[xuyên Sách Tn80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 388
Cập nhật lúc: 29/12/2025 14:41
Ăn cơm xong, Giang Hạ nán lại trò chuyện với cha mẹ một lát, rồi cha Giang bảo cô về phòng ngủ trưa, còn ông thì gọi Chu Thừa Lỗi vào thư phòng có việc cần bàn.
Chương 500: Lấy tài liệu
Lúc Giang Hạ tỉnh giấc thì cha mẹ đều đã đi làm. Trên chiếc tủ kê ở cửa để một túi đồ lớn, đều là hai cụ đã đóng gói sẵn, dặn Chu Thừa Lỗi mang về nhà. Trong đó có quần áo và đồ chơi cha Giang mua lúc đi công tác, còn có đủ loại đồ ăn vặt và trái cây.
Giang Hạ mở ra xem rồi tặc lưỡi: "Người ta bảo mười cô con gái thì chín cô là giặc, câu này chẳng sai tí nào." Cứ mỗi lần về là cô lại "khoét" của cha mẹ một túi đồ lớn mang đi.
Chu Thừa Lỗi: "Tấm lòng của cha mẹ cả đấy." Cha Giang không chỉ mua đồ cho cháu ngoại mà còn mua cả đồ cho cô nữa.
Giang Hạ cầm mấy bộ đồ trẻ con lên: "Hay là mấy bộ này cứ để lại đây anh nhỉ? Sau này mình đưa con qua đây chơi thì không cần phải tay xách nách mang quần áo nữa." Hai vợ chồng cô cũng có quần áo để sẵn ở đây, thỉnh thoảng về ngủ lại cũng chẳng cần chuẩn bị đồ đạc.
Chu Thừa Lỗi đáp: "Được, vậy để anh mang đi giặt sạch rồi để lại mẩu giấy nhờ cha mẹ phơi hộ, sau đó cất vào tủ."
"Vâng ạ."
Thế là Chu Thừa Lỗi mang mấy bộ đồ Giang Hạ soạn ra đi giặt. Giang Hạ vào thư phòng của cha viết giấy nhắn, sẵn tiện tìm một quyển sách ra phòng khách ngồi đọc g.i.ế.c thời gian.
Đang lúc đọc say mê, bỗng nhiên có tiếng mở cửa. Cô cứ ngỡ là dì Phùng, nhưng ngẩng đầu nhìn lên thì hóa ra là Lôi Ngọc Trân. Lôi Ngọc Trân và một người phụ nữ trung niên khác thấy trong nhà có người thì đều sững lại.
Lôi Ngọc Trân phản ứng nhanh nhất, thân thiết cười chào: "Chị họ."
Người phụ nữ đi cùng là cán bộ thu mua của xưởng, bà ấy có biết Giang Hạ. Hồi Giang Hạ còn nhỏ thỉnh thoảng vẫn tới xưởng chơi, bà ấy cũng cười chào: "Hạ Hạ, xưởng trưởng bảo tụi bác tới lấy một bản báo cáo thu mua, bà ấy quên không mang đến xưởng, bảo là để trong thư phòng ở nhà."
Giang Hạ gật đầu đứng dậy: "Để cháu vào lấy cho bác." Trong nhà có người, sao mẹ lại đưa chìa khóa cho họ nhỉ?
Chu Thừa Lỗi nghe tiếng nói chuyện ở trong phòng vệ sinh liền bước ra, nhìn thấy hai người. Lôi Ngọc Trân gọi một tiếng: "Anh họ." Cán bộ thu mua cũng chào: "Đồng chí Chu." Chu Thừa Lỗi chỉ gật đầu hờ hững, mặt không cảm xúc.
Giang Hạ giải thích một câu: "Mẹ em bảo hai người họ tới lấy báo cáo, để em vào thư phòng tìm cho."
Vì phòng vệ sinh nằm bên trong bếp, Chu Thừa Lỗi từ trong bếp đi ra, Lôi Ngọc Trân thấy anh xắn tay áo, đôi tay còn dính nước thì cứ ngỡ anh đang rửa bát. Cô ta thầm nghĩ: Anh họ lấy được cô vợ tiểu thư, về nhà ngoại cũng phải khom lưng quỳ gối làm chân rửa bát quét nhà thôi.
