[xuyên Sách Tn80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 413
Cập nhật lúc: 29/12/2025 15:10
Y tá chưa bao giờ thấy ai dám nạt nộ Tăng Viện — vốn là đại tiểu thư ở đây, cô vội vàng nói: "Có, có bác sĩ Hà đang trực ạ."
Chu Thừa Lỗi: "Dẫn đường."
Y tá hớt hải đẩy xe đưa Giang Hạ sang khoa sản tìm bác sĩ Hà. Ở đây vốn chỉ là phòng khám phụ khoa.
Tăng Viện đứng nhìn theo bóng lưng vội vã của Chu Thừa Lỗi. Lúc nãy bàn tay anh nắm vào thành giường bệnh đang run rẩy đúng không? Trong mắt cô, anh luôn là người mục không hạ trần, đạm mạc thong dong, dù đứng giữa lằn ranh sinh t.ử cũng không biến sắc, chưa từng biết sợ hãi là gì, cứ như mọi chuyện trên đời đều chẳng có gì to tát.
Trước đây mọi người đều bảo anh chỉ có một biểu cảm duy nhất là "không cảm xúc", cô cũng thấy thế, hơn nữa còn là vẻ mặt lạnh lùng mà đẹp trai nhất! Nhưng suốt mười tháng qua, anh đến bệnh viện vô số lần, cô đã được thấy đủ loại cung bậc cảm xúc của anh. Dịu dàng, mỉm cười, bất lực, cẩn thận, căng thẳng... và cả sợ hãi. Biểu cảm phong phú hệt như một bảng màu vậy.
Hóa ra, anh cũng có điều phải sợ.
Đến một phòng làm việc ở khoa sản, y tá nói với bác sĩ bên trong: "Bác sĩ Hà, có một ca m.a.n.g t.h.a.i ba mới tới, đã vỡ nước ối."
Bác sĩ Hà nhanh ch.óng bước ra, cô trẻ hơn bác sĩ Cao khá nhiều. Chu Thừa Lỗi thường xuyên đưa Giang Hạ đi khám thai, tần suất dày hơn bất kỳ t.h.a.i p.h.ụ nào, cả cái khoa phụ sản này ai mà không nhẵn mặt? Hơn nữa mỗi lần Giang Hạ đến đều siêu âm và in tới hai bản kết quả. Bác sĩ Hà dĩ nhiên đã gặp qua, còn được nghe bác sĩ Cao kể về chuyện của hai người.
"Anh đợi ở ngoài này, đừng đi đâu đấy."
Bác sĩ Hà cùng y tá đẩy thẳng Giang Hạ vào phòng hộ sinh. Cô giúp Giang Hạ kiểm tra cổ t.ử cung rồi bảo y tá thay quần áo bệnh viện cho cô. Kiểm tra xong, bác sĩ Hà bước ra nói với Chu Thừa Lỗi: "Cổ t.ử cung vẫn chưa mở mấy, trước tiên đi siêu âm lại để tôi xem tình hình t.h.a.i nhi." Dù sao cũng là t.h.a.i ba, cẩn thận vẫn hơn để xem điều kiện có tốt không, có thể sinh thường được không.
Giang Hạ lại được đẩy ra ngoài.
"Vâng." Chu Thừa Lỗi lập tức tiến lên.
Trong lúc đang siêu âm, ba Giang và ba Chu đều đã chạy tới. Ba Giang dẫn ba Chu tìm đến phòng bác sĩ Cao trước, hỏi y tá xong lại tìm sang khoa sản, hỏi tiếp lần nữa mới tìm được phòng siêu âm. Mẹ Giang thì đang đứng đợi sẵn ở cửa.
Ba Giang sốt sắng hỏi: "Sắp sinh rồi à? Hay con bé thấy không khỏe?"
Mẹ Giang: "Vỡ ối rồi, chuẩn bị sinh, nhưng bác sĩ bảo cổ t.ử cung chưa mở mấy."
