[xuyên Sách Tn80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 358
Cập nhật lúc: 29/12/2025 07:19
Trong mắt Giang Hạ, "Đây không nên gọi là núi, phải gọi là một lùm cây nhỏ mới đúng."
Chu Thừa Lỗi dắt tay cô: "Dân làng đều gọi là núi, gọi quen miệng rồi. Giống như bên nhà ngoại anh, họ gọi bờ của con sông đó là bờ biển vậy."
Giang Hạ sực nhớ tới lúc Tết về nhà ngoại Chu Thừa Lỗi, anh họ bảo dẫn hai người ra "bờ biển" mò hến bắt cá, cô còn ngạc nhiên tưởng vùng đó cũng có biển thật. Kết quả là leo qua đê sông, đi xuống bờ sông, đó chính là "bờ biển" trong miệng anh họ. Điểm giống nhau duy nhất chắc là cả hai đều có bãi cát. Ngay cả nước cũng chẳng phải là cùng một loại nước.
Giang Hạ cùng Chu Thừa Lỗi đi tìm nơi thích hợp để đặt thùng ong. Chu Thừa Lỗi hỏi cô: "Có sợ không?" "Không sợ."
Cái gò đất nhỏ này cũng là vùng đất phong thủy của làng, tổ tiên dân làng đều an nghỉ tại đây để phù hộ con cháu hậu duệ. Gần đó là vườn rau, ruộng khoai lang, ruộng lạc... Chẳng trách Điền Thái Hoa bảo trời tối rồi thì không dám qua đây hái rau. Giang Hạ nghĩ bụng nếu là buổi đêm thì cô cũng chẳng dám tới, nhưng ban ngày thì không có gì phải sợ.
Chu Thừa Lỗi tìm được một chỗ dưới gốc cây đại thụ để đóng cố định thùng gỗ. Vừa đóng cọc xuống đất, anh vừa nói: "Chỗ này là hồi trước anh bị thương quá nặng, ai cũng tưởng không cứu được, không qua khỏi, không tỉnh lại nổi nữa, cha anh nghe tin xong đã tìm sẵn cho anh mảnh đất phong thủy này đấy."
Giang Hạ: "..." "Sau này anh nhất định sẽ sống thọ trăm tuổi." Giang Hạ giúp anh giữ thùng ong để phụ giúp một tay. "Ừ, cùng sống thọ với em." Anh muốn ở bên cô đến đầu bạc răng long.
Thùng ong lắp xong, anh còn đặt lên trên một tấm ván và cành cây để cách nhiệt và chắn nước mưa. Xong xuôi, hai vợ chồng lại đến lùm cây gần cánh đồng để lắp thêm một thùng nữa. Làm xong tất cả đã hơn chín giờ sáng. Sau khi về nhà, Chu Thừa Lỗi lại gọi cha Chu, bác Vĩnh Quốc và bác Khang Bình cùng ra khơi.
Thuyền nhà anh cả và anh hai đã ra khơi từ bốn giờ sáng. Chuyến đi biển đầu tiên sau Tết, ai nấy đều nôn nóng. Trong làng có người đã đội mưa ra khơi từ sớm, cũng có người đi biển xuyên suốt cả tháng Giêng. Nhà ai thiếu tiền, muốn kiếm thêm đều vất vả như vậy.
Chú Đông nằm viện, ba anh em Chu Quốc Đống thay phiên nhau đi biển cả trong Tết. Dịp Tết người ta đi thăm họ hàng nhiều, mua hải sản đãi khách lớn, giá cả cao hơn hẳn bình thường. Vì vậy, để kiếm tiền chữa bệnh cho cha và trả nợ, ba anh em không nghỉ ngơi ngày nào. Chu Quốc Đống cũng là người biết ơn, biết nhà Chu Thừa Lỗi chưa ra khơi nên ngày nào đi biển về cũng mang sang biếu ít cá tôm tươi rói.
May mắn là chú Đông sau phẫu thuật hai mươi ngày thì tỉnh lại, hôm kia đã xuất viện về nhà dưỡng bệnh. Tuy nói chuyện chưa lưu loát, hơi bị nói lắp, một bên tay chân cũng không linh hoạt như trước, nhưng tập luyện dần vẫn có thể đi lại được, chỉ là không thể đi biển đ.á.n.h cá hay làm việc nặng như xưa. Chú Đông xuất viện, sức khỏe cần tĩnh dưỡng lâu dài, nên mẹ Chu mới bắt đầu lo chuyện giới thiệu đối tượng cho Chu Quốc Đống. Hai bên đã hẹn nhau hôm nay gặp mặt xem mắt.
Giang Hạ nghĩ hôm nay đi biển không phải để đ.á.n.h cá mà là ra đảo thu hồi dây thừng thu thập vẹm xanh con, cô theo cũng chẳng giúp được gì nên ở lại nhà phụ nấu cơm.
Chương 461: Xem mắt
Khoảng mười giờ, bà thím hai bên nhà bà cậu dẫn cháu gái bên ngoại qua chơi. Hai người mang theo một con gà, một con ngỗng, một giỏ trứng ngỗng, một túi hoa quả và một túi lớn bánh phồng tôm, bánh tai heo (tạc hoàn) nhà tự làm.
Mẹ Chu trách khéo: "Sao lại mang nhiều đồ thế này? Lần trước sang nhà chị đã mang một đống đồ về rồi." Thím hai cười đáp: "Là con bé A Linh chuẩn bị đấy, tôi chỉ mang giỏ trứng ngỗng sang ăn chực thôi." Hứa Linh là cô gái thật thà, có chút rụt rè nói: "Là mẹ cháu chuẩn bị ạ, không phải cháu đâu."
Mẹ Chu đùa: "Mọi người khách sáo quá! Đến chỗ tôi đâu cần mang quà cáp? Cứ thế này thì sau này thường xuyên qua đây chắc tôi khỏi phải nuôi gà nuôi ngỗng luôn quá!" Thím hai đùa lại: "Thế thì sau này tôi phải thường xuyên sang chỗ chị dâu ăn chực mới được." "Cứ tới đi! Mọi người tới là tôi vui rồi."
Giang Hạ lấy ít trái cây, hạt khô và bánh kẹo đặt lên bàn trà mời khách. Thím hai nhìn bụng Giang Hạ rồi cảm thán: "So với hồi Tết gặp, hình như lại to thêm nhiều rồi. Tôi nhớ hồi tôi mang bầu thằng Gia Văn bụng cũng không to như Hạ Hạ." Mẹ Chu bấy giờ mới giơ ba ngón tay, khẽ nói: "Là sinh ba đấy." Thím hai sững sờ. Hứa Linh cũng kinh ngạc nhìn bụng Giang Hạ. Sau phút ngỡ ngàng, thím hai cười chúc mừng: "A Lỗi đúng là có phúc!" Mẹ Chu cười: "Nó cưới được vợ hiền nên mới có phúc đó."
Giang Hạ mỉm cười, quan sát Hứa Linh: ngũ quan đoan chính, tuy không sắc sảo bằng Lôi Ngọc Trân nhưng trông thanh tú, thuộc kiểu người càng nhìn càng thấy thuận mắt, càng nhìn càng duyên.
Đúng lúc này, Chu Quốc Đống và thím Đông cũng tới. Thím Đông đứng ngoài cổng gọi: "Quế Hoán có nhà không?" Mẹ Chu lập tức đứng dậy đón: "Có đây! Mau vào nhà đi." Chu Quốc Đống xách một xô lớn cá tôm tươi đặt ở sân. Mẹ Chu bảo: "Sao lại mang cá sang? Nhà tôi hôm nay cũng ra khơi mà." Chu Quốc Đống đáp: "Cháu vừa đi biển về, cá tươi quá nên mang sang cho thím nếm thử." "Vào ngồi đi con!"
Mẹ Chu giới thiệu hai bên: "Đây là thím hai bên ngoại tôi, đây là cháu gái thím ấy - Hứa Linh. Còn đây là chị dâu hai của tôi, và con trai chị ấy - Chu Quốc Đống." Lúc Chu Quốc Đống bước vào, hai bên đã chạm mặt nhau. Cả hai đều nhanh ch.óng liếc nhìn đối phương một cái rồi đỏ mặt cúi đầu. Hứa Linh thấy nóng bừng cả mặt, còn tai Chu Quốc Đống cũng đỏ lựng lên.
Mẹ Chu tinh ý cười bảo: "A Linh, cháu có muốn ra bờ biển đi dạo nhặt ít ốc mang về ăn không?" Thím Đông thuận thế đẩy đưa: "Để thằng Đống dẫn cháu đi! Nó giỏi tìm hang ốc lắm. Đống, dẫn A Linh đi chơi đi con?" Chu Quốc Đống nhìn A Linh: "Tôi dẫn cô ra biển dạo chút nhé?" Thật ra thủy triều chưa rút thì lấy đâu ra ốc mà nhặt, anh thật thà quá nên không nói dối được. A Linh ngước lên nhìn anh một cái rồi đỏ mặt đáp: "Vâng."