"Mời ngồi." Chu Thừa Lỗi bảo họ ngồi xuống. Dưới khí thế lạnh lùng của anh, cán bộ thu mua có chút lúng túng ngồi xuống ghế. Lôi Ngọc Trân cố ý muốn thể hiện sự thân thiết với Chu Thừa Lỗi trước mặt đồng nghiệp nên bắt đầu hỏi thăm chuyện nhà: "Anh họ, chuyện của Hứa Linh với đối tượng của cô ấy thành rồi chứ ạ? Em nghe thím hai bảo họ chuẩn bị cưới rồi?"
Chu Thừa Lỗi nhìn lướt qua chùm chìa khóa nhà họ Giang trong tay Lôi Ngọc Trân, nhàn nhạt đáp: "Không biết." Anh chẳng quan tâm mấy chuyện đó, chỉ nghe Giang Hạ nhắc qua là Hứa Linh chọn cưới vào tháng chín, còn chuyện người khác anh vốn không bao giờ tọc mạch.
Giang Hạ nhanh ch.óng cầm một túi tài liệu ra hỏi: "Phải bản này không bác?" Cán bộ thu mua đứng dậy, dùng hai tay đón lấy, mở ra xem qua rồi cười: "Đúng rồi, vậy tụi bác đi trước đây, còn phải đi đặt vải nữa."
Lôi Ngọc Trân cười nói: "Anh họ, chị họ, tụi em đi nhé!" "Được!" Giang Hạ nhìn cô ta một cái rồi đáp.
Lôi Ngọc Trân làm ở xưởng hơn hai tháng, da dẻ trắng ra không ít, ăn mặc cũng hợp mốt và xinh đẹp hơn nhiều. Hai người rời đi, thuận tay đóng cửa lại. Chu Thừa Lỗi quay vào giặt nốt chỗ quần áo rồi đem phơi, sau đó hai vợ chồng cũng rời đi vì còn phải đi mua thuyền gỗ nhỏ.
Chu Thừa Lỗi một tay xách hai túi đồ lớn, một tay dắt Giang Hạ xuống lầu rồi lái máy cày đi mua thuyền. Lần này mua thuyền gỗ nhỏ nên không cần đến xưởng đóng tàu lớn của thành phố. Ở thành phố có một xưởng đóng thuyền thủ công, ở đó có sẵn loại thuyền gỗ không gắn máy, chèo bằng sức người. Tất nhiên cũng có thể lắp thêm máy móc nếu cần.
Chu Thừa Lỗi mua hai chiếc gỗ dài khoảng ba mét, rộng chưa đầy một mét. Anh muốn loại có gắn máy nên giá hơi đắt, tiêu tốn gần bốn nghìn tệ. Một chiếc để ở đảo Bào Ngư tiện cho việc cho cá ăn, một chiếc để dành cho đảo Trân Châu sau này nuôi ngọc trai. Hai chiếc thay đổi cho nhau mới tiện. Bốn ngày sau họ mới có thể lái thuyền về, nên giờ cả hai về nhà trước.
Hôm sau, ông chủ Du đưa người tới, Chu Thừa Lỗi lại bắt đầu chuỗi ngày đi sớm về khuya để lắp đặt l.ồ.ng bè ngoài biển. Lại một ngày nữa trôi qua, những người chiến hữu mà Chu Thừa Lỗi mời cũng đã tới. Buổi trưa anh mời họ ăn một bữa ở tiệm cơm trên thị trấn, sau đó dẫn họ ra biển học cách lắp l.ồ.ng bè. Buổi tối anh đi ăn cùng họ ở thành phố, sắp xếp chỗ ở ổn thỏa rồi mới về nhà.
