[xuyên Sách Tn80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 343
Cập nhật lúc: 29/12/2025 07:17
Mẹ Chu cũng xuống xe, nói tiếp: "Đúng đấy! Không gấp đâu, cứu người là quan trọng nhất. Đợi chú Đông khỏe lại, dưỡng sức xong xuôi rồi trả từ từ cũng không muộn."
Cha Chu bảo: "Tôi với bà nó vào thăm chú Đông một chút. A Lỗi, các con cứ về trước đi."
Giang Hạ nói: "Cả nhà cùng vào đi ạ! Chúng con cũng muốn vào thăm chú Đông."
Giang Hạ muốn xem có giúp được gì không. Nếu tình hình thực sự nghiêm trọng, dù cô không quen biết bác sĩ đầu ngành nhưng cô tin cha mình hoặc bác sĩ Cao chắc chắn sẽ có quan hệ.
Chu Thừa Lỗi: "Lên xe đi, bệnh viện có chỗ đỗ xe."
Thế là cả nhà cùng vào bệnh viện. Không gặp được chú Đông vì chú đang ở phòng cấp cứu đặc biệt, người nhà không được vào. Ba người con trai và hai cô con dâu của chú Đông đều đang túc trực bên ngoài. Vợ Chu Binh Cường cũng ở đó.
Giang Hạ nghe thấy bà ta đang nói: "Tôi có thể cho các người mượn năm trăm đồng, nhưng các người phải đem con thuyền đó thế chấp cho tôi. Sau nửa năm mà không trả tiền đúng hạn thì con thuyền đó thuộc về tôi. Thuyền của nhà các người vừa nát, vừa cũ lại vừa nhỏ, bán đi chắc gì đã đáng giá năm trăm. Tôi là nể tình làng nghĩa xóm nên mới giúp, mới cho mượn tiền đấy nhé."
Cả nhà chú Đông không ai lên tiếng, cũng chẳng ai còn tâm trạng mà nói năng gì. Nhưng nếu đến lúc không đủ tiền thì có phải bán thuyền cũng phải bán. Dù thuyền của họ cũ thật, nát thật, nhưng "thuyền nát còn ba phân đinh", giá sáu trăm đồng vẫn là xứng đáng. Nếu có thời gian tân trang, sơn lại thì bảy trăm cũng bán được. Nhưng thuyền là cần câu cơm của cả nhà, chưa đến đường cùng ai nỡ bán đi?
Thím Đông nói: "Chị Cường, cảm ơn chị. Nhưng tạm thời chúng tôi không cần mượn nữa, vợ A Lỗi đã cho chúng tôi mượn rồi."
Cả nhà chú Đông thấy nhóm Chu Thừa Lỗi đến thì hơi ngạc nhiên, rồi lên tiếng chào hỏi. Vợ Chu Binh Cường vừa thấy gia đình Giang Hạ thì biến sắc. Sao bọn họ cũng tới đây? Còn nhanh chân cho mượn tiền trước rồi? Thế chẳng phải con thuyền kia sẽ rơi vào tay bọn họ sao?
Thím Đông đưa một ngàn đồng Giang Hạ vừa đưa cho con trai cả là Chu Quốc Quang: "Đây là một ngàn đồng gia đình bác Vĩnh Phúc cho chúng ta mượn, sau này có tiền các con nhất định phải trả lại cho bác ấy ngay lập tức."
Vợ Chu Binh Cường: "..." Cho mượn hẳn một ngàn? Đúng là làm màu! So sánh kiểu này chẳng phải biến bà ta thành kẻ tiểu nhân sao?
Chu Quốc Quang nhận tiền, đỏ hoe mắt cảm ơn: "Chúng cháu nhất định sẽ sớm trả lại ạ." Hai người em cũng nói: "Có tiền là chúng cháu trả ngay." Cha Chu: "Không gấp."
Chu Thừa Lỗi hỏi Chu Quốc Đống: "Bác sĩ của chú Đông có ở đây không? Để anh đi hỏi xem tình hình chú ấy thế nào." Chu Quốc Đống: "Để em dẫn anh đi."
Thế là Chu Thừa Lỗi đi cùng anh ta tìm bác sĩ. Giang Hạ và cha Chu cũng đi theo. Chu Thừa Lỗi luôn đi sát bên cạnh Giang Hạ để bảo vệ, tránh cho người qua lại trong hành lang đụng trúng cô. Vợ Chu Binh Cường cũng tò mò bám theo.
Trong văn phòng, hai bác sĩ đang nghiên cứu phim chụp của chú Đông. Giang Hạ loáng thoáng nghe thấy cụm từ "xuất huyết dưới nhện". Chu Quốc Đống hỏi bác sĩ có phải phim của Chu Vĩnh Đông không.
"Đúng rồi, có phim rồi. Tình hình của cha anh cần phải phẫu thuật ngay..." Bác sĩ chỉ vào tấm phim giải thích một tràng. Chu Thừa Lỗi hỏi: "Tỷ lệ phẫu thuật thành công cao không bác sĩ?" "Ba phần mười."
