[xuyên Sách Tn80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 350
Cập nhật lúc: 29/12/2025 07:18
Cái tốc độ rùa bò này thì đến xe đạp cũng còn nhanh hơn anh!
“Không phải đâu, chắc là anh rể sợ em không theo kịp thôi.”
Giang Đông: “...” Coi anh là heo chắc? Đến mức này mà còn không theo kịp? Có là heo đi bằng bốn chân thì cũng đuổi kịp rồi!
“Chị ơi, chị có gì muốn nói thì nói nhanh lên, nói xong chị về xe anh rể đi!” Giang Đông chịu hết nổi rồi!
Giang Hạ vào thẳng vấn đề: “Diệp Nhàn tìm em à?”
Giang Đông và Giang Hạ vốn chẳng giấu nhau điều gì: “Không có, nhưng mẹ nhìn thấy cô ta hai ba lần rồi. Là do mẹ lo xa quá, ngày nào cũng lải nhải trước mặt em, chị không biết mẹ nói nhiều thế nào đâu!”
Chị không ở nhà, bao nhiêu công phu “niệm chú” của mẹ đều dồn hết lên đầu anh. Đời đúng là bể khổ!
Giang Hạ tự động lọc bỏ mấy lời than vãn: “Có khi nào cô ta cố tình khiến mẹ lo lắng không?”
Giang Đông khựng lại: “Cô ta làm vậy để làm gì?”
Giang Hạ: “Trả thù?”
Giang Đông: “... Nghe cũng giống tính cách của cô ta đấy! Nhưng nếu muốn trả thù thì phải tìm em chứ, sao lại tìm mẹ?”
Giang Hạ bảo: “Nguyên nhân thì có nhiều khả năng lắm... Em kể cho chị nghe trước đã, em và Diệp Nhàn quen nhau như thế nào?”
Giang Đông: “Chẳng phải em kể với chị rồi sao?”
Giang Hạ: “... Mang t.h.a.i hay quên, chị quên mất vài chỗ rồi. Em nói chi tiết một chút, chị muốn biết từng ngóc ngách, từ lần đầu gặp mặt luôn.”
Trong sách, Diệp Nhàn chính là một trong những nguyên nhân chủ chốt dẫn đến tai họa của nhà họ Giang. Thời điểm xảy ra chuyện vẫn chưa qua đi, Giang Hạ không thể lơ là được.
Thế là Giang Đông lại kể lại cho chị nghe một lần nữa: “Lần đầu em gặp cô ta là ở buổi họp lớp cấp ba, cô ta là bạn của em họ một người bạn cùng lớp với em. Lúc đó em chẳng để ý. Sau này đi tàu hỏa lên Kinh Thị học đại học, tụi em ngồi cùng một toa, em cũng không nhận ra cô ta, nhưng cô ta lại gọi đúng tên em...”
Suốt chặng đường mấy ngày trên tàu, Diệp Nhàn nói rất nhiều, làm phiền cả việc đọc sách của anh, nhưng vì gia giáo tốt nên anh buộc phải tiếp lời, thế là hai người nói chuyện suốt dọc đường.
Lúc xuống xe, anh lịch sự xách hành lý giúp cô ta. Cũng nhờ cô ta nói nhiều mà biết được trường của hai người rất gần nhau. Cô ta mặc áo khoác bông dày cộm nên không chen lên nổi xe buýt, thấy anh định bắt taxi thì chạy lại hỏi có thể đi chung xe không. Nghĩ bụng trường cô ta nằm ngay cạnh trường mình nên anh đồng ý. Thấy đôi giày của cô ta sắp rách đến nơi, anh cũng chẳng lấy tiền xe, đưa cô ta đến tận cổng trường luôn.
Lần gặp tiếp theo là ở quán mì anh hay ăn, lúc đó anh đang ăn cùng một người bạn cùng phòng. Bạn bè bên cạnh Diệp Nhàn đều hiểu lầm anh là người yêu cô ta. Cô ta thừa lúc người khác không chú ý liền nhỏ giọng xin lỗi, giải thích là do bạn cùng phòng thấy hai người cùng bước xuống từ taxi nên hiểu lầm, cô ta nói mình đã giải thích rồi nhưng họ không tin.
Lúc đó Giang Đông chỉ bảo không sao, nói rõ là được. Sau đó vì quán đông khách, bạn cùng phòng của anh đã mời nhóm Diệp Nhàn ngồi chung bàn. Ăn xong lúc tính tiền, Diệp Nhàn đột nhiên không thấy tiền đâu, mà hôm đó lại đến lượt cô ta mời bạn cùng phòng ăn mì. Cô ta lén hỏi mượn tiền anh, nói sợ bạn bè nghĩ mình cố ý quỵt, lại còn bảo bị mất sạch tiền sinh hoạt cả học kỳ, nhờ anh trả hộ rồi khi nào đi làm thêm có tiền sẽ trả lại.
Vốn là bạn của em họ bạn cũ, lại là đồng hương, Giang Đông thấy cảnh nhà cô ta khó khăn, mất tiền lo đến đỏ cả mắt, sắp khóc đến nơi, số tiền cũng không lớn nên anh thanh toán luôn, còn cho mượn thêm hai mươi đồng.
Kết quả là sau lần đó, ngay cả bạn cùng phòng cũng nghĩ Diệp Nhàn là đối tượng của anh. Anh có giải thích chỉ là đồng hương, bạn bè thấy anh nghiêm túc thì cũng tin. Nhưng sau đó, ở thư viện, nhà ăn, quán mì anh hay đến đều thấy bóng dáng Diệp Nhàn, cảm giác như hai người đã hẹn ước đi đôi về cặp vậy. Thế là mọi người xung quanh đều mặc định cô ta là người yêu anh, thậm chí ngay cả giáo sư già (thầy giáo của cha anh) cũng từng bắt gặp.
Sau đó đến sinh nhật Diệp Nhàn, cô ta hẹn người của hai phòng ký túc xá cùng chúc mừng. Giang Đông định nhân lúc đông đủ để nói rõ ràng, thì Diệp Nhàn lại bất ngờ tỏ tình trước mặt mọi người. Anh còn đang ngẫm nghĩ cách từ chối sao cho tế nhị thì không biết ai đó hô lên: “Không từ chối tức là mặc định rồi!”, “Giang Đông xấu hổ kìa!”.
Diệp Nhàn liền lao đến ôm lấy cánh tay anh, hôn một cái lên mặt, rồi thẹn thùng cười bảo mọi người: “Cảm ơn mọi người đã làm chứng!” Cả đám ồ lên tán thưởng! Anh thì đờ người ra, không ngờ Diệp Nhàn lại táo bạo đến thế! Sau đó cô ta thẹn thùng chạy đi chơi với bạn, anh chẳng tìm được cơ hội nào để nói rõ nữa.
Giang Đông định bụng sẽ tìm riêng Diệp Nhàn để nói chuyện, kết quả vừa về ký túc xá đã nhận được điện thoại của mẹ. Mẹ bảo thầy giáo của cha gọi điện cho cha, vô tình nhắc chuyện anh có đối tượng ở trường, hỏi xem có thật không. Mẹ dặn anh phải chú ý vấn đề tác phong, yêu đương nghiêm túc thì được chứ đừng có thói trăng hoa làm hỏng danh dự con gái nhà người ta, giờ cả thế giới đều biết rồi.
Sau đó Diệp Nhàn cứ bận rộn suốt, anh tìm cô ta mấy lần đều không gặp, mà mọi người lại càng khẳng định anh rất thích Diệp Nhàn, ngày nào cũng sang trường tìm cô ta, càng giải thích càng hỏng. Đúng lúc anh đang sốt ruột tìm cô ta thì bắt gặp Diệp Nhàn bị người ta bắt nạt trong ngõ nhỏ, thế là anh xông vào cứu. Xong chuyện Diệp Nhàn ôm lấy anh khóc nức nở, đúng lúc đó giáo sư của cha và mấy sinh viên đi ngang qua nhìn thấy. Thế này thì đúng là nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.
Giang Đông lại nghĩ Diệp Nhàn đã hôn mình trước mặt bao người, giờ lại ôm nhau, hiểu lầm càng sâu, giờ mà từ chối thì có bị coi là kẻ lừa tình, vi phạm tác phong không? Thế là anh không nói gì nữa, cứ thế chăm sóc cô ta như người yêu.
Nói đến cuối cùng, Giang Đông chợt sững người như nghĩ ra điều gì.
Chương 451: Si tâm vọng tưởng
Giang Hạ nghe xong liền hỏi: “Người bạn cấp ba dắt Diệp Nhàn đến buổi họp lớp đó, em với anh ta quan hệ tốt không?”
Giang Đông không ngạc nhiên khi chị hỏi vậy: “Bình thường thôi chị, bạn học cũ, chẳng thân chẳng sơ. Hồi cấp ba chung lớp, em luôn đứng nhất khối, còn anh ta luôn đứng nhì.”
Anh lạnh lùng trả lời luôn câu hỏi mà chị chưa kịp thốt ra: “Bác của anh ta, tức là cha của cô em họ kia, cùng đơn vị với cha mình. Còn mẹ anh ta là phó xưởng trưởng xưởng may. Mà không, chị cũng biết anh ta và em họ anh ta mà! Chẳng phải từ nhỏ chị đã không thích hai anh em nhà đó sao?”
Giang Hạ biết cái quái gì đâu!
“Ừ, chị không thích bọn họ!” Thấy Giang Đông đã hiểu ra vấn đề, cô không nói nhiều nữa, chỉ dặn: “Em nghĩ kỹ lại xem trong số những người quen chung với Diệp Nhàn, ai nên cắt đứt thì cắt đứt, ai nên đề phòng thì phải đề phòng.”
“Vâng.” Giang Đông đáp.
Giang Hạ đột nhiên hỏi: “Em với Tiểu Nghiên quen nhau chắc không phải cũng bị gài đấy chứ...”
Giang Đông cuống lên: “Không phải! Chị đừng có nói bậy! Em thực sự rất thích Tiểu Nghiên!”
Bây giờ anh đã hiểu rõ sự khác biệt giữa việc yêu đương vì trách nhiệm và yêu đương với người mình thực lòng thương rồi. Với Diệp Nhàn, anh rất sợ cô ta gần gũi, hễ cô ta có hành động thân mật là anh theo bản năng muốn né tránh. Bình thường anh làm thí nghiệm, hai người nửa tháng không gặp anh cũng chẳng thấy nhớ nhung gì.
Nhưng với Tiểu Nghiên, anh thích sự gần gũi của cô, cô vừa lại gần là tim anh đập thình thịch, ngày nào cũng muốn gặp, không gặp được là muốn nghe giọng nói. Lúc ăn cơm nhớ Tiểu Nghiên, lúc ngủ cũng nhớ, chỉ cần rảnh rỗi là trong đầu toàn hình bóng cô ấy. Ở bên cạnh cô ấy, anh thấy vui vẻ vô cùng.
Giang Hạ: “...” “Thôi được rồi, không nói thì thôi, làm gì mà cuống lên thế?”
Thấy ánh mắt trêu chọc của chị, Giang Đông cũng thấy hơi ngại, anh bấm còi một cái rồi dừng xe lại. “Chị ơi, anh rể lái chậm quá, chị sang xe anh rể đi! Cứ đà này đến sáng mai cũng chưa về tới nhà!”
Phía trước, Chu Thừa Lỗi lập tức phanh xe, nhanh ch.óng bước xuống, chỉ một giây sau đã có mặt ở cửa ghế phụ xe sau, kéo cửa ra nhìn Giang Hạ: “Muốn về xe trước ngồi à?”
Giang Đông: “...” Anh biết ngay mà, anh rể lái xe như sên bò là chỉ để chờ chị mình quay về ngồi cùng thôi! Cái giống anh rể này đúng là chẳng đáng yêu chút nào.
Giang Hạ lườm Chu Thừa Lỗi: “Anh lái xe kiểu đó, chẳng phải là muốn như vậy sao?”
Chu Thừa Lỗi đưa hai tay ra đón cô: “Anh là lo Giang Đông không theo kịp, cậu ấy mới biết lái chưa lâu, tay lái còn yếu.”
Giang Đông: “...” “Anh rể phiền anh đóng cửa xe hộ cái, em phải luyện tay lái đây!” Quá đáng thật chứ, coi thường ai không biết!
Chu Thừa Lỗi ôm lấy vòng eo đã to ra một vòng của Giang Hạ, lùi lại vài bước rồi đóng cửa xe. Giang Đông trực tiếp nhấn ga vọt đi luôn! Chu Thừa Lỗi ôm Giang Hạ về xe mình. Vợ mình thì cứ tự tay chăm sóc mới yên tâm được.
Quay lại bên cạnh chồng, Giang Hạ kể lại những suy đoán của mình cho Chu Thừa Lỗi nghe để xem anh có ý kiến gì không. Chu Thừa Lỗi bảo: “Cứ để Giang Đông tự suy nghĩ, tự giải quyết, khi nào gặp khó khăn tụi mình mới giúp.”
Mùng bốn Tết, gia đình Giang Hạ đi thăm ông cậu. Giang Đông làm tài xế chở mọi người đi. Xe Chu Thừa Lỗi chở Giang Hạ, Chu Chu, Chu Oánh và bốn anh em Quang Tông Diệu Tổ. Đám trẻ cứ tranh nhau ngồi xe chú út và thím nhỏ. Vì vậy, xe của Giang Đông chở cha Chu, mẹ Chu, Điền Thái Hoa, Chu Thừa Hâm, Chu Thừa Sâm và Lý Tú Nhàn.
Suốt dọc đường, Điền Thái Hoa và Lý Tú Nhàn cứ hỏi mãi về chuyện trường đại học ở Kinh Thị, hỏi Giang Đông thi đỗ thế nào. Lý Tú Nhàn nhìn chàng trai Giang Đông tuấn tú, cười hỏi: “Tiểu Đông này, em họ chị xinh đẹp lắm, tính tình lại dịu dàng, giới thiệu cho em nhé?”
Chu Thừa Sâm gạt đi: “Thôi cô nghỉ khỏe đi! Tiểu Đông có đối tượng rồi.”
Giang Đông ngẩn người, hôm chị anh chuyển nhà mới, anh đã đi cùng Tiểu Nghiên tới rồi, không ngờ chị dâu hai của chị mình còn nói vậy. Anh cười bảo: “Em đúng là có đối tượng rồi ạ, chị dâu cũng từng gặp rồi đấy, là đồng chí Tiểu Nghiên.”
Lý Tú Nhàn tất nhiên biết Giang Đông có bồ, nhưng "nước phù sa không chảy ruộng ngoài" mà! Cô ta lại nói: “Mới là yêu đương thôi chứ đã cưới đâu, em cứ xem thêm vài người nữa, rồi chọn người tốt nhất mà kết hôn!”
Chu Thừa Sâm đáp lại: “Cô nói đúng đấy, hồi xưa lúc người ta giới thiệu đối tượng, sao tôi không biết bảo mẹ xem thêm vài người nữa nhỉ? Chọn người tốt nhất có phải hơn không!”
