Tim ông chủ Quách rỉ m.á.u! Mất trắng rồi! Mất hết rồi! Tổ tiên ơi! Người để lại chút gia sản dưới biển thì thôi đi, sao lại dùng cái rương xịn thế này để đựng làm gì không biết?

Nhân viên công vụ không am hiểu cũng không dám tùy tiện cạy khóa để tránh làm hỏng cổ vật. Thế là họ tuyên bố cổ vật lấy từ dưới biển thuộc về quốc gia, trừ khi có bằng chứng chứng minh thực sự là đồ tổ truyền.

Ông chủ Quách lấy đâu ra bằng chứng? Hơn nữa đã là đồ đầu sỏ hải tặc giấu đi thì tự nhiên là đồ phi pháp mà có, ông ta sợ bên trong có thứ gì quá nổi tiếng, lộ ra không hay, nên thậm chí không dám nhận là đồ tổ truyền.

Dù tim rỉ m.á.u nhưng ông chủ Quách vẫn cực kỳ thức thời, cười nói: "Vậy thì xin giao nộp cho nhà nước ạ." Tuy rất đau lòng nhưng ông ta đã sớm "cải tà quy chính", quyết định làm một công dân thượng tôn pháp luật. Thời thế thay đổi rồi, xã hội hòa bình, làm gì cũng có tiền đồ, còn làm hải tặc làm chi nữa!

Tất nhiên giao nộp nhanh gọn thế này cũng là vì ông ta muốn tạo ấn tượng tốt với các nhân viên công vụ để sau này còn nhờ vả quan hệ, nên lời lẽ tỏ ra rất hào phóng.

Ôn Uyển vẫn không cam tâm: "Rương là cổ vật nhưng đồ bên trong chưa chắc đã phải mà! Không phải mọi đồ cổ đều là di vật văn hóa quốc gia đâu nhỉ? Ngộ nhỡ bên trong là vàng thỏi, bạc nén bình thường thì sao?"

Ông chủ Quách: "Bất kể là gì, tôi cũng hiến tặng hết!"

Người dẫn đầu nghe vậy cười nói: "Đồng chí này tốt lắm, giác ngộ tư tưởng rất cao! Đồ trong rương sau khi các chuyên gia nghiên cứu sẽ được đưa vào bảo tàng lưu giữ để mọi người tham quan, lúc đó đồng chí có thể đến xem! Tôi thay mặt nhân dân, thay mặt Tổ quốc cảm ơn đồng chí!"

Ôn Uyển mím môi, xót xa đến cực điểm! Ông ta tất nhiên là giác ngộ cao rồi, ông ta hiến tặng đồ của cô mà! Nhưng rõ ràng chẳng có ai nghĩ những thứ này là của cô cả.

Ông chủ Quách bề ngoài cười hì hì: "Không có gì ạ, việc nên làm thôi. Sau này tôi nhất định sẽ đến xem!"

Nhân viên công vụ giơ ngón tay cái tán thưởng, sau đó chỉ huy người khiêng cả bốn cái rương lên tàu tuần tra. Rương rất nặng, "làm ơn làm cho trót", ông chủ Quách còn cùng thợ thuyền hỗ trợ khiêng giúp.

Nhân viên công vụ lại hỏi họ vớt được ở đâu, sau đó ông chủ Quách còn để thợ thuyền dẫn họ xuống đáy biển kiểm tra lại một lượt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.