[xuyên Sách Tn80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 317
Cập nhật lúc: 29/12/2025 07:12
Nhiệm vụ lần đó vốn dĩ không phải của Chu Thừa Lỗi, là anh chủ động xin đi thay người khác. Lão Trương vẫn luôn hối hận vì lúc đó đã mủi lòng mà đồng ý điều phái anh đi.
Thật sự là vừa tiếc vừa giận! Chỉ vì một phút mủi lòng mà ông đã làm đứt đoạn tiền đồ của thằng nhóc thối này!
Cha Giang cười bảo: "Tôi đã bảo là hai đứa nó sống rất tốt mà? Ngài cứ không tin!"
"Cái thằng nhóc này mặt mũi lúc nào cũng lầm lì như thanh gỗ, cả ngày cứ như ai nợ nó mười vạn tám nghìn không bằng. Tôi chẳng sợ nó bắt nạt Hạ Hạ, làm vợ nó sợ quá mà chạy mất thì sao!"
Giang Hạ thuận thế đùa theo: "Hồi đầu đúng là con có hơi sợ thật ạ..."
Chu Thừa Lỗi nghe vậy liền khẽ ôm lấy vai cô.
Lão Trương cảm thấy như tìm được tri kỷ, đắc ý nói: "Tôi nói đúng chưa! Cái mặt lạnh như tiền này của anh, trẻ con nhìn thấy còn phải khóc thét. Đợi sau này có con, anh mà cứ trưng cái mặt đó ra, chắc con nó chẳng dám để anh bế đâu. May mà có tôi làm mai cho, không thì anh lấy đâu ra vợ?"
Chu Thừa Lỗi đầy vẻ bất lực: "Cơm canh lên bàn cả rồi, trời lạnh, chúng ta vào ăn cơm trước đã! Ăn no rồi nói sau ạ!"
Cha Chu đã đoán ra thân phận của lão Trương qua lời kể, vội vàng đon đả: "Đúng, đúng! Ông thông gia, lão Thủ trưởng, mời hai người vào dùng bữa."
Lão Trương vừa đi vào vừa cười bảo cha Chu: "Đồng chí này, ông sinh được đứa con trai tốt đấy!"
Cha Chu dẫn mọi người tới bàn chính, cười hỉ hả: "Con trai tốt hay không không quan trọng, con dâu tốt là được rồi! Tôi phải cảm ơn lão Thủ trưởng đã tìm cho thằng Lỗi nhà tôi một người vợ hiền. Tiểu Hạ thật sự rất tốt! Con bé tuyệt vời lắm..."
Chu Thừa Lỗi nói khẽ với Giang Hạ một tiếng rồi lên lầu gọi mẹ Giang xuống ăn cơm.
Cha Chu đưa khách quý ngồi vào bàn chính. Những người ở bàn của Trương Duệ thấy lão Trương đi tới thì đồng loạt buông đũa, đứng bật dậy, hai chân chụm lại, suýt chút nữa là giơ tay chào kiểu quân đội!
"Ngồi xuống ăn cơm đi, đứng lên làm gì?" Lão Trương lườm họ một cái.
Cả đám lại nhanh ch.óng ngồi xuống, cầm bát đũa lên cắm cúi lùa cơm, động tác đều tăm tắp.
Giang Hạ: "..." Những người ở các bàn khác: "..."
Cha Chu cười khà khà mời cha Giang và lão Trương ngồi xuống: "Lão Thủ trưởng, ông thông gia, chúng ta cũng dùng bữa thôi!"
Ông vẫn còn chưa kể hết chuyện con dâu mình tốt thế nào đâu!
Tiệc nước bày ra tận ba mươi mâm, kéo dài mãi đến chiều tối mới kết thúc. Bàn chính và bàn của anh em Trương Duệ bên cạnh ngồi lại lâu nhất. Trong bữa tiệc, cha Chu không ngớt lời khen ngợi Giang Hạ, cảm ơn cha Giang đã nuôi dạy được cô con gái giỏi giang và gả cho Chu Thừa Lỗi, rồi lại cảm ơn lão Trương đã làm mai mối.
Bàn này không uống rượu, cha Chu không hề say, nhưng ai cũng cảm thấy như ông đang "say con dâu" vậy! Giang Hạ bị khen đến mức ngượng chín cả mặt. Bữa cơm kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ. Nếu không phải vì Giang Đông, Trương Phức Nghiên và lão Trương phải kịp chuyến bay thì chắc bữa này còn lâu mới tàn.
Tiễn hết khách khứa, Chu Thừa Lỗi sắp xếp cho nhà ngoại ở lại. Ông bà ngoại, vợ chồng bác cả, bác hai, chị họ cả và anh họ thứ đều ở các phòng khách trong nhà mới. Còn gia đình chị dâu cả và cô em họ thứ hai thì được Chu Thừa Lỗi sắp xếp sang ở nhà cũ. Để họ không phải ở đó một mình, Chu Thừa Sâm và Lý Tú Nhàn vẫn ở lại phòng cũ của họ, chỉ có Chu Oánh và Chu Chu là sang ngủ ở nhà mới cho vui.
Tại nhà cũ, căn phòng của anh và Giang Hạ tuyệt đối không cho ai vào ở. Nơi đó chứa đựng quá nhiều kỷ niệm đẹp của hai người. Chiếc giường đó cũng là giường cưới của họ. Chu Thừa Lỗi có ý thức về lãnh thổ rất mạnh, anh không thích người khác ở căn phòng mình từng ngủ, càng không thích ai nằm lên giường của vợ chồng anh. Nếu không phải chiếc giường đó đóng quá nhiều đinh, khó tháo dỡ, anh đã muốn khiêng nó lên tầng hai nhà mới từ lâu.
Ngay cả tầng hai nhà mới anh cũng chưa sắp xếp ai ở, nên các phòng khách trên đó chưa lắp giường. Nhà ngoại đông người, lại có nhiều trẻ con, nhà cũ không chứa hết nên Điền Thái Hoa đã dắt mấy đứa nhỏ về nhà mình ngủ.
Mẹ Chu thắc mắc hỏi Chu Thừa Lỗi: "Sao con lại xếp nhà chị dâu cả sang nhà cũ, còn chị dâu hai thì ở lại nhà mới? Chị dâu cả con mặt đen như đ.í.t nồi rồi kia kìa!"
Cha Chu cũng góp ý: "Sắp xếp thế này không hay lắm, đáng lẽ phải theo vai vế lớn nhỏ chứ."
Chu Thừa Lỗi lạnh nhạt đáp: "Chị dâu cả không nhận chén trà Hạ Hạ rót."
Cha Chu nghe xong đổi giọng ngay: "Ờ, sắp xếp thế là chuẩn đấy. Tiếc là không kê được cái giường vào nhà vệ sinh cho cô ta ngủ."
Mẹ Chu: "..."
Tại nhà cũ
Anh họ cả Lý Quế Lâm hỏi vợ: "Cô lại làm cái gì rồi? Sao thằng Lỗi nó lại xếp chúng ta sang đây?"
Ở đời làm gì cũng phải có thứ bậc, kính trên nhường dưới. Đàm Ngọc Đái đen mặt đáp: "Tôi làm cái gì cơ chứ? Đừng nói là bị xếp sang đây, đến chén trà người ta còn chẳng thèm đưa cho tôi lấy một ngụm kia kìa! Rõ ràng là khinh bỉ nhà mình. Anh cũng đâu phải lần đầu thấy thế? Lần trước đám cưới, tôi với mẹ anh, em gái anh vào chào hỏi, con nhỏ Giang Hạ đó có thèm thưa lấy một câu không? Anh chẳng tận mắt thấy nó coi chúng ta như không khí là gì?"
Lý Quế Lâm ngập ngừng: "... Nhưng thằng Lỗi không phải loại người như thế, bình thường nó không cư xử vậy đâu. Có phải cô đã làm gì không?"
Đàm Ngọc Đái gắt lên: "Tôi làm gì được? Tôi chỉ hỏi nó một câu xem còn nhớ tôi là ai không thôi! Không tin anh hỏi con gái anh đi, nó cũng nghe thấy đấy! Chắc chắn là con nhỏ Giang Hạ sắp xếp, rồi thằng Lỗi cứ thế làm theo thôi. Vợ chồng người ta 'gió thổi bên gối' anh chưa nghe bao giờ à? Chắc nó biết chuyện hồi xưa tôi định giới thiệu em gái tôi cho Chu Thừa Lỗi nên nó thù dai đấy."
Lý Quế Lâm: "..." Chuyện cũ rích từ đời nào rồi, có đáng để chấp nhặt thế không? Phụ nữ đúng là hẹp hòi, chuyện nhỏ như hạt vừng cũng nhớ cả đời! "Thôi, cô đừng chấp nó nữa, ngủ sớm đi, mai còn dậy bắt xe về."
Nói xong, anh ta xoay người đắp chăn ngủ. Nhưng Đàm Ngọc Đái thì trằn trọc không ngủ được. Con em gái cô ta vẫn còn tơ tưởng đến Chu Thừa Lỗi, trong nhà giới thiệu ai nó cũng không ưng, hai mươi bốn tuổi rồi vẫn không chịu lấy chồng. Thật là phiền phức!
Tại nhà mới
Mẹ Chu đang ở trong phòng chuẩn bị quà đáp lễ cho nhà ngoại. Cha Chu tắm rửa xong đi ra thấy dưới đất bày la liệt bao tải, liền hỏi: "Mỗi nhà một bao à?" Con cái đều lớn cả rồi, anh em mẹ Chu cũng đã chia nhà từ lâu.
"Vâng." "Bao nào là của vợ thằng Lâm?"
Mẹ Chu chỉ vào cái bao chứa toàn rong biển. Cha Chu lại lật xem, thấy bà chỉ bỏ một đống rong biển với một gói cá khô loại rẻ tiền nhất. Ông rất hài lòng, nhưng thấy trọng lượng hơi nhẹ, lộ liễu quá. Ông bảo vợ: "Bà trả lễ nhẹ thế này sao được?" Nói xong, ông lẳng lặng đi ra ngoài.
Mẹ Chu: "..."
Chút sau, cha Chu xách hai túi đồ vào nhét thêm vào bao, rồi nhấc lên cân thử. Ừm, tốt rồi, cuối cùng cũng thành "trọng lễ"!
Mẹ Chu hỏi: "Ông bỏ cái gì vào đấy?" Bà cứ thấy có một túi như là cát vậy?
"Vỏ ốc với cát đấy."
Mẹ Chu cạn lời: "Ông bỏ cát vào làm gì? Thế này quá quắt quá! Mẹ tôi mà biết thì bà nghĩ thế nào?"
Cha Chu thản nhiên: "Bà yên tâm, lúc nãy mẹ có bảo muốn mang ít cát về để ủ giá đỗ. Tôi để vợ thằng Lâm mang về hộ bà thôi mà."
Mẹ Chu: "..."
Chu Thừa Lỗi sắp xếp xong cho họ hàng, trở về phòng thấy Giang Hạ vẫn đang ngồi trước bàn trang điểm đếm tiền mừng và đối chiếu sổ sách. Ai mừng bao nhiêu, tặng món gì cô đều ghi chép lại cẩn thận, đây là nợ ân tình, sau này còn phải trả.
"Đi tắm đi, đừng lo mấy thứ này nữa, không thấy mệt sao?" Chu Thừa Lỗi đi lấy quần áo.
"Sắp xong rồi, em sợ mai ngủ dậy lại quên mất nên ghi lại trước." Giang Hạ cất sổ và tiền vào ngăn kéo, nhìn anh hỏi: "Anh đặt xe từ bao giờ thế?" Cô đã nghe Giang Đông nói hai chiếc Jeep này là do Chu Thừa Lỗi đặt, anh đã đặt cọc hai vạn, còn hơn bốn vạn tiền còn lại là Giang Đông trả giúp.
"Từ sau hôm em lái mô tô lên trấn đấy." Thực sự không yên tâm để cô lái mô tô, anh liền nghĩ đến việc mua ô tô, vừa hay lúc đó Giang Đông gọi điện bảo muốn mua xe nên anh đặt luôn hai chiếc.
Chu Thừa Lỗi mang đồ ngủ của hai người vào phòng tắm rồi lại đi ra. Giang Hạ đứng dậy: "Hai vạn đó ở đâu ra? Anh lấy tiền từ chỗ anh hai Trương à?"
Chu Thừa Lỗi ôm lấy eo cô, để cô tựa vào người mình, cúi xuống hôn nhẹ: "Không phải, trước đây ở Hội chợ Quảng Châu có đàm phán thành công với hai thương nhân nước ngoài, nhưng họ chưa giao tiền ngay. Sau khi hội chợ kết thúc họ mới giao tiền và đặt thêm mấy chục máy nữa, anh lấy tiền hoa hồng đó để đặt xe."
Nhà máy vốn bảo phải qua năm, sau tháng Tư tới mới có xe, lúc đó cũng gần đến Hạ chí. Anh định bụng tặng cô làm quà sinh nhật. Không ngờ Trương Phức Nghiên đã giúp can thiệp để nhà máy điều thêm hai chiếc từ Bắc Kinh về sớm cho họ.
Giang Hạ lườm anh: "Anh mua xe mà chẳng bàn bạc với em, không hỏi xem em thích mẫu nào, không cho em đi lái thử, lỡ em lái không quen thì sao?"
Chu Thừa Lỗi lại hôn cô: "Bàn bạc thì còn gì là bất ngờ nữa. Anh biết em thích xe Jeep, Tiểu Đông cũng nói em thích. Lái không quen thì anh dạy."
Hồi trước thấy cô ngồi xe Jeep của Trương Vanh vẻ mặt rất thích thú nên anh nhớ rõ. Vả lại xe Jeep nhìn cao ráo, hầm hố nhưng tầm nhìn rộng, đi đường làng dễ hơn xe con.
Giang Hạ lại bảo: "Xe Jeep em thích, nhưng em cũng thích loại xe con như của bố em nữa. Có mua không?"
Chu Thừa Lỗi bế bổng cô lên: "Thế thì lần sau mua xe con, giờ thì đi tắm rồi ngủ thôi. Mai anh dắt em đi hóng gió."
Phòng ngủ có phòng tắm và vệ sinh riêng thật là tiện. Anh cùng cô tắm nước nóng, dỗ cô ngủ say, đợi trong chăn ấm sực rồi anh mới đi dội thêm một lần nước lạnh.
Chưa bao giờ anh thấy thời gian trôi chậm như thế, còn hơn nửa năm nữa con mới chào đời, những ngày tháng này đúng là một sự thử thách kiên nhẫn.