Đợi hai người trẻ đi rồi, mẹ Chu bắt đầu chuẩn bị bữa trưa. Bà bảo thím Đông: "Hôm nay chị với Quốc Đống ở lại ăn cơm nhé, tôi thịt con gà." Mặc dù là xem mắt nhưng thím hai cũng là họ hàng từ xa tới, đương nhiên phải đãi một bữa thịnh soạn. Thím Đông gạt đi: "Khỏi thịt gà nhà chị, sáng nay tôi đã làm sẵn một con gà với một con vịt, còn mua thêm miếng thịt nữa, để tôi về lấy qua."
Gia đình thím gặp nạn nợ nần chồng chất, người ta nghe chuyện mà vẫn sẵn lòng đến xem mắt, thím Đông thấy đối phương là người biết thấu hiểu nên rất coi trọng lần này. Từ tối qua thím đã nhốt sẵn gà vịt, sáng nay làm sạch sẽ để chờ đến giờ này. Hơn nữa mẹ Chu đã tận tâm như vậy, thím sao có thể để mẹ Chu vừa bỏ công vừa bỏ của. Thím Đông vội chạy về lấy đồ.
Mẹ Chu vẫn quyết định thịt thêm ngỗng. Hứa Linh mang gà ngỗng sang, nếu mang về nguyên si hoặc giữ lại hết đều không tiện, phải chia đôi gửi lại một nửa (lại quà). Giang Hạ giờ đã hiểu rõ phong tục vùng này: khách mang gà đến, chủ nhà phải gửi lại một nửa hoặc một phần tư mang về, tùy vào việc khách có ở lại ăn cơm hay không.
Trong lúc mẹ Chu và thím hai làm thịt gia cầm, Giang Hạ phụ rửa rau. Không có người ngoài, thím hai mới khẽ nói: "Ngọc Trân giờ đang làm ở xưởng may của mẹ Hạ Hạ đúng không?" Giang Hạ gật đầu: "Vâng ạ! Ngọc Trân làm có quen không thím? Có vất vả lắm không?"
Thím hai thở dài: "Quen chứ, nó thích công việc đó lắm! Còn mới quen được một anh đối tượng trên thành phố, nghe đâu nhà giàu lắm. Tuần trước về nhà thấy nó toàn mặc quần áo mới, đeo đồng hồ mới, cả dây chuyền mới nữa, bảo là do người yêu tặng." Nói đoạn, thím hai có vẻ ngập ngừng. Thím luôn cảm thấy gã đàn ông kia không đáng tin, vì chị dâu thím (mẹ Ngọc Trân) muốn giữ c.h.ặ.t "mối hời" này nên bảo Ngọc Trân đưa đối phương về gặp gia đình, nhưng gã kia cứ thoái thác mãi. Nếu thật lòng yêu thương và tặng đồ quý giá như thế, sao lại không muốn cưới ngay? Thím lo cháu mình bị lừa tình chơi bời qua đường, nhưng thấy chị dâu và Ngọc Trân đang vui vẻ quá nên không dám nói ra, sợ mình nhìn lầm.
Giang Hạ thấy thím ngập ngừng bèn hỏi: "Người yêu cô ấy tên là gì ạ? Để cháu xem có biết không." "Tôi nghe Ngọc Trân hay gọi anh ta là A Thành, mà chẳng biết là 'Thành' nào. Hạ Hạ, cháu có biết ai tên thế không? Người tên A Thành đó có đáng tin không cháu?"
Giang Hạ quả thực không biết, chỉ có thể nói: "Người tên Thành thì nhiều lắm ạ, để cháu lưu tâm nghe ngóng xem là ai." Thím hai thở phào: "Vậy phiền cháu quá. Phụ nữ lấy chồng như đầu t.h.a.i lần hai, cứ phải nghe ngóng kỹ càng mới yên tâm." Mẹ Chu đồng tình: "Đúng thế, cứ phải tìm hiểu kỹ cho chắc."
Giang Hạ cũng nghĩ mình nên về thành phố nghe ngóng một chút. Hiện tại Diệp Nhàn, Uông Mỹ (em gái Uông Dương) và người bạn học kia đã phải trả giá. Vậy thì ai còn liên lạc với Lôi Ngọc Trân? Hơn nữa công việc thu mua vốn là vị trí dễ kiếm chác bên ngoài. Cô phải hỏi xem có gã "A Thành" nào không.
Đúng lúc đó thím Đông bưng chậu gà vịt và rau cỏ sang, mọi người liền chuyển chủ đề.