Đến sáng ngày thứ tư, Chu Thừa Lỗi cùng cha Chu lái xe máy đến xưởng thuyền gỗ để lái thuyền về. Lúc hai chiếc thuyền về tới bến tàu của làng, dân làng vẫn còn tụ tập khá đông. Thấy Chu Thừa Lỗi lại mua thêm hai chiếc thuyền mới, ai nấy đều vây quanh tò mò. Thuyền tuy nhỏ nhưng ở bến tàu này đa số toàn là thuyền kiểu này, mà lại còn là thuyền chèo tay.
"Vĩnh Phúc, thằng Lỗi lại mua thuyền à? Sao lần này mua thuyền bé thế?" "Hai chiếc này tính ra cũng bốn nghìn tệ chứ chẳng chơi, sao mấy người không đặt hẳn một chiếc tàu lớn? Thuyền này thì đ.á.n.h được bao nhiêu cá đâu."
Cha Chu hớn hở đáp: "Hai chiếc này chủ yếu không dùng để đ.á.n.h cá, mà dùng để cho cá ăn. Thằng Lỗi chẳng phải đang nuôi cá l.ồ.ng bè sao? Cứ lái tàu lớn đi cho cá ăn thì lỡ mất việc kéo lưới, nên mới sắm hai chiếc thuyền nhỏ này."
Nhiều dân làng nghe xong mà lòng đầy phức tạp. Cái thuyền mua "chỉ để cho cá ăn" mà còn xịn hơn cả thuyền nhà mình, ít nhất là nó có gắn máy, không phải hì hục chèo tay.
Có người nghe vậy thì tiếc rẻ: "Biết các ông mua thuyền cho cá ăn, tôi đã bán phắt con thuyền nhà tôi cho rồi. Tôi đang định bán thuyền để đổi con tàu lớn hơn đây. Nếu ông mua giúp, tôi để lại cho có bảy trăm tệ thôi! Cho cá ăn cần gì thuyền mới? Năm nay giá thuyền tăng vọt, chiếc này của ông cũng phải hai nghìn một con chứ bộ?"
Cha Chu cười: "Không đến hai nghìn đâu. Tôi cũng đâu biết ông định đổi thuyền, chúng tôi nhờ người bên xưởng đóng tàu để ý lâu rồi mà chẳng thấy ai bán lại thuyền cũ. Lồng bè thì sắp làm xong rồi, không đợi được nữa nên mới mua mới đấy."
Nói thì nói vậy nhưng cha Chu thầm nghĩ: Con thuyền đó là đồ thanh lý của đội sản xuất cũ nát đến mức sắp hỏng, chắp vá dùng hai ba năm rồi mà đòi những bảy trăm tệ! Ông đâu có ngốc! Đừng tưởng sơn lại lớp sơn mới mà lừa được ông là thuyền mới nhé!
Người đó vẫn tiếp tục hỏi: "Chẳng phải nhà ông còn nuôi cả vẹm xanh sao? Hai chiếc thuyền nhỏ chắc gì đã đủ? Có lấy con thuyền của tôi không? Bảy trăm tệ thôi! Thằng Lỗi làm một ngày là kiếm đủ chỗ đó rồi!" Cha Chu cười: "Thôi thôi, hai chiếc tôi còn thấy thừa đây này, thằng Lỗi nó chẳng chịu nghe lời tôi thôi."
Lúc này, mẹ Chu, Giang Hạ và Điền Thái Hoa khiêng hai bánh pháo lớn và ít đồ lễ đi tới. Lý Tú Nhàn cũng đi theo sau. "Tôi đi đốt pháo đây." Cha Chu quăng lại một câu rồi vội vàng lên bờ bê pháo xuống thuyền.
Điền Thái Hoa hào hứng ngắm nghía hai con thuyền: "Chú Lỗi, hai chiếc này bao nhiêu tiền thế ạ? Có đến nghìn rưỡi một chiếc không?" "Tầm tầm đó."
Lý Tú Nhàn nhìn hai con thuyền mới tinh chỉ mua về để "cho cá ăn", lòng nặng trĩu. Tiền mua thuyền cho cá ăn mà gần bằng cả con thuyền nuôi sống gia đình cô ta rồi.