Chu Quốc Đống thót tim: "Chỉ có ba phần mười thôi sao?" "Không làm thì đến ba phần cũng không có." Chu Quốc Đống: "..."
Giang Hạ hỏi: "Sau phẫu thuật có di chứng gì không ạ?" Bác sĩ: "Chắc chắn là sẽ có một chút." "Di chứng gì ạ?" "Có thể vận động không được linh hoạt, thị lực cũng có thể bị ảnh hưởng..."
Vợ Chu Binh Cường nghe xong thầm nghĩ: Tốn bao nhiêu tiền làm phẫu thuật mà tỷ lệ thành công có ba phần, làm xong lại còn di chứng, thế thì thà chẳng làm còn hơn?
...
Ra khỏi phòng bác sĩ, Chu Thừa Lỗi đi tìm điện thoại công cộng gọi một cuộc điện thoại. Giang Hạ không ra ngoài mà tìm hai chiếc ghế ngồi cùng Chu Chu. Một lát sau, Chu Thừa Lỗi quay lại, mang theo bình nước cho hai người.
Rất nhanh sau đó, một vị bác sĩ già ngoài năm mươi tuổi, tóc bạc nửa đầu, dáng vẻ nho nhã dẫn theo hai bác sĩ khác đi tới. "Viện trưởng Cao." Chu Thừa Lỗi chào một tiếng.
Viện trưởng Cao giới thiệu hai người đi cùng: "Đây là Chủ nhiệm Phan của bệnh viện chúng tôi, còn đây là bác sĩ Hà, đều là những chuyên gia rất có kinh nghiệm trong lĩnh vực này." "Chào Chủ nhiệm Phan, chào bác sĩ Hà." Chu Thừa Lỗi lần lượt bắt tay từng người.
Vợ Chu Binh Cường chen lên trước, bắt chước Chu Thừa Lỗi đưa tay ra cười nói: "Chào Viện trưởng Cao, Chủ nhiệm Phan, bác sĩ Hà ạ! Tôi là thím của A Lỗi đây! Lần này phiền các vị quá."
Viện trưởng Cao thấy bà ta tươi cười hớn hở thì hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn lịch sự bắt tay và gật đầu: "Chào bà, vậy giờ chúng tôi vào xem phim chụp của nhà mình tình hình thế nào đã nhé!" Vợ Chu Binh Cường: "..."
Chương 442: Bữa trưa
Có nhiều người ở đây, để tránh Viện trưởng Cao khó xử nên Chu Thừa Lỗi không giải thích ngay. Anh trực tiếp cùng Viện trưởng và Chủ nhiệm Phan vào văn phòng. Vợ Chu Binh Cường định bám theo để giải thích thì bị Giang Hạ túm nhẹ vào tóc một cái.
Vợ Chu Binh Cường đau điếng quay lại: "Cô làm cái gì đấy?" Giang Hạ mặt không cảm xúc gỡ một lọn tóc ra khỏi chiếc ghim cài áo của mình: "Vừa nãy bà quay đầu mạnh quá nên tóc vướng vào ghim cài áo của tôi rồi."
Vợ Chu Binh Cường biến sắc, bị giật mất một mớ tóc thế này hèn chi đau đến vậy: "Cái ghim cài của cô..." Giang Hạ: "Ghim cài của tôi đắt lắm đấy, mua tận hơn hai trăm đồng, để tôi xem có hỏng không, hỏng là bà phải đền đấy."
Vợ Chu Binh Cường: "..." "Liên quan gì đến tôi? Mấy sợi tóc mà làm hỏng được á? Tôi chẳng tin! Mấy giờ rồi nhỉ? Tôi phải đi xem Quốc Hoa làm xong thủ tục xuất viện chưa!" Bà ta bỏ lại một câu rồi lủi mất dạng.
Lúc đi ngang qua quầy thu phí, thấy Chu Binh Cường đang thanh toán, bà ta liền chạy lại, đúng lúc nghe thấy nhân viên báo số tiền là ba mươi sáu đồng bảy hào tám xu. Bà ta cười nịnh nọt với nhân viên: "Cháu tôi quen cả Viện trưởng bệnh viện các cô đấy! Quen cả Viện trưởng Cao, Chủ nhiệm Phan, bác sĩ Hà nữa! Họ đang ở cùng nhau đấy. Cô xem có thể bớt chút tiền được không?"
Nhân viên thu phí mặt lạnh tanh đáp: "Bà có là mẹ của Viện trưởng thì cũng không bớt được xu nào đâu." Vợ Chu Binh Cường: "..."
Nửa tiếng sau, ca phẫu thuật của chú Đông đã được sắp xếp xong, là ca đầu tiên sáng mai, do Chủ nhiệm Phan đích thân cầm d.a.o. Hôm nay lịch mổ của Chủ nhiệm đã kín chỗ.
Sắp xếp xong việc của chú Đông, Giang Hạ hỏi thím Đông: "Có ai về làng không ạ? Xe cháu còn trống ba bốn chỗ, mọi người có thể ngồi nhờ về." Chu Thừa Lỗi thêm vào: "Sáng mai cháu cũng qua thăm chú Đông, tiện đường cháu đón mọi người qua." Chú Đông phẫu thuật, trong nhà kiểu gì cũng phải có người ở lại túc trực.
Chu Quốc Đống nhìn thím Đông: "Mẹ, anh cả, anh hai, mọi người về nhà nghỉ ngơi một đêm đi! Một mình con ở đây là được rồi."
Vợ Chu Binh Cường lúc này lại chạy về, hớt hải nói với Chu Thừa Lỗi: "A Lỗi, các cháu về làng bây giờ à? Thế thì tốt quá, thằng Quốc Hoa nhà thím hôm nay xuất viện, tiền đóng hết rồi! Cháu đợi một lát, tiện đường chở nhà thím về với! Chú Cường đang vào phòng bệnh đón nó rồi, xong ngay đây."
Cha Chu ngạc nhiên: "Quốc Hoa nhiều ngày vậy rồi mà vẫn chưa xuất viện sao? Lần trước chẳng phải nói sắp ra viện rồi à?" Bị thương vào xương cốt thì không thể khỏi ngay được, nhưng cũng không thể nằm viện đến tận lúc lành hẳn, thế thì tốn kém biết bao nhiêu?
Vợ Chu Binh Cường: "Đừng nhắc nữa! Lần trước lúc ngã bác sĩ chẳng bảo nó bị sốt đó sao? Sau đó chuyển thành viêm phổi, người sốt mê man, phải nằm viện thêm một tuần nữa, nên hôm nay mới được ra. A Lỗi lái xe đến à? Các cháu đợi chút, tiện đường chở thím với Quốc Hoa về nhé!" Giọng điệu vô cùng nghiễm nhiên!
Mẹ Chu cũng chẳng nể nang gì, dứt khoát từ chối: "Xin lỗi chị, không còn chỗ nữa rồi. Tụi tôi phải đưa mẹ con chị Đông về."
Cha Chu hỏi: "Binh Cường chắc là mượn máy cày của đội sản xuất qua đón Quốc Hoa rồi chứ?"
Vợ Chu Binh Cường: "Có đi máy cày tới, nên chị Đông với Quốc Hưng cứ ngồi máy cày đi! Để tôi với Quốc Hoa ngồi xe Jeep cho. Ghế xe Jeep có đệm êm, Quốc Hoa bị thương xương cốt, ngồi thế mới thoải mái. Với lại băng ghế sau xe các cháu rộng thế kia mà, cho Quốc Hoa nằm ra đấy là vừa xinh."
Cái giọng điệu đương nhiên này khiến Giang Hạ bật cười: "Máy cày cũng nằm phẳng ra được mà thím! Mua cái đệm trải ra, đắp thêm cái chăn bông, chẳng khác gì một chiếc giường di động. Còn xe của cháu ấy mà, thím Thúy muốn ngồi cũng được thôi, một chỗ ngồi năm trăm đồng. Thím muốn chiếm cả ba chỗ ghế sau đúng không? Đưa trước một ngàn rưỡi đây rồi tính tiếp!"
Vợ Chu Binh Cường: "..." "Cô... cô rõ ràng là đang bắt nạt tôi!" "Làm gì có, cháu đâu có ép thím ngồi. Cháu đây là thuận mua vừa bán, giá cả niêm yết rõ ràng."
Giang Hạ nói xong cũng chẳng thèm liếc bà ta lấy một cái, quay sang dặn dò nhà thím Đông: "Thím Đông, mọi người tốt nhất nên thay phiên nhau chăm sóc. Hôm nay để hai người ở lại thôi, còn lại về nhà nghỉ ngơi, mai lại qua, như vậy ai cũng được nghỉ mà vẫn chăm được chú. Tình hình của chú Đông chắc chắn phải nằm viện dài ngày đấy ạ."
Chu Quốc Hưng nghe thấy có lý: "Mẹ, chú hai, chú út cứ về trước đi. Đêm nay con với vợ con ở lại, sáng mai mọi người qua là được." Chu Quốc Hưng và Chu Quốc Nghiệp đều lắc đầu: "Để con ở lại. Anh chị cứ về đi, mẹ cũng về đi." Thím Đông đã thức trắng một ngày một đêm rồi, họ sợ bà không trụ nổi.
Cuối cùng cả nhà bàn bạc lại, thím Đông và vợ chồng Chu Quốc Nghiệp cùng ngồi xe nhà Giang Hạ về. Vợ chồng Chu Quốc Hưng và Chu Quốc Đống ở lại bệnh viện.
Vợ Chu Binh Cường ngồi trên máy cày nhìn chiếc xe Jeep lướt qua bên cạnh, không nhịn được mà "phỉ" một cái! "Có cái xe thì ghê gớm lắm chắc? Sớm muộn gì nhà tôi cũng mua một chiếc, không chỉ mua xe, còn mua cả máy bay, mua cả đại bác nữa!" Chu Quốc Hoa đang nằm trên máy cày, nghe bà ta lải nhải nói xấu Giang Hạ nãy giờ, nhịn không được nói: "Mẹ thôi đi! Còn đòi mua máy bay đại bác, mẹ mua đại bác về làm cái gì?"