Ba Giang nghe xong thì quýnh quáng: "Vỡ ối rồi mà sao cổ t.ử cung vẫn chưa mở?" Tất nhiên ông cũng không hiểu rõ lắm, trong thâm tâm ông cứ vỡ ối là phải sinh ngay lập tức.
Mẹ Giang gắt: "Tôi làm sao mà biết được!" Bà đang lo nơm nớp không biết có phải nước ối của Giang Hạ bị bà làm cho sợ mà vỡ không, nhưng chắc không đến mức đó chứ?
Siêu âm xong, tim t.h.a.i và ngôi t.h.a.i đều bình thường. Giang Hạ được Chu Thừa Lỗi đẩy ra, tóc mai trước trán đã ướt đẫm. Mỗi cơn gò kéo đến, cô đau đến mức cảm thấy hụt hơi. Cứ khoảng mười tám phút lại đau một cơn, cô nhịn đau đến mức vã mồ hôi hột, không chỉ tóc mà bộ đồ vừa thay cũng ướt nhẹp.
Ba Giang thấy vậy thì đưa tay vén những sợi tóc bết mồ hôi trên trán con gái, nhìn cô mà chẳng nói nên lời, chỉ lẳng lặng lau mồ hôi cho cô.
Siêu âm xong, y tá đẩy Giang Hạ vào một phòng chờ sinh đơn lập, bên trong thông với phòng đẻ. Nếu bác sĩ bệnh viện này biết Chu Thừa Lỗi qua lời kể của bác sĩ Cao, thì họ lại càng nhẵn mặt ba Giang hơn (do quan hệ công tác).
Bác sĩ dặn Giang Hạ: "Nếu cảm thấy cơn đau dày hơn, khoảng cách ngắn lại tầm ba bốn phút một lần thì gọi chúng tôi ngay."
"Vâng." Giang Hạ vừa qua một cơn gò, cô thở hắt ra một hơi rồi đáp lời.
Bác sĩ lại dặn Chu Thừa Lỗi: "Chuẩn bị ít đồ ăn cho sản phụ, phải ăn no mới có sức mà sinh. Bây giờ mới hơn bảy giờ, mấy quán cơm gần bệnh viện chắc vẫn mở cửa đấy."
Ba Giang: "Cảm ơn bác sĩ."
"Không có gì, có gì khó chịu cứ tìm tôi bất cứ lúc nào." Bác sĩ dặn dò xong thì rời đi.
Ba Giang bảo mẹ Giang: "Bà ra ngoài mua một suất cơm cho Hạ Hạ đi, tôi giờ về nhà lấy canh qua đây ngay, kẻo con bé ăn cơm ngoài không quen miệng."
Mẹ Giang: "Được."
Ba Giang vừa định đi thì một bác sĩ mặc áo blouse trắng, tầm tuổi ba Giang bước vào. Đối phương vừa là Viện trưởng vừa là bạn thân của ba Giang, quen biết nhau từ nhiều năm trước. Viện trưởng đích thân tới, ba Giang dĩ nhiên phải nán lại hàn huyên vài câu. Mẹ Giang chào hỏi xong liền bảo: "Vậy tôi về nhà lấy canh trước."
Ba Giang gật đầu. Ba Chu vội nói: "Phiền thông gia mẫu quá, vậy để tôi xuống mua cơm."
"Khách sáo gì chứ, người một nhà cả mà."
Chu Thừa Lỗi lấy từ trong túi ra hai bình giữ nhiệt và bốn cặp l.ồ.ng nhôm: "Ba ơi, mua cả cơm cả cháo lên đây ạ."
Giang Hạ: "Cơm là được rồi anh."
"Được." Ba Chu đón lấy rồi tất tả đi mua cơm, chừng hai mươi phút sau đã quay lại.
Giang Hạ thực ra chẳng có tâm trạng ăn uống gì, nhưng vẫn tranh thủ lúc giữa các cơn gò để ăn hết nửa hộp cơm, vì cơm là chắc dạ nhất. Chu Thừa Lỗi bón cho cô ăn, dùng nước canh mẹ Giang mang tới để đưa cơm, chia làm bốn lần mới ăn hết. Anh cầm khăn ngồi bên giường, một tay nắm tay cô, một tay lau mồ hôi.
"Đau lắm không?" Y tá thấy cô mồ hôi đầm đìa nhưng rất im lặng nên quan tâm hỏi han. Cô đã thấy nhiều người đau đến gào thét, nhưng cũng có người sinh rất nhẹ nhàng. Có người sinh rất nhanh, có người đau suốt hai mươi tư tiếng vẫn chưa đẻ.
"Cũng được ạ, vẫn nhịn được, chỉ là thấy nóng quá thôi." Đau thì dĩ nhiên là đau, nhưng Giang Hạ chịu đựng được.
Ăn xong, Giang Hạ không muốn quá nhiều người thấy dáng vẻ đau đớn của mình, họ đứng nhìn cũng chẳng giúp được gì lại thêm lo lắng, nên cô bảo mọi người về nghỉ: "Sáng mai mọi người qua, biết đâu là sinh rồi đấy."
Y tá thấy thế cũng đuổi khéo: "Phòng đông người quá sẽ bí, t.h.a.i p.h.ụ càng nóng hơn, mọi người ra ngoài cả đi!" Cuối cùng chỉ còn Chu Thừa Lỗi và y tá ở lại. Những người khác đều ra dãy hành lang chờ chứ không ai về nhà.
Mười một giờ đêm, bác sĩ Cao đến phòng sinh, kiểm tra cho Giang Hạ rồi bắt mạch, trấn an: "Đừng sợ, nhịn thêm một lát nữa thôi, bác ở đây với con, không phải lo."
Ba giờ sáng, bác sĩ Cao lại bảo: "Sắp rồi, nhịn thêm tí nữa, lên bàn đẻ chuẩn bị đi, lần này là thật đấy."
Giang Hạ chẳng thầm tin cái "một lát" của bác sĩ nữa, cả đêm bà đã nói câu đó mấy lần rồi, mà mỗi cái "một lát" đó là mấy tiếng đồng hồ nhịn đau. Cô đau đến mức chẳng còn biết trời trăng mây đất gì nữa! Nhưng lần này thì đúng là thật, Chu Thừa Lỗi cũng bị mời ra ngoài.
Năm giờ sáng, bệnh viện rất yên tĩnh. Chu Thừa Lỗi đứng trước cửa phòng sinh, loáng thoáng nghe thấy tiếng chim hót bên ngoài, ngoài ra không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào anh mong đợi.
Đúng lúc này, cửa bỗng nhiên mở toang. Tim Chu Thừa Lỗi hẫng một nhịp, nhìn vào trong. Ba Giang và mọi người cũng bật dậy như lò xo.
Chương 534: Anh đoán xem
Giang Hạ sinh rồi, sau mười hai tiếng đau đớn, cuối cùng cũng sinh rồi.
Bác sĩ Cao bước ra, gương mặt bà lộ rõ vẻ mệt mỏi sau gần hai mươi tư tiếng không chợp mắt. Biết mọi người đang lo lắng, bà chẳng đợi hỏi đã tươi cười thông báo: "Mẹ tròn con vuông. Hạ Hạ cần nghỉ ngơi và theo dõi thêm một lát ở bên trong, lát nữa y tá sẽ đẩy ra sau, mọi người chuẩn bị chút đồ ăn nhẹ cho con bé. Các cháu rất khỏe mạnh, nhưng so với sinh một thì cân nặng hơi nhẹ, chỉ tầm hai cân mỗi bé, cần nằm l.ồ.ng kính mấy ngày cho an toàn."
Chu Thừa Lỗi thắt lòng hỏi: "Theo dõi gì ạ? Hạ Hạ không sao chứ bác?"
"Không sao, tinh thần con bé tốt lắm, lát là ra thôi." Vừa sinh xong dĩ nhiên phải theo dõi tình trạng băng huyết.
Nhà họ Giang và họ Chu lúc này mới thực sự trút bỏ được gánh nặng, ríu rít cảm ơn bác sĩ Cao. Bác sĩ Cao cần nghỉ ngơi, ở tuổi năm mươi, thức trắng một đêm không hề dễ dàng. Tất nhiên bà chỉ về phòng trực chợp mắt một lát, đợi tình hình Giang Hạ ổn định hẳn, chuyển sang phòng bệnh thường rồi mới về nhà.
Bác sĩ Cao đi được mấy bước mới nhớ ra chưa báo giới tính, bà quay lại cười bảo: "Chúc mừng nhé, đủ nếp đủ tẻ. Hai anh trai một em gái, cậu nhóc này số hưởng thật đấy!"
Chu Thừa Lỗi chẳng thấy cảm giác gì đặc biệt, đủ nếp đủ tẻ hay không không quan trọng, miễn là họ bình an. Chưa tận mắt thấy Giang Hạ và các con, anh chưa thể yên lòng. Ba mẹ Giang và ba Chu thì sướng rơn, liên tục cảm ơn bác sĩ lần nữa. Ba Chu đã bảo mà, Vượng Tài nhất định sẽ bình an thuận lợi, nhất định đủ nếp đủ tẻ!
Rất nhanh sau đó, mọi người đã được thấy ba đứa bé. Tí xíu như mấy chú mèo con, da đỏ hỏn, nhăn nheo. Anh cả có ngũ quan giống Chu Thừa Lỗi nhất, anh hai thì lai cả hai người, còn em gái út thì giống hệt Giang Hạ.
Ba Giang nhìn ba đứa nhỏ với ánh mắt hiền từ: "Ba đứa trông y hệt nhau, giống hệt Hạ Hạ lúc mới sinh vậy." Trong mắt ông, cả ba đều giống con gái mình, chẳng giống con rể tí nào! Ba Chu liếc nhìn thông gia: Ông thông gia bị mù mặt à? Rõ ràng ba đứa mỗi đứa một vẻ mà.
Giang Hạ được đẩy ra lúc gần tám giờ sáng. Chu Thừa Lỗi tiến lên nắm lấy tay cô: "Em có thấy khó chịu ở đâu không?"
Giang Hạ không biết sắc mặt mình trắng bệch, dáng vẻ rất yếu ớt, cô mỉm cười lắc đầu: "Không ạ." Chu Thừa Lỗi đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô.
Về đến phòng bệnh, Chu Thừa Lỗi bón cho Giang Hạ ăn. Đó là món cháo ức gà hải sâm do mẹ Chu dậy từ hai giờ sáng để nấu. Thịt gà bỏ da, cháo không chút dầu mỡ, muối cũng ít hơn bình thường, rất thanh đạm. Mẹ Chu cùng Chu Thừa Hâm đi xe máy đến từ lúc sáu giờ sáng, họ đã vào thăm các cháu rồi.
Nhìn con gái lặng lẽ húp cháo, ba Giang hôm nay vui lắm, nhưng vui xong lại thấy sợ hãi: "Ba mới về nhà có một lát, quay đầu lại đã thấy đi viện rồi! Sợ đến mức bủn rủn cả chân tay! Sao tự dưng lại vỡ ối đột ngột thế?"
Giang Hạ định nói: "Là do..."
Cô vừa mở miệng, Chu Thừa Lỗi đã ấn nhẹ tay cô, cướp lời: "Là do mẹ làm sợ đấy ạ!"
Mẹ Giang: "..."