Chương 501: Nhà ngoại lại có người tới
Mua thêm hai con thuyền, tuy chỉ là thuyền nhỏ nhưng mẹ Chu cũng chuẩn bị ăn mừng một chút. Thế là Điền Thái Hoa và Lý Tú Nhàn đều phải phụ giúp chuẩn bị bữa trưa. Điền Thái Hoa bảo Lý Tú Nhàn đi làm gà.
"Hôm nay em thấy không khỏe, chị dâu làm gà đi, em vào nhóm lửa cho." Nói xong cô ta đi tọt vào bếp.
Điền Thái Hoa ngẩn người, mím môi nhưng cũng chẳng làm gì được, đành tự mình đi bắt gà. Giang Hạ đang thái khoai tây, hỏi: "Chị dâu, có cần em giữ chân gà hộ không?"
Điền Thái Hoa túm con gà đã buộc chân, một tay tóm gọn cánh và đầu gà, nhấc bổng lên, đưa d.a.o một đường sắc lẹm qua cổ gà, sau đó đặt d.a.o xuống, dốc ngược con gà cho chảy m.á.u: "Không cần đâu, làm con gà thôi mà cần gì người giúp? Vả lại sức thím còn chẳng bằng con gà, nó mà giãy một cái có khi thím ngã nhào ra ấy chứ!"
Giang Hạ: "Cũng đâu đến mức quá đáng thế ạ." Sức mạnh của cô bây giờ đúng là không bằng Điền Thái Hoa quanh năm làm lụng, nhưng cũng chẳng đến nỗi không giữ nổi con gà.
Lý Tú Nhàn chẳng thèm quan tâm đến họ, ngồi phịch xuống chiếc ghế mây nhỏ trước cửa lò. Dù cô ta có chăm chỉ đến mấy thì Chu Thừa Sâm vẫn cứ chiến tranh lạnh với cô ta, ngoài chuyện con gái ra thì chẳng buồn đoái hoài gì đến vợ. Lý Tú Nhàn trong lòng cũng bực bội, bữa cơm này cô ta quyết không giúp gì thêm nữa! Hơn nữa Chu Thừa Sâm đang đi cấy ngoài đồng, cô ta làm cho ai xem chứ.
Ruộng nhà anh cả và anh út hôm qua đã cấy xong xuôi cả rồi, chỉ còn ruộng nhà cô ta là chưa đụng đến. Cha chồng chỉ giúp họ cày ruộng, bảo là định hôm nay thuê người cấy hộ. Đã định thuê người thì sao không nói sớm? Lý Tú Nhàn quyết định chỉ ngồi đó nhóm lửa, nửa bước cũng không rời. Có phải nhà cô ta mua thuyền đâu mà bắt cô ta làm?
Mà nói đi cũng phải nói lại, cái ghế mây này nhỏ mà ngồi sướng thật, chẳng cấn m.ô.n.g tí nào, lại còn có đệm êm. Ngày xưa nhà họ Chu nhóm lửa toàn ngồi cái ghế gỗ ba chân đóng tạm bợ, rõ ràng cái ghế mây đặc chế này là dành riêng cho Giang Hạ rồi. Ở cái nhà họ Chu này, Giang Hạ đúng là một nàng tiểu thư được hưởng đặc quyền!
...
Tầm mười giờ rưỡi, Chu Thừa Sâm với ống quần dính đầy bùn đất về đến nhà, đập vào mắt là cảnh Lý Tú Nhàn đang ngồi nhóm lửa. Mẹ anh đang xào nấu ở bếp lò. Giang Hạ bụng lớn vượt mặt đang đứng bên bếp ga nấu món khác. Điền Thái Hoa thì đang ngồi xổm ở giếng trời c.h.ặ.t ngan. Anh rửa sạch chân tay rồi bước vào bếp bảo Lý Tú Nhàn: "Hàn, cô ra đây tôi bảo."
Lý Tú Nhàn nghe vậy liền buông kẹp gắp than đi ra. Chu Thừa Sâm bước ra cửa viện, đợi vợ đi ra đến nơi, anh liền nói thẳng:
